Lê Độ âm thầm thở dài một tiếng, chắp tay đồng ý, mang theo đoàn người Tuy Viễn giới đi xa.
...
- Nhân vật Tạo Vật Đại Tôn như Lê Độ cũng phải cẩn thận với đại nhân, quả nhiên lợi hại!
- Đại nhân chưa bước vào Tạo Vật đã có tư cách chiến đấu với đối thủ này, ít ngày nữa tấn chức, sợ rằng có thể tung hoành trong Tạo Vật Đại Tôn ít có đối thủ.
- Đến lúc đó chỉ cẩn thận không trêu chọc cường giả ngoài Sáng Thế cảnh thì chúng ta đi theo bên cạnh đại nhân vẫn có thể đứng vững gót chân tại đại thiên giới, ngày sau chưa hẳn không thể xông ra một phen cơ nghiệp.
- Ta dám cam đoan hiện tại đại nhân thế yếu nhưng ngày sau tất nhiên sẽ có thời điểm quật khởi, chúng ta theo sát bước chân đại nhân, ngày sau nhất định có thể thu được lợi ích không ngờ.
Dám người Đạo Ma, Đạo Hiền không ngừng dùng thần thức truyền âm với nhau, lúc này nội tâm vô cùng vui mừng.
Hôm nay đại nhân ra tay không chỉ có thực lực vượt qua mọi người dự kiến, càng chấn nhiếp và hàng phục mọi người. Sau khi bọn họ tiến vào đại thiên giới có người bảo bọn họ rời đi cũng chưa chắc đồng ý. Nếu như đi theo bên cạnh đại nhân sẽ là nhân viên sơ bộ của tổ chức.
Vạn sự khởi đầu nan, bước ra bước đầu tiên, ngày sau cẩn thận kinh doanh sẽ có ngày thành tựu kinh sợ thế nhân.
Tiêu Thần cất bước tiến lên, mọi người dùng thần thức truyền âm sau lưng không thoát khỏi cảm ứng của hắn, thoáng dụng tâm cũng nghe bọn họ nói chuyện. Khóe miệng của hắn tươi cười vui vẻ, đột nhiên hắn cau mày.
Hiện tại đang ở trong giới uyên, lực lượng đoàn người Tuy Viễn giới làm hắn chấn động tâm thần. Lê Độ là cường giả Tạo Vật Đại Tôn, nếu hôm nay hắn không có cố kỵ trong lòng thì sẽ có một hồi ác chiến.
Tiêu Thần không có nắm chắc chiến thắng người này, nếu như thất bại chỉ sợ đoàn người phi thăng bọn họ còn chưa tiến vào đại thiên giới đã bị người ta chém giết, rơi vào kết cục thân tử đạo tiêu.
Chưa tiến vào đại thiên giới đã hung hiểm như vậy, ngày sau nguy cơ tới mức nào?
Nội tâm Tiêu Thần kiêng kị nhưng trên mặt không có sầu lo, hiện tại hắn cần làm chính là khống chế lực lượng của mình và người bên cạnh, dùng thời gian ngắn nhất đạt được lực lượng bảo hộ mình, bảo đảm bản thân không việc gì, ngày sau mới có thể bảo hộ tốt người khác. Hôm nay hắn đã ra tay khuất phục đoàn người sau lưng, chỉ có giữ vững bình tĩnh khó lường mới làm bọn họ kiên định đi theo, Tiêu Thần hiểu rõ việc này.
- Dùng tu vi của ta hiện tại cũng không nắm chắc đấu với Tạo Vật Đại Tôn, cũng may tu vi đã đột phá bình cảnh, tùy thời có thể bước ra nửa bước cuối cùng ngưng tụ âm dương bổn nguyên thành tựu Tạo Vật. Đến lúc đó tu vi phóng đại, ta không sợ kẻ nào dưới Sáng Thế Cảnh.
Ý niệm Tiêu Thần nghĩ tới đây cũng thả lỏng không ít.
Ngưng tụ âm dương bổn nguyên còn kém một đường chênh lệch nhưng chậm chạp không thể hoàn thành. Cũng may tâm tình Tiêu Thần trầm ổnm đã sớm trải qua tình hình này, cũng hiểu đạo lý dục tốc bất đạt, tâm tình bình tĩnh trầm ổn và không nóng nảy.
Thuận theo tự nhiên, thời cơ đến tự nhiên sẽ nước chảy thành sông, nếu không cưỡng cầu vô ích.
...
- Đại nhân, phía trước có một hòn đảo lơ lửng, có lẽ sẽ có bảo vật, thủ hạ có thể đi dò xét một phen?
Đám người Nhân tộc Hổ Vương vô cùng chờ mong, trên đường xâm nhập giới uyên bọn họ thu được không ít dị bảo, trong đó một ít đối với tu sĩ Phá Diệt cũng là bảo vật khó cầu, lúc này vô cùng hưng phấn.
Trong giới uyên chỉ có một ít bảo vật lộ ra ngoài, đa số tồn tại trong môi giới giống như Hỏa Long ngọc lúc trước, nó nằm trong một khối thiên thạch. Hòn đảo lơ lửng chính là đảo đá lớn như núi, nó vẫn lơ lửng trong hư vô, tuy nhiên rất nhiều đã bị tu sĩ thanh lý qua và không có vật gì, nhưng vạn nhất có hòn đảo lơ lửng chưa từng có người phát hiện thì mười phần sẽ có bảo vật.
Tiêu Thần ngẩng đầu nhìn sang, hắn gật đầu nói:
- Cẩn thận một ít, nếu không được thì rút lui.
- Vâng, đại nhân.
Đạo Ma hành lễ, bên ngoài cơ thể xuất hiện độn quang bay thẳng về phía hòn đảo, đám người Tiêu Thần đứng nguyên tại chỗ phòng ngừa vạn nhất.
Thu một loạt bảo vật trong giới uyên là chuyện cực kỳ ngu xuẩn, một khi xảy ra ngoài ý muốn thì không có cơ hội đào thoát.
Đạo Ma đáp xuống hòn đảo, thân ảnh chui vào trong đó, qua một lúc sau hắn kinh hô.
- Đại nhân, đây là hòn đảo lơ lửng chưa từng bị người ta khai quật, phía trên có Ngũ Hành tinh cực kỳ tinh khiết, số lượng rất nhiều!
Ngũ Hành tinh, nó là tinh thạch dung hợp ngũ hành vào trong, hình thể nó không kém tinh thạch khác bao nhiêu nhưng lại có màu xanh đậm. Trong đó có sương mù phập phồng.
Màu xanh này tỏa ra sinh cơ rất mạnh, cũng ra đời trong ngũ hành, tu sĩ có được nếu bị thương cứ luyện hóa Ngũ Hành tinh và hấp thu sinh cơ trong đó là có thể khôi phục trong thời gian ngắn. Mặc dù với tu sĩ Phá Diệt cũng là dị bảo hiếm có. Nếu có thể có Ngũ Hành tinh nơi tay, ngày sau giao chiến với người khác cũng có thêm phần bảo đảm, thậm chí còn có thêm một cái mạng.
Ánh mắt Tiêu Thần sáng ngời, hắn kinh hỉ không nhỏ.
Đạo Ma khống chế độn quang quay về, trong tay cầm ba viên tinh thạch màu xanh, sắc mặt đỏ bừng, hiển nhiên nội tâm vô cùng kích động.
- Đại nhân, đây là Ngũ Hành tinh, trên hòn đảo kia có một tiểu đoạn linh mạch, thuộc hạ dò xét đơn giản, sợ rằng không dưới mấy trăm khối.
Mấy trăm khối Ngũ Hành tinh, mặc dù trong đại thiên giới cũng là tài phú to lớn.
Đám người Nhân Tổ, Hổ Vương hít thở dồn dập, cũng không kẻ nào dám vọng động, ánh mắt nhìn lên người Tiêu Thần, cũng chờ lệnh của đại nhân.
Tiêu Thần vươn tay thu Ngũ Hành tinh vào trong tay, thoáng cảm ứng và nội tâm vô cùng ngạc nhiên cùng tán thưởng. Thế gian to lớn quả nhiên không thiếu cái lạ, loại Ngũ Hành tinh này chính là bảo vật hiếm có, trong đó có sinh cơ tinh khiết mà ôn hòa, chỉ một khối nhưng ẩn chứa sinh cơ đủ giúp tu sĩ Phá Diệt trọng thương khôi phục hơn phân nửa. Tâm thần hắn không bị vui sướng che giấu, lúc này nói:
- Theo bổn tọa biết, Ngũ Hành tinh tồn tại ở nơi có lực lượng Ngũ Hành hội tụ và càn quét bừa bãi, tại sao lại xuất hiện chỗ này? Trong đó có ẩn giấu nguy hiểm hay không?
Đạo Ma khẽ nhíu mày:
- Đại nhân nói không phải không có lý, vừa rồi thuộc hạ điều tra, trên hòn đảo này không có gì không ổn. Có lẽ hòn đảo chứa Ngũ Hành tinh được tạo ra từ Ngũ Hành hiểm địa và sau đó thoát ly nơi đó bay tới nơi này, bị chúng ta may mắn gặp được.
Bình luận