Trong điều kiện tiên quyết hoàn thành nhiệm vụ của chủ soái, quân sư sẽ không dựng lên kẻ địch cho mình.
- Tiêu Tướng quân chắc hẳn còn nhiều việc bận rộn, ta cũng không quấy rầy, hi vọng tướng quân ngày mai có thể thừa cơ dựng lên căn cơ.
- Đa tạ cát ngôn của quân sư, bổn tướng tiễn ngươi.
Tiêu Thần chắp tay cảm tạ, hắn tự mình tiễn đối phương rời trướng, hai người lại hành lễ lần nữa, hắn nhìn quân sư rời đi, hắn quay về trong trướng, sắc mặt cũng biến thành âm trầm.
Quân sư tới đại biểu ý chí của chủ soái, tuy không nói rõ nhưng cũng thể hiện rõ bất mãn khi hắn dò xét tâm ý chủ soái mà lập quân. Nếu có thể thuận lợi lập quân cũng bỏ đi, nếu không trong khoảnh khắc sẽ có họa sát thân.
Ngày mai không chỉ quan hệ tới việc Tiêu Thần có thể đứng vững gót chân hay không, càng liên quan tới tính mạng của hắn.
Việc này quả quyết không được có sơ sót.
Tiêu Thần không ngừng dạo bước trong quân trướng, hắn cau mày, cũng áp chế nôn nóng bất an xuống, tinh tế suy nghĩ kế sách ứng phó vào ngày mai. Một lúc sau, đột nhiên hắn ngồi vào chủ vị và mở một tấm lụa ra, đề bút viết lên sau đó thu hồi cấm chế và nói:
- Truyền lệnh triệu Đạo Ma, Đạo Hiền, Lý Thao Lược, Trương Mãn Cung bốn vị Đô Thống vào trướng nghị sự.
- Vâng!
Bên sĩ bên ngoài xác nhận sau đó bước chân đi xa.
Không qua bao lâu bốn người tới đầy đủ, sau khi vào trướng liền hành lễ.
Tiêu Thần khoát tay, hắn nói với bốn người.
- Tiêu tự bộ chúng ta vừa thành lập, tướng sĩ Tán Quân Doanh không có kinh nghiệm giao chiến, bổn lệnh các ngươi mang theo năm mươi vạn quân đi tập luyện, dùng Đạo Ma cầm đầu tiết chế toàn quân! Vì ứng phó chiến sự, thao luyện không nên quá lâu, chỉ cần cam đoan tướng sĩ thô bày trận thông hành là tốt rồi. Thời gian cấp bách, các ngươi lập tức xuất phát không được trì hoãn, đây là thủ lệnh của bổn tướng, cầm vật này tất đại soái sẽ cho phép các ngươi ra khỏi doanh.
Bốn người Đạo Ma hiểu ngày mai tất có đại loạn, hơi suy nghĩ hành động của Tiêu Thần liền hiểu rõ mấu chốt trong đó.
Tạm thời mang năm mươi vạn quân ra khỏi đại doanh có thể giảm bớt một nửa áp lực vào ngày mai. Chỉ cần tướng quân có thể thuận lợi bình định đám người còn lại, chờ bọn họ quay về cho dù năm mươi vạn binh có bất mãn nhưng cũng nhìn thấy vết xe đổ, lại thu phục đám tướng lĩnh sẽ không sinh ra nỗi loạn.
Tuy kế sách đơn giản nhưng lại có hiệu quả, có thể xưng thủ bút của thần.
- Mạt tướng lĩnh mệnh!
Đạo Ma lúc này không do dự, hắn lên tiếng lĩnh mệnh sau đó dẫn Đạo Hiền, Lý Thao Lược, Trương Mãn Cung rời đi.
Triệu tập tướng sĩ dưới trướng tuyên bố tướng quân có chỉ lệnh. Mặc dù có khó hiểu và nội tâm sinh nghi nhưng Đạo Ma chưa từng cho bọn họ thời gian suy nghĩ, một cái mũ không tuân quân lệnh đủ làm bọn họ câm miệng.
Đại quân xuất phát, cầm chỉ lệnh của Tiêu Thần quả nhiên đạt được đại soái cho phép, năm mươi vạn đại quân tiến vào khu vực mênh mông và biến mất không thấy gì nữa.
Hoàn thành việc này, Tiêu Thần thả lỏng, vẻ mặt vẫn ngưng trọng và an tọa trong đại trướng, chậm đợi xung đột bộc phát.
...
- Cái gì! Tiêu Thần và tu sĩ dưới trướng đều xuất thân tiểu thiên giới, là tu sĩ phi thăng gần đây, căn bản không có nửa điểm thân phận bối cảnh!
Trong đại trướng Vương gia quân, tất cả Đô Úy trở lên đều có mặt, trên mặt bọn họ khiếp sợ ngây ngốc.
Trên chủ vị, sắc mặt Vương Hán tái nhợt, hắn khiếp sợ nói:
- VIệc này có từng điều tra rõ ràng, ngàn vạn không thể xuất hiện bất kỳ sai lầm!
Dưới trướng, một tên Đô Úy của Vương gia quân kính cẩn nói:
- Tướng quân yên tâm, chuyện lớn như vậy nếu không nắm chắc mười phần thì mạt tướng không dám nói bừa. Đám người Tiêu Thần gia nhập quân còn lập Thiên Đạo khế ước, thuộc hạ cũng lạc ấn ngọc giản của bọn họ một phần, tướng quân đánh giá liền biết thật giả.
Trong lúc nói chuyện hắn dâng ngọc giản lên.
Vương Hán cầm ngọc giản trong tay, phân ra một tia thần thức thăm dò bên trong, qua vài giây sau trong nội tâm sinh ra ý vui mừng.
Quả nhiên Tiêu Thần là tu sĩ hạ giới phi thăng! Nếu như thế hắn là kẻ không có bối cảnh, càng không khả năng dính quan hệ với quốc chủ. Việc này chẳng khác gì ném đi cục đá nặng ngàn cân, hắn vui mừng không nhỏ.
Vẻ mặt vui vẻ không duy trì quá lâu, sắc mặt hắn âm tâầm như chảy ra nước, trên tay dùng sức bóp nát ngọc giản sau đó vỗ nát cái bàn trước mặt.
- Đáng giận!
Trong tiếng gào thét còn mang theo lửa giận.
Hôm nay chân tướng rõ ràng, Tiêu Thần chỉ là tu sĩ hạ giới phi thăng lại dám can đảm đùa bỡn bọn họ trong tay, nghĩ đến lúc trước sợ hãi lo âu càng làm hắn tức giận, nội tâm sinh ra hàn ý.
Tuy không biết vì sao Hô Lôi đại soái lại không quan tâm việc vi phạm quân pháp nhưng đã xác định Tiêu Thần không có bối cảnh, chuyện hôm nay sẽ không bỏ qua như vậy.
Vương Hán cũng là kẻ tâm tư kín đáo, rất có mưu lược, hôm nay đã biết được thân phhận của Tiêu Thần cho nên nội tâm sợ hãi, ngược lại không có lửa giận váng đầu chạy đi tìm đối phương, hắn hơi trầm ngâm và lập kế hoạch.
- Chọn lựa binh sĩ tâm phúc của Vương gia cố ý tiết lộ thân phận của đám người Tiêu Thần trong doanh địa Tiêu tự bộ, phải làm trước sáng mai, phải để tướng sĩ Tiêu tự bộ biết việc này! Đến sáng sớm ngày mai không cần bổn tướng ra tay, ta nghĩ đại quân của hắn bất ngờ làm phản, Tiêu Thần ứng phó như thế nào! Nếu làm không tốt, ngày mai Tiêu tự bộ sẽ giải tán, Tiêu Thần cũng bởi vì trị quân vô năng cho nên bị quân pháp nghiêm trị.
- Nếu hiện tại biết rõ hắn cố lộng huyền hư phô trương thanh thế, tội danh làm cho quân tâm bất ổn chính là trọng tội, vì trấn an quân tâm đại soái sẽ ra lệnh bêu đầu thị chúng! Dám can đảm làm thanh danh bổn tướng mất sạch, giẫm Vương gia quân lập uy, bổn tướng muốn hắn chết không chỗ chôn.
Vương Hán nghiến răng nghiến lợi, nơi này đều là tâm phúc của Vương gia cho nên không cần che giấu.
- Tướng quân anh minh!
Một đám Đô Úy Vương gia quân cười lạnh, bọn họ lo lắng hãi hùng nửa ngày, trong nội tâm cực hận đám người Tiêu Tâần, giờ phút này đã có mấy người chắp tay thi lễ quay người rời đi.
- Tiêu Thần, ta xem ngươi chết như thế nào.
Nội tâm Tán Kỵ Tương Quân Vương Hán cười lạnh không thôi.
Bình luận