Chiến hỏa ba tháng, chém giết không dứt.
Đại quân Nhung quốc dùng dư uy lúc trước phát động tấn công vô cùng khủng bố, liên tục công phạt ngày đêm không dứt chưa từng ngừng lại, Độc Sơn huyện thành như khối đá ngầm mặc kệ sóng to gió lớn, nó vẫn bất động như núi! Mặc cho đại quân Nhung quốc tấn công trùng kích như thế nào cũng không sợ hãi, hoàn toàn không thể kiến công.
Chém giết liên tục như vậy làm đại quân hai bên hao tổn lớn. Nhưng Yết quốc có kiên thành cố thủ, binh sĩ bỏ mình nằm trong phạm vi có thể tiếp nhận, đại quân Nhung tổn thất lớn, Hô Lôi chủ soái cau mày! Tường thành và mặt đất sớm bị máu nhuộm đỏ, nếu không có binh sĩ hai bên thanh lý, sợ rằng thi thể có thể chồng chất cao như tường thành.
Nhung quốc công lâu không được lại chết thảm trọng, sĩ khí đại quân bị ảnh hưởng. Hô Lôi chủ soái nghe theo tướng sĩ dưới trướng đề nghị, không thể không hạ lệnh tạm hoãn công thành, cũng thu nạp đại quân thương nghị kế sách.
Độc Sơn huyện thành chính của Yết thủ thành thành công nhưng tướng sĩ chết tổn thương không ít, mệt mỏi không chịu nổi, nhìn đại quân Nhung quốc rút đi, thủ tướng Độc Sơn huyện thành cũng không nhẹ nhõm. Trước mắt đại quân Nhung quốc tổn thương không nhẹ nhưng không ảnh hưởng căn bản, một trận chiến này vẫn còn đánh tiếp, thắng lợi nhất thời không chứng minh được cái gì.
...
Ngưng chiến đêm thứ nhất.
Tiêu Thần ngồi trong trướng, sắc mặt của hắn ngưng trọng. Tin tức đại quân trận đầu chưa kiến công, mặc dù hắn không có cảm tình với Nhung quốc nhưng hiện tại hắn muốn kiến công lập nghiệp liền cần mượn nhờ đại thế của Nhung quốc quật khởi. Nếu như Nhung quốc thất bại trên chiến trường, đối với hắn mà nói tự nhiên cũng không phải chuyện tốt.
Hôm nay hắn không có tư cách nhúng tay vào quân tình, mặc dù có, đối mặt tường cao tinh binh cố thủ tường thành và sớm có chuẩn bị như Độc Sơn huyện thành, hắn càng không có biện pháp gì tốt.
Đây là khối xương cứng, nếu Nhung quốc muốn thành đại sự thì phải cầm lấy Độc Sơn huyện thành. Nếu không đại quân chậm chạp vô công mà lại tổn thương thảm trọng, sợ rằng sĩ khí đại quân tích lũy được sẽ mất đi không còn. Trước mắt cường công không có hiệu quả, tạm thời dừng tay là lựa chọn cực kỳ sáng suốt, bằng không kéo dài như vậy sẽ tổn thương sĩ khí càng lớn. Binh sĩ tổn thất chưa từng dao động căn bản của đại quân, chiến tranh nào có không chết người, nếu sĩ khí biến mất sẽ trọng thương với quân đội!
Tiêu Thần nhíu mày suy nghĩ, bỗng nhiên sắc mặt hắn thay đổi, bỗng nhiên đứng lên đi ra ngoài trướng, ánh mắt âm trầm nhìn nơi trú quân của Nhung quốc.
Sát khí hai quân trầm xuống hiện tại quật khởi, tuy không biết trong đó xảy ra chuyện gì nhưng căn cứ cảm ứng phán đoán, vào lúc này bộc phát chiến sự không phải tại Độc Sơn huyện thành, mà là đại doanh Nhung quốc!
Yết quốc trùng kích đại doanh?
Nghĩ đến điểm này sắc mặt Tiêu Thần âm tình bất định nhưng không rối loạn. Trong cảm ứng của hắn tuy khí thế Nhung quốc hơi mất trật tự, cũng nhanh chóng hình thành lực phản kích, dùng lực của Hô Lôi chủ soái và có nội tình bốn trăm triệu đại quân trong tay, mặc dù Độc Sơn huyện thành dùng kỳ binh xông doanh cũng không có khả năng tạo thành tổn thương đại doanh quá lớn.
Chỉ có điều công thành vô công, ban đêm bị tập doanh, mặc dù bị trấn áp cũng tạo thành đả kích sĩ khí với quân sĩ. Có lẽ lần này Độc Sơn huyện thành xuất binh đánh chủ ý này, xem ra thủ tướng Yết quốc là người khó lường, có thể trong tình huống xấu vẫn xuất binh tấn công đại doanh Nhung quốc, phách lực của người này rất mạnh! Yết quốc Xương Vận Hầu quả nhiên là dùng binh như thần, không chỉ am hiểu thủ thành, thời điểm xuất kích cũng quyết đoán kiên quyết, không có nửa điểm chần chờ. Chỉ sợ lần này Xương Vận Hầu ra tay cũng tính chọc giận Hô Lôi chủ soái, muốn hắn không quan tâm sĩ khí binh lính tiếp tục công thành... Xem ra người này rất có nắm chắc thủ vững Độc Sơn huyện thành.
Ý niệm của Tiêu Thần lưu chuyển thật nhanh, chỉ vài giây hắn đã suy diễn ra nhiều như thế, nhưng cụ thể có đúng hay không thì chưa biết được.
Chủ quân dị động không thể giấu diếm được ánh mắt của người khác, cũng may trải qua ba tháng chiến tranh, cho dù chưa lên chiến trường chém giết chân chính nhưng Tiêu tự bộ cảm ứng chiến hỏa gần như vậy, cũng có vài phần bộ dạng quân đoàn chính thức, trải qua bạo loạn lúc ban đầu, lúc này mọi người bình tĩnh. Những thống lĩnh không dám trì hoãn, vội vàng hạ lệnh không thể vọng động liền đi thẳng tới trướng của Tiêu Thần.
Trương Lương Đống và mười hai Đô Úy dưới trướng tụ tập thật nhanh.
Tiêu Thần thu liễm ý niệm trong đầu, sắc mặt hắn nghiêm túc và nói:
- Yết quốc trùng kích đại doanh, tuy có khả năng rút chủ lực đi nhưng nhất định có quân lính tản mạn không kịp trở về thành nên trốn khắp bốn phía. Truyền lệnh, toàn quân Tiêu tự bộ đề phòng, hủy bỏ dạ cấm, tất cả vũ khí bày trận chuẩn bị đại chiến.
- Vâng!
Tướng lãnh dưới trướng lên tiếng, tuy sắc mặt ngưng trọng nhưng ánh mắt chờ mong và vui mừng. Tiêu tự bộ đi theo cánh phải đại quân, ba tháng qua chỉ có dò xét quân doanh chặn đường trinh thám chứ không lập được bao nhiêu công lao, vẫn không tìm được cơ hôi lập công. Hôm nay Yết quốc tán binh trùng kích quân doanh liền chạy thục mạng, chắc hẳn số lượng sẽ không nhièu, dùng lực lượng Tiêu tự bộ chưa hẳn không thể ăn, mặc kệ lớn nhỏ, đây chính là công lao, thừa cơ có thể để tướng sĩ có cơ hội chiến đấu, nếu không làm sao trở thành tinh binh.
Đôi mắt Tiêu Thần lành lạnh, nếu đại quân Yết quốc không tới cũng bỏ đi, nếu dám đến thì hắn không ngại lưu bọn chúng lại.
...
Một đoàn đại quân đi vội trong đêm tối, tuy chạy trốn hoảng loạn nhưng đội hình không có mất trật tự, hiển nhiên chính là một chi cường binh, số lượng chừng bốn mươi vạn.
Người cầm đầu chính là một tên Tạo Vật đại tướng, thân thể khôi ngô, sắc mặt ngăm đen, đôi mắt trầm ổn không có chút kinh hoàng, dù chưa nói gì nhưng tỏa ra áp lực bức người.
- Đại nhân, tuy đại quân Nhung quốc có bối rối nhưng sẽ nhanh chóng điều chỉnh khôi phục, đến lúc đó tất nhiên có truy binh đến đây, kính xin tướng quân quyết đoán!
Hai bên có mấy Đô Úy đi cùng, một trong số đó lên tiếng.
Sau khi trùng kích đại doanh Nhung quốc nhưng không quay về Độc Sơn huyện thành, mặc dù thoát được nhất thời nhưng không thể tránh được đại quân Nhung quốc truy kích, sắc mặt Đô Úy chung quanh tái nhợt.
Chương 2154vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận