Nói xong hắn thoáng dừng lại, nói:
- Đại nhân, nếu đã gặp cơ duyên như vậy mà bỏ qua thật sự đáng tiếc. Cho dù có chút nguy hiểm cũng không có gì. Tu sĩ trong giới uyên ngư long hỗn tạp, kính xin đại nhân sớm quyết định.
- Đại nhân!
Đám người Nhân Tổ cũng lên tiếng, sợ Tiêu Thần từ chối.
Tiêu Thần khẽ lắc đầu, nói:
- Bổn tọa cảm thấy nó kỳ quặc, trong lòng có chút bất an. Bỏ đi, nếu trời muốn tặng cơ duyên mà không lấy chính là tội nghiệt. Đạo Ma, ngươi dẫn mấy người thu Ngũ Hành tinh, nhớ kỹ, chú ý cẩn thận an toàn làm trọng!
- Vâng, đại nhân.
Đạo Ma vui mừng.
- Đạo Hiền, Nhân Tổ, Thiên Đỉnh, Trương Mãn Cung, Vân Dương, Đạc Phong sáu vị đạo hữu, thỉnh trợ giúp lão phu một tay, hợp lực khai thác Ngũ Hành tinh quáng, những đạo hữu còn lại xin bảo hộ đại nhân an toàn.
Ánh mắt Tiêu Thần lóe sáng, hắn nói:
- An bài như thế rất thỏa đáng, đi thôi.
Bảy người hành lễ sau đó quay người bay đi hòn đảo lơ lửng.
Nhìn bảy người rời đi, Tiêu Thần âm thầm gật đầu, trong nội tâm sinh ra ý tán thưởng. Đạo Ma nhìn như tùy ý điểm danh nhưng lại có thâm ý, Đạo Hiền xuất thân Chiến Thần cung, Nhân Tổ, Thiên Đỉnh xuất thân Linh giới, Trương Mãn Cung xuất thân Phù Lục giới, Vân Dương xuất thân Động Thiên giới, Đạc Phong xuất thân Tam Thạch giới, hắn điểm danh đã vận dụng tu sĩ dưới trướng Tiêu Thần đều có cơ hội thu trọng bảo, nếu như rơi vào tay của một phía, khó tránh khỏi sinh ra cảm giác bất hòa. Hiển nhiên Đạo Ma cũng nghĩ điểm này và hóa giải trong vô hình.
Còn lại năm người Hổ Vương, Địa Lô, Lý Thao Lược, Phương Sĩ ( Tam Thạch giới ), Diệt Linh ( Động Thiên giới ) có chút không cam lòng nhưng không sinh ra tâm oán hận, ngược lại bởi vì đại nhân đối xử tu sĩ dưới trướng như nhau cho nên thở ra một hơi. Lần này không lựa chọn bọn họ ra tay, lần sau tự nhiên có cơ hội cho nên không sốt ruột. Vừa nghĩ như thế liền hóa giải một tia khác thường trong nội tâm.
Tiêu Thần thu liễm tâm tư, ánh mắt nhìn vào hòn đảo lơ lửng, chẳng biết tại sao nội tâm của hắn sinh ra bất an, hi vọng chỉ là hắn lo lắng mà thôi, không có gì ngoài ý muốn mới tốt.
Vào lúc ý niệm này vừa xuất hiện trong lòng, tiếng rít lớn vang lên, khí tức Ngũ Hành hàng lâm nơi này.
Dùng hòn đảo lơ lửng làm trung tâm, không gian chung quanh sụp đổ, kim, lam, thanh, xích, hoàng năm loại năng lượng Ngũ Hành tụ tập, hội tụ mà thành sau đó hóa thành lực lượng phong ấn bao phủ hòn đảo vào trong.
Bảy người Đạo Ma vừa lao ra khỏi hòn đảo, còn chưa thoát ly đã bị trấn áp! Bảy người hoảng sợ bộc phát tu vi nhưng chỉ có thể đau khổ chèo chống trong Ngũ Hành loạn lưu, căn bản không thể giãy dụa.
Vào lúc này lực lượng Ngũ Hành loạn lưu đã bắt đầu co rút lại, nó muốn hủy diệt hòn đảo lơ lửng và bảy người Đạo Ma bên trong.
Phát hiện điểm này làm nội tâm đám người Đạo Ma hoảng hốt, nội tâm sợ hãi không nhỏ! Giới uyên vốn là nơi hung hiểm, nếu bị kéo vào không gian quỷ dị thì mười phần không về được. Mặc dù là tu sĩ Phá Diệt cũng phải vẫn lạc.
Đám người Hổ Vương, Địa Lô, Lý Thao Lược, Phương Sĩ, Diệt Linh biến sắc, trong mắt mang theo hoảng sợ.
Tuy còn cách một đoạn nhưng khí tức Ngũ Hành loạn lưu truyền ra làm nội tâm bọn họ phát lạnh, nếu bọn họ rơi vào trong đó cũng không có lực ngăn cản nửa điểm. Ánh mắt năm người nhìn lên người Tiêu Thần, vào thời điểm này cũng chỉ có đại nhân có lực lượng ra tay... Nhưng này Ngũ Hành loạn lưu lợi hại như thế, mặc dù đại nhân cũng chưa chắc có thể toàn thân trở ra, cho nên bọn họ dù lo lắng nhưng không có khuyên Tiêu Thần ra tay
Vào lúc này năm người không nghĩ nhiều, Tiêu Thần bước về phía trước, trên người sinh ra linh quang, thân ảnh của hắn nhảy vào trong Ngũ Hành loạn lưu, hắn hành động quả quyết không chút do dự.
Thân thể đám người Hổ Vương, Địa Lô, Lý Thao Lược, Phương Sĩ, Diệt Linh cương cứng, trong nội tâm sinh ra rung động, sau đó hóa thành nước ấm bao phủ toàn thân. Đại nhân có thể không để ý an nguy bản thân và ra tay không chút do dự... Nếu như bọn họ rơi vào trong đó thì đại nhân cũng sẽ cứu bọn họ.
Tu sĩ bạc tình bạc nghĩa phụ nghĩa nhiều như cá diếc trên sông, vì bảo vệ bản thân sẽ không quan tâm tới kẻ khác sống chết, hiển nhiên Tiêu Thần không phải loại người này, nếu đi theo bên cạnh đại nhân, ngày sau ít nhất không cần lo lắng bị vứt bỏ.
Về phần đám người Thiên Đỉnh, Trương Mãn Cung, Vân Dương, Đạc Phong đang bị vây trong Ngũ Hành loạn lưu nhìn thấy cảnh này kích động khó nói thành lời, ánh mắt càng kiên định. Chỉ cần có thể thoát đại kiếp nạn lần này, ngày sau sẽ dùng mạng báo đáp đại nhân, chắc hẳn Tiêu Thần đại nhân sẽ không bạc đãi bọn họ.
Tiêu Thần ra tay cứu viện không do dự đã triệt để thuyết phục tu sĩ dưới trướng. Hắn cũng không có thời gian suy nghĩ nhiều như thế, uy năng Ngũ Hành loạn lưu rất mạnh, mặc dù Tiêu Thần ra tay cũng không có nắm chắc.
Cứu người thứ nhất, thời gian cấp bách!
Oanh!
Ngũ Hành bổn nguyên phá thể mà ra, Ngũ Hành chi lực hỗn loạn chung quanh trì trệ, lực phong ấn giảm nhiều. Tiêu Thần thấy thế lập tức thả lỏng, hắn tu hành Ngũ Hành Bổn Nguyên Quyết dung hợp Ngũ Hành bổn nguyên lại có thể khắc chế Ngũ Hành loạn lưu.
Không chút do dự, thân ảnh Tiêu Thần xuất hiện bên cạnh đám người Động Thiên giới Vân Dương, cũng vươn tay kéo hắn ra ngoài, bên ngoài thân thể điên cuồng vận dụng Ngũ Hành bổn nguyên tỏa ra lực lượng ngập trời, cũng thoát khỏi trói buộc của Ngũ Hành loạn lưu và tạo thành thông đạo đẩy đối phương ra ngoài.
Cứu ra một người, Tiêu Thần quay người đi vào Ngũ Hành loạn lưu.
Người thứ hai chính là Tam Thạch giới Đạc Phong, người thứ ba là Phù Lục giới Trương Mãn Cung... Trong bảy ngừơi rơi vào bên trong chỉ còn Đạo Ma, Đạo Hiền bởi vì xâm nhập vào trong Ngũ Hành tinh mạch cho nên lúc xảy ra chuyện liền phản ứng chậm hơn một ít.
Vào lúc này hai người vô cùng lo lắng, Ngũ Hành loạn lưu muốn cắn nuốt bọn họ vào không gian kỳ dị cũng cần một ít thời gian, cũng đủ thời gian để đại nhân cứu hai người ra ngoài.
Tiêu Thần quay người bước vào trong Ngũ Hành loạn lưu, sắc mặt của hắn biến đổi, đột nhiên trong không gian tan vỡ phóng thích lực lượng Ngũ Hành tăng vọt, uy năng thôn phệ và phong ấn tăng vọt, mặc dù Tiêu Thần điều khiển Ngũ Hành bổn nguyên chi lực cũng bị trấn áp, thân thể trì trệ như tiến vào vũng bùn.
Bình luận