Đạo (Dịch) – Chương 2142

Tiêu Thần khoát khoát tay, tu sĩ dưới trướng hành lễ rời đi.

Sau khi mọi người rời đi Tiêu Thần quay người nhìn về phía Đạo Ma, sắc mặt ôn hòa một ít, nói:

- Trước kia bổn tướng quân thấy ngươi muốn nói lại thôi, hiện tại có thể nói suy nghĩ của mình chứ?

Đạo Ma đứng dậy quỳ một gối và nói:

- Tướng quân, thuộc hạ có một ít lời muốn nói, cũng không nên biết nói thế nào.

Tiêu Thần khoát tay, nói:

- Ngươi muốn nói, bổn tướng cũng có thể đoán được vài phần, là chuyện quan hệ với mấy người của Chiến Thần cung lúc trước tiến vào đại thiên giới đúng không?

Nói tới đây hắn bước đi vài bước, lúc này dừng lại và nói:

- Bọn họ sớm đứng vững bước chân nhiều năm, nếu không có vẫn lạc thì hiện tại đều có một phen cơ nghiệp. Nếu như bổn tướng tiến tớ, bọn họ trở ngại thân phận có lẽ sẽ giao ra nhưng chưa hẳn tâm phục. Cho nên bổn tướng sẽ không trách ngươi chưa từng nói, chờ ngày sau ta dựng lên căn cơ lại đi tiếp thu thế lực của bọn họ mới có thể nước chảy thành sông, cũng để bọn họ biết chủ nhân thế hệ này không phải kẻ tài hèn sức mọn. Việc này tạm thời bỏ qua thương nghị sau.

Nội tâm Đạo Ma thở nhẹ, thì ra tướng quân sớm nghĩ tới việc này, điểm ấy cũng là cố kỵ của bọn chúng. Hôm nay tu vi thiếu tôn không kém nhưng không có nơi nương tựa trong đại thiên giới, sợ rằng không làm năm vị huynh đệ trong đại thiên giới tâm phục. Nếu có việc không ổn, có lẽ sẽ sinh ra khoảng cách, đến lúc đó mới thật sự là phiền toái, trước mắt thiếu tôn nghĩ như vậy là tốt nhất.

Lập tức thi lễ sau đó quay ra ngoài.

Tiêu Thần đưa mắt nhìn Đạo Ma rời đi, trên mặt sinh ra vẻ do dự, qua một lúc lại lắc đầu. Những lời vừa nói cũng không phải lừa gạt. Bình tĩnh mà xem xét, nếu đôi chỗ cho nhau, nếu một người tiểu thiên giới phi thăng không có căn cơ không có sự nghiệp lại muốn chiếm lấy tất cả cơ nghiệp bọn họ vất vả tạo thành, trong lòng chắc chắn không cam lòng. Nghĩ mình mà nghĩ người, tự nhiên cũng hiểu và không sinh lòng bất mãn.

Hắn hít sâu một hơi và áp chế ý niệm trong lòng, thần thái Tiêu Thần ngưng trọng, trong mắt mang theo thần thái kiên định.

Ngày mai nhất định sẽ có bắn ngược nhưng bất kể như thế nào thì hắn phải ngăn cản lại, chỉ cần qua được cửa ải này, chỉ cần trải qua một trận chiến là định quân tâm!

Lúc này hắn suy nghĩ đối sách ứng phó ngày mai, đột nhiên một viên bảo châu khảm nạm lên ghế chủ soái sáng lên, việc này cho thấy có người ngoài trướng cầu kiến.

Ánh mắt Tiêu Thần lóe sáng, hôm nay hắn mới thành lập Tiêu tự bộ, trong quân không có quan hệ gì, lúc này nội tâm hắn hơi động, vươn người đứng dậy, phất tay thu hồi cấm chế để người này vào.

Lúc này có một tu sĩ trung niên mặc áo bào trắng, trên môi có râu mép dài ba tấc, người này có khí chất xuất trần, tu vi cũng là Tạo Vật Đại Tôn cảnh.

Quân doanh trọng địa, cho dù binh tướng chưa nghỉ ngơi sẽ không được cởi áo giáp ra khỏi người, nếu không là vi phạm quân quy, cần phải nghiêm trị! Nam tử này có thể tự do ra vào quân trướng, hiển nhiên thân phận không đơn giản.

- Tướng quân!

Binh sĩ ngoài trướng quỳ hành lễ.

Quân sư đại soái càng giống phụ tá tư nhân, cũng không sắp xếp vào hệ thống quân bộ Nhung quốc cho nên binh sĩ ngoài trướng mới thông ri Tiêu Thần, dù thế phân lượng của quân sư rất nặng, cả đại quân không kẻ nào dám xem thường. Đây chính là mưu sĩ tâm phúc của đại soái, hằng ngày được nể trọng, nếu nói vài lời cũng có thể cải biến ý niệm của chủ soái, mặc dù không viên chứ nhưng năng lực rất khủng bố.

Tiêu Thần hơi suy nghĩ tự nhiên không dám lãnh đạm, chắp tay hành lễ, nói:

- Tán Quân Doanh Tán Kỵ Tướng Quân Tiêu Thần, bái kiến quân sư đại nhân.

Bởi vì người này không có viên chức cho nên Tiêu Thần cũng không phải hành đại lễ mà là hơi khom người, lại biểu đạt đầy đủ kính ý, sắc mặt bình tĩnh, không kiêu ngạo không siểm nịnh, khí độ ung dung như núi cao sụp xuống cũng không sợ.

Ánh mắt quân sư sáng lên, hắn hành lễ và nói:

- Tướng quân không cần phải khách khí, hôm nay ta tới đây là phụng lệnh của đại soái, có mấy lời chuyển cáo tướng quân.

- Nếu như vậy mời quân sư vào trong nói tỉ mỉ.

Vẻ mặt Tiêu Thần nghiêm túc, hắn không có khách soái, lúc này xoay người mời, cử chỉ gọn gàng mang theo vài phần khí chất binh nghiệp.

Quân sư gật gật đầu, không có chối từ lập tức đi vào trong trướng. Hắn mang theo chỉ lệnh của chủ soái, mặc dù bản thân không có phẩm cấp nhưng xem như đặc sứ của chủ soái cho nên không cần khách khí làm gì.

Tiêu Thần đi theo phía sau, hai người vào trong và mở cấm chế, không cần lo lắng có kẻ thám thính.

- Quân sư đại nhân truyền lời của chủ soái, mời lên trên.

Tiêu Thần chắp tay, quân sư khẽ gật đầu, hắn ngồi xuống chủ vị, Tiêu Thần đứng nghiêm chỉnh phía dưới, hắn trầm giọng nói:

- Mạt tướng Tiêu Thần, lắng nghe chỉ lệnh đại soái!

Không nói chuyện khác, thái độ của hắn cực kỳ đoan chính, quân sư nhìn thấy liền gật đầu, hắn nói:

- Tướng quân cũng biết đại soái giúp ngươi một hồi duyên phận, một cửa ngày mai không được so sót, nếu không ngươi chuẩn bị hậu sự là vừa.

Nói xong quân sư lại nói:

- Tiêu Tướng quân xin đứng lên đi, đại soái chỉ lệnh chỉ có những lời này nhưng lời ít mà ý nhiều, chắc hẳn tướng quân cũng hiểu ý trong đó, cũng không cần ta lãng phí miệng lưỡi.

Sau khi nói xong người này đứng lên, từ điểm này không khó nhìn ra người này có địa vị tôn sùng nhưng ngày thường lại chú ý cẩn thận, không muốn bị người ta đâm thọc. Có tâm tư kín đáo và cẩn thận như vậy, cũng khó trách hắn có thể được đại soái tin cậy.

Tiêu Thần ứng một tiếng “Vâng “ mới chậm rãi đứng dậy, sắc mặt ngưng trọng nhưng ánh mắt trầm ổn, hắn nói:

- Làm phiền quân sư bẩm báo chủ soái, mạt tướng thề không hổ thẹn, cũng làm tốt chuyện cần làm.

- Tốt! Tiêu Tướng quân đã hiểu thì dụng tâm nhiều, chuyện này đại soái không thể xuất thủ hỗ trợ, tất cả đều phải xem thu đoạn của tướng quân. Kính xin tướng quân ngàn vạn cẩn thận, không nên biến cơ hội quật khởi thành nơi táng thân mới tốt.

Quân sư mỉm cười gật đầu, hắn muốn gõ một phen nhưng Tiêu Thần là người hiểu rõ, các loại lễ nghi chu đáo không cần nhiều lời, nếu không vạn nhất Tiêu Thần sống qua ngày mai và thành tựu cơ sở, chuyện hôm nay sẽ biến thành khe hở giữa hai người, ngược lại càng không đẹp.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...