Vương gia có thể dò xét tin tức, trong Tán Quân Doanh có mười hai gia Tán Kỵ Tướng Quân tự nhiên cũng biết được thân phận chân chính của đám người Tiêu Thần, thần sắc trên mặt bọn họ tự nhiên vô cùng đặc sắc, lập tức cũng chửi bới, nổi giận một hồi.
Người âm thầm ra tay không chỉ Vương gia, chưa từng dùng đến cả đêm, tướng sĩ cả Tán Quân Doanh đều biết được tin tức này.
Tiêu tự bộ ngày trước uy thế vô cùng khủng bố lại biến thành trò cười trong miệng các tướng sĩ. Ánh mắt tất cả mọi người đều có cảm giác hả hê nhìn sang Tiêu tự bộ.
Ban đêm tướng sĩ hành động bị chế ngự, không thể tùy ý di động, tất cả mọi người lại mong tới hừng đông thật sớm, chắc hẳn khi đó Tiêu tự bộ sẽ phát sinh cực kỳ náo nhiệt.
Một đêm này cả Tán Quân Doanh đều bao phủ trong xao động, thực tế tại nơi trú quân của Tiêu tự bộ lại không có tướng sĩ nào nghỉ ngơi, đại bộ phận trong lòng đều tức giận vì bị lừa gạt.
Ngày mai, bọn họ nhất định sẽ hỏi cho rõ chuyện xảy ra hôm nay, nếu là thật sự thì đám người giả thần giả quỷ sẽ phải trả giá thật nhiều!
Trong đêm tối thời gian trôi qua từ từ nhưng trong doanh địa Tiêu tự bộ lại bị lửa giận bao trùm, ngược lại càng cháy càng mạnh, nó giống như ngọn lửa sinh động, chỉ còn thời điểm bộc phát.
Tu chân tinh lưu chuyển không dứt, ngày đêm luân chuyển qua lại.
Lúc này hừng đông sáng sớm đã tới, lúc sắc trời đã hơi sáng thì tướng sĩ đã đi ra ngoài.
Lúc này không còn tiếng động huyên náo như nhiều ngày trước, hôm nay Tán Quân Doanh tĩnh mịch, ai cũng có thể nghĩ rõ tiếng hít thở trong doanh trướng, dường như tất cả mọi người áp chế xao động trong lòng chờ ngày bùng nổ.
Lệnh cấm đêm đã qua, nơi trú quân Tiêu tự bộ cũng mở doanh trướng ra, tướng sĩ mặc áo giáp chỉnh tề, sắc mặt âm trầm bất thiện bước ra ngoài, hai tên Tán Kỵ Tướng Quân và được rất nhiều Đô Úy dẫn dắt không hẹn mà cùng nước tới dưới lá cờ chữ Tiêu và đứng đó.
Mấy chục vạn đại quân hành động giống như biển người mênh mông, ánh mắt nhìn không thấy giới hạn.
Các tướng sĩ có cảm giác bị lừa gạt vô cùng tức giận, tất nhiên muốn tìm câu trả lời, nếu không bọn họ tuyệt không bỏ qua!
Tán Quân Doanh Tán Kỵ Tướng Quân đã triệu tập binh lực dưới trướng tới bên cạnh đài điểm tướng, bọn họ âm thầm cười lạnh và chờ đợi. Chỉ cần binh tướng bất ngờ phản kháng, bọn họ sẽ ra tay trấn áp, ngồi nhìn Tiêu Thần bị khép trọng tội trị quân vô năng.
Hai tên Tán Kỵ Tướng Quân gia nhập Tiêu tự bộ đều là Tạo Vật tiểu thành, dùng tu vi của bọn họ không đủ tự lập môn hộ tranh đoạt công huân nhưng cho dù gia thế lực nào cũng có thể tìm được cơ hội tìm công huân.
Ngày trước cảm xúc của Tiêu tự bộ bành trướng, cho rằng từ nay về sau con đường tương lai bằng phẳng, quang minh rộng lớn. Không ngờ tất cả đều là giả, Tiêu Thần tướng quân căn bản không phải là người được quốc chủ đề bạt, trong Nhung quốc không có nương tựa, đi theo hắn lại có kiến thụ gì, sợ rằng sẽ có kết cục thê lương. Ý niệm tới đây, nội tâm nhiều người nóng giận, sắc mặt càng ngày càng khó coi.
Không chờ bọn họ tới gần, đột nhiên doanh trướng bị mở ra, dùng Tiêu Thần cầm đầu, dưới trướng tám Đô Thống theo đuôi bước ra ngoài, nhìn mấy chục vạn quân tướng tụ tập thì ánh mắt của hắn trầm xuống.
- Sáng sớm không tụ tập binh sĩ đi thao luyện, ngược lại tụ chúng tới trước doanh trướng của bổn tướng, muốn như thế nào? Chẳng lẽ là muốn tạo phản sao!
Hắn quát như biển gầm truyền khắp cả Tán Quân Doanh, cũng truyền rõ vào tai của mỗi binh sĩ trong Tiêu tự bộ, sắc mặt bọn họ biến hóa, bước chân lập tức dừng lại, không dám tiếp tục tiến lên!
Binh sĩ trùng kích doanh trướng, mặc dù nói là tạo phản cũng được, nếu định ra tội danh, mấy chục vạn tướng sĩ Tiêu tự bộ sẽ nghênh đón đại quân Nhung quốc nghiền áp, bị tàn sát hầu như không còn.
Không chờ tướng sĩ Tiêu tự bộ hùng hổ mở miệng, Tiêu Thần quát một câu đã đánh tan khí thế và chấn nhiếp rất nhiều tướng sĩ.
Trương Lương Đống, Triệu Dũng chính là hai tên Tán Kỵ Tướng Quân ngày trước gia nhập Tiêu Thần, hiện tại nghe Tiêu Thần quát lớn, Trương Lương Đống hơi chần chờ, hắn vẫn tiến lên kính cẩn thi lễ. Sắc mặt Triệu Dũng cực kỳ âm trầm không tình nguyện thi lễ.
- Tướng quân, đám thuộc hạ không có ý tạo phản, hôm nay đến đây chính là muốn ngài chứng minh một việc.
Triệu Dũng ngẩng đầu, trong mắt đầy oán hận nhưng vẫn lên tiếng.
Tiêu Thần không quan tâm tới bọn họ, hắn đưa tay, Vân Dương mang ghế dựa trong quân trướng ra, Tiêu Thần đại mã kim đao ngồi xuống, ánh mắt bắn ra hàn quang nhìn lên người đối phương.
- Không biết Triệu tướng quân có chuyện gì khó hiểu, không ngại nói rõ, bổn tướng tất nhiên sẽ giải thích cho ngươi thỏa mãn.
Sắc mặt Triệu Dũng cương cứng, hắn bị ánh mắt Tiêu Thần bao phủ làm hắn có cảm giác như ngồi trên đống lửa, như đứng trên đống than, trong nội tâm sinh ra hàn khí lạnh cả người. Tên đã lên dây không thể không bắn, tướng sĩ phía sau đang bức bách hắn, hắn cũng không có lựa chọn! Nếu không thể vặn ngã Tiêu Thần, chờ đợi hắn chính là kết cục thê thảm! Ý niệm tới đây, người này khẽ cắn môi, nói:
- Hôm nay người trong Tán Quân Doanh nhận được tin tức, tướng quân ngài cũng không phải xuất thân thế lực đỉnh cấp của Nhung quốc, mà là tu sĩ tiểu thiên giới gần đây phi thăng. Xin hỏi tướng quân, việc này là thật là giả?
Ánh mắt Tiêu Thần lóe sáng, hắn nhìn chung quanh và không do dự nói:
- Việc này là thực.
Hắn nói một câu chẳng khác gì hòn đá nặng vạn cân ném vào trong nước.
Dám thừa nhận!
Không có che lấp, không chần chờ, không có giải thích.
Nội tâm tướng sĩ Tiêu tự bộ bộc phát lửa giận đùng đùng.
Nội tâm Triệu Dũng vui vẻ nhưng vẫn ẩn giấu, hắn tiến lên một bước và nói:
- Nếu tướng quân chính miệng thừa nhận thì không sai! Không biết tướng quân có muốn giải thích gì với chúng ta hay không?
Thần thái Tiêu Thần bình yên, hắn cười lạnh và nói:
- Giải thích? Không biết Triệu tướng quân lời ấy có ý gì? Vì sao bổn tướng phải giải thích với các ngươi, mà ngươi có tư cách gì bảo bổn tướng giải thích.
Thái độ càng cường ngạnh, lửa giận tướng sĩ càng lớn, bắn ngược sẽ càng mạnh mẽ.
Triệu Dũng nghe vậy không giận mà còn mừng, hắn làm ra vẻ tức giận và nói:
- Chúng ta tòng quân chính là vì giết địch kiến công, tranh thủ công huân! Nếu không phải tướng quân cáo mượn oai hùm giả đại thế, bằng vào lực lượng của các ngươi làm sao có thể một ngày kiến quân, mời chào chúng ta tiến vào dưới trướng! Chúng ta gia nhập Tiêu tự bộ là hi vọng tìm được một chỗ dựa có thể che chở bản thân bình yên sống sót trên chiến trường! Nhưng tướng quân ngươi không cho chúng ta thứ này, đây là lừa gạt trần trụi, mấy chục vạn tướng sĩ chúng ta tụ tập ở nơi này chẳng lẽ đại nhân không cho chúng ta câu trả lời hợp tình hợp lý hay sao?
Chương 2145vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận