- Đại soái nói không sai, chúng ta giết địch ở tiền tuyến, đám quan văn ở hậu phương ngồi mát ăn bát vàng cũng bỏ đi, nếu dám bất kính với đại soái, quốc chủ sẽ không tha cho bọn chúng đâu.
- Quốc chủ nể trọng đại soái, đám quan văn rãnh rỗi nói nhảm tự nhiên không thể dao động địa vị của đại soái.
- Còn dám kêu gào, kính xin đại soái thỉnh chỉ thị quốc chủ bảo đám quan văn gọi là hiền thần kia tới tiền tuyến chém giết với đại quân Yết quốc, xem bọn chúng có bị dọa tiểu ra quần hay không.
Đám võ tướng trong soái trướng nghe xong cười to.
Hô Lôi cũng vui vẻ, hắn không có ý ngăn cản thủ hạ dưới trướng.
Võ tướng thống binh chém giết không chưởng quyền hành quốc sự.
Quan văn tay cầm quyền cao không được nhúng tay quân sự.
Đây là chính sách ổn định Nhung quốc, từ trước đến nay trong nước văn võ đối lập giám thị lẫn nhau, chế ước lẫn nhau, chỉ có quốc chủ mới có thể nắm hết quyền hành, cũng không cần lo lắng trong nước xuất hiện tình hình không thể khống chế.
Nếu như đám văn võ trong triều thật dẹp loạn nội đấu mà bắt tay với nhau, chỉ sợ Nhung quốc chủ sẽ trắng trợn ra tay tẩy trừ.
Văn võ cao tầng Nhung quốc tự nhiên hiểu điểm này, đương nhiên không chạm vào cấm khu của quốc chủ, thỉnh thoảng cố ý khơi mào song phương tranh đấu, dần dà song phương cũng thật kết thù cho nên mới có việc hôm nay.
Hô Lôi hiểu rõ điểm này, tướng lãnh trong quân mắng quan văn càng hung thì hắn càng không lo quốc chủ kiêng kỵ, tự nhiên mừng rỡ không ngăn cản. Mặc dù quốc chủ tín nhiệm hắn nhưng hôm nay là thời khắc mấu chốt xâm lấn Yết quốc, hắn với tư cách thống soái nắm giữ một phần năm binh lực của Nhung quốc cho nên mỗi tiếng nói mỗi hành động đều bị quốc chủ giám thị, chỉ sợ không qua một giờ những việc trong trướng sẽ được đưa tới bàn của quốc chủ.
Ý niệm trong đầu hơi đổi, Hô Lôi áp xuống, khoát khoát ngăn cản thủ hạ nói chuyện, hắn nói:
- Được rồi, văn võ giằng co chính là chuyện đã lâu, nhiều lời vô ích. Nếu như các ngươi có thể làm đám quan văn câm miệng thì lên chiến trường giết địch anh dũng, dùng công tích lắp miệng của bọn chúng.
- Vâng1
Tướng lãnh trong soái trướng lên tiếng, trong mắt đầy nóng bỏng.
Thời điểm yên ổn quan văn nắm quyền, võ tướng rất ít có đất dụng võ, đối lập địa vị còn kém hơn một bậc. Hôm nay quốc chủ hùng tài đại lược mở ra cuộc chiến chiếm đoạt Yết quốc chính là cơ hội tốt để bọn họ có thể thu công tích, chỉ cần có công tích thì ngày sau có thể phong thê mạnh tử, rạng rỡ tổ tông!
Hô Lôi rất thỏa mãn với biểu hiện của đám tướng lãnh dưới trướng, khoát khoát tay nói:
- Các ngươi có tâm lập công là tốt rồi, hiện tại đại chiến mới bắt đầu, là cơ hội vớt công tích.
Nói xong sắc mặt hắn trầm xuống, lại nói:
- Quốc chủ đã có chỉ lệnh mới nhất, bảo bản soái xuất động vào ba ngày sau, phá được quận Ngư Dương! Các ngươi nên chỉnh đốn quân bị, một khi có chỉ lệnh sẽ xuất phát.
- Vâng!
Tướng lãnh trong soái trướng đứng lên, sắc mặt nghiêm túc đi lại vội vàng. Quận Ngư Dương chính là trọng địa của Yết quốc, trong quận có hai mươi bảy huyện, kể cả quận thành là hai mươi tám trọng thành, cũng là trận chiến ác liệt.
- Quân sư, nãy giờ ngươi chưa từng lên tiếng, ngươi có ý kiến gì về Tán Quân Doanh hay không?
Hô Lôi chủ soái ngồi trên chủ vị, hắn nhắm mắt lại và hỏi.
Bên tay phải chủ soái là cái bàn dài, ở đó có tu sĩ trung niên tay cầm quạt lông, râu dài ba tấc khí độ siêu quần, hắn nghe xong liền cười nói:
- Quốc chủ sớm bất mãn với hiện trạng của Tán Quân Doanh, đại soái dùng quân cờ này rất tốt, tất nhiên cũng tìm được thưởng thức của quốc chủ. Hôm nay Tiêu Thần tạo thế chính là mượn nhờ nhân tâm di động và có đại soái cố ý tương trợ, một khi thân phận bị tra ra, chỉ sợ sẽ có bắn ngược, có thể sống qua cửa này hay không còn chưa biết.
- Hừ! Dựa vào phỏng đoán tâm tư của bổn soái và quốc chủ, dám can đảm khiêu khích quân pháp, nếu việc này dùng trên kẻ khác bản soái nhất định nghiêm trị không tha! Hôm nay bản soái đã trợ giúp hắn việc này, nếu như không cách nào giữ vững vị trí thì cứ dùng quân pháp trảm thủ.
Hô Lôi lên tiếng sát cơ rậm rạp:
- Nhờ quân sư gõ người này một chút, chớ để hắn quá mức làm càn.
- Vâng!
...
Tán Quân Doanh.
Tiêu tự bộ lập quân, trong thời gian ngắn kiến thành danh sách, tổng cộng chiêu nhập bảy trăm năm mươi bốn quan tướng Đô Úy, binh sĩ Cổ Cảnh một trăm hai mươi bảy vạn, nó đã vượt qua biên chế Tán Kỵ Tương Quân rất nhiều cho nên tạm thời do hai người Đạo Ma, Hổ Vương chấp chưởng, mặc dù binh lực kém Tán Kỵ Đô Úy khác rất lớn nhưng có thể thành tựu trong một ngày đã là cực kỳ hiếm có.
Thời cơ như vậy chỉ có một lần, sợ rằng chậm nhất ngày mai thân phận đám người Tiêu Thần sẽ bị tra ra.
- Thao Lược, nhanh chóng mang danh sách báo cáo trung quân, không được sai sót.
Tiêu Thần ngồi trên chủ vị, thần thức dò xét không sai, lúc này mới trầm giọng mở miệng.
- Thuộc hạ lập tức rời đi.
Lý Thao Lược kính cẩn hành lễ, hắn cầm danh sách bước ra ngoài.
Danh sách thành lập nhập hồ sơ lập quân, việc này xem như đã có kết luận, mọi người nhìn nhau, đều nhìn ra kích động trong mắt lẫn nhau. Chỉ một ngày ngắn ngủi đại nhân đã tụ tập một trăm hai mươi bảy vạn, nghĩ đến việc hôm nay lòng người mê muội, trong nội tâm đều khó mà tin nổi.
Ánh mắt Tiêu Thần nhìn sang mọi người, ho nhẹ một tiếng, trầm giọng nói:
- Hôm nay thuận lợi kiến quân thực là may mắn, hiện tại chưa phải thời điểm thả lỏng. Hiện nay Tiêu tự bộ vừa lập, phần lớn là ngộ nhận thân phận của ta nên gia nhập, ngày mai sẽ lộ tin tức, tất nhiên sẽ có bắn ngược thật lớn. Nếu muốn đứng vững gót chân trong Tán Quân Doanh, ngày mai xuất hiện bất cứ tình huống gì nhất định phải trấn áp. Nếu có người sinh sự, trực tiếp dùng tội danh dao động quân tâm xử trí, tuyệt không nuông chiều!
Nói xong sát khí bạo phát ra ngoài.
Nội tâm mười một tu sĩ dưới trướng nghiêm túc, đồng thời đứng dậy đồng ý, nội tâm kích động hưng phấn biến mất không thấy gì nữa.
Mặc dù đã thành lập Tiêu tự bộ nhưng muốn duy trì nó không phải chuyện dễ. Khó khăn chân chính giờ giờ mới bắt đầu, trước khi khống chế bắn ngược trong quân doanh, bọn họ còn chưa thể thở dốc.
- Đạo Ma lưu lại, các ngươi đi vào các nơi trú quân xem xét tình hình, thời khắc lưu ý náo động bất ổn, một khi xuất hiện lập tức trấn áp, tuyệt đối không thể để sinh ra binh biến.
- Nhớ kỹ phải dùng quân quy Nhung quốc xử lý, không nên dùng lời cưỡng chế.&
Bình luận