Đạo (Dịch) – Chương 2110

Sắc mặt phu nhân nghe vậy âm trầm, nội tâm tức giận muốn quát lớn nhưng lại bị Lê Độ ngăn cản, người này chậm rãi nói:

- Nếu là như vậy chỉ có thể đánh một hồi. Nếu có thể, lão phu cũng không muốn tùy ý gây thù hằn, lại hỏi hữu một lần, có đồng ý trao đổi Hỏa Long ngọc hay không, lão phu dùng giá cao thu mua.

Trong lúc nói chuyện khí tức Tạo Vật Đại Tôn bộc phát dữ dội.

Tiêu Thần ngửa đầu cười to, hắn tiến lên một bước, khí tức trong người bạo phát giống như sóng to gió lớn bao phủ bốn phương tám hướng.

- Bổn tọa dù chưa đặt chân Tạo Vật Đại Tôn cảnh nhưng nếu buông tay đánh một trận ngược lại chưa chắc sợ ngươi!

- Dưới trướng có mười hai Phá Diệt, bổn tọa dây dưa người này, các ngươi hợp lực ra tay không tiếc trả giá lớn đánh chết thiếu nữ trên liễn, có biết hay không?

- Vâng, đại nhân!

Đám Đạo Ma, Đạo Hiền cùng lên tiếng, được khí tức Tiêu Thần bao phủ cho nên nội tâm mười hai người không còn sợ hãi, vào lúc này quát lớn, khí tức bạo phát và sát khí phá thể ra ngoài, lập tức tập trung chém giết thiếu nữ trên liễn.

Chém giết, hết sức căng thẳng!

Đôi mắt Lê Độ co rút, sắc mặt đại biến, ánh mắt sinh ra sợ hãi! Hắn không ngờ Tiêu Thần đột nhiên bộc phát phóng thích khí tức mạnh như vậy, lại dùng tu vi Phá Diệt Cảnh làm hắn có cảm giác như lâm đại địch! Tuy chưa chắc sẽ bại nhưng nếu chém giết giao chiến, hắn không có khả năng dùng thời gian ngắn chém giết người này. Huống hồ đối phương đã khám phá cố kỵ trong lòng hắn, mười hai Phá Diệt liên thủ, hộ vệ Ô Lạp thị không thể ngăn cản.

Đạo Ma, Đạo Hiền chính là tu sĩ Chiến Thần cung, thành đạo nhiều năm, một thân thần thông vô cùng kinh người.

Hổ Vương xuất thân Cự Nhân Tộc, là chiến sĩ trời sinh, chiến lực bưu hãn vượt xa tu sĩ cùng cấp, tung hoành Phá Diệt khó kiếm đối thủ!

Còn lại đám người Nhân Tổ, Thiên Đỉnh, Địa Lô Ma Tổ đều là nhân vật đỉnh cấp lão tổ tộc quần, tuy tu vi hơi yếu một bậc nhưng thật sự là cường giả trong Phá Diệt.

Nếu mười hai người này thật sự liều mạng chém giết... Sắc mặt phụ nhân kia tái nhợt, bỗng nhiên nội tâm sinh ra hối hận, bởi vì nàng đã làm chuyện ngu xuẩn.

Hộ vệ Ô Lạp thị như lâm đại địch nhưng không bối rối, bọn họ vẫn bảo hộ cái liễn như trước. Bọn họ được lựa chọn bảo hộ tiểu thư phi thăng đại thiên giới tự nhiên là dòng chính của Ô Lạp thị, độ trung thành không thể nghi ngờ, mặc dù liều chết cũng không lùi ưửa bước.

Lê Độ trầm mặc, hắn cười khổ chắp tay nói:

- Lão phu thừa nhận trước kia xem nhẹ tu vi Tiêu Thần đạo hữu, nếu như ra tay chém giết lão phu tự nhận sẽ không thua nhưng không nắm chắc bảo hộ an nguy tiểu thư... Việc này thôi đi, lão phu lập tức dẫn người rời đi, đạo hữu nghĩ như thế nào?

Mặc dù hắn có tu vi Tạo Vật Đại Tôn nhưng hiện tại không thể không lùi bước.

Sắc mặt Tiêu Thần âm trầm, hắn nói:

- Bổn tọa vốn không muốn chém giết, nếu Lê đạo hữu muốn rời đi thì tự tiện, bổn tọa sẽ không ngăn cản.

Lê Độ gật đầu, thở dài một tiếng, hắn quay người dẫn đoàn người Tuy Viễn giới đi xa.

Tiêu Thần nhìn đoàn người rời đi và phất tay nói:

- Thu Hỏa Long ngọc, chúng ta lập tức rời đi.

Đạo Ma, Đạo Hiền nghe vậy kính cẩn đồng ý, lập tức ra tay thu Hỏa Long ngọc, qua một lúc sau đã hoàn thành và rời đi.

...

Sắc mặt Lê Độ trầm xuống, gương mặt cứng ngắt không nói gì, hàn ý bộc phát dữ dội.

Bảy tên tu sĩ mặc áo giáp cúi đầu càng không dám nhiều lời, ngay cả tiếng thở dốc cũng tận lực áp thấp xuống.

Phu nhân kia vẫn theo bên cạnh cái liễn, sắc mặt âm trầm, thỉnh thoảng nghiến răng nghiến lợi, tròng mắt muốn bắn ra lửa.

Tiểu thư trong liễn cố ý lên tiếng an ủi nhưng bởi vì quen thuộc tính tình của Vân di cho nên nàng không nhiều lời, ánh mắt của nàng co rút cố nén đau đớn bộc phát.

- Được rồi! Nếu là ta sai thì ta sẽ đi bồi tội Tiêu Thần là được, mặc kệ hắn muốn đánh muốn giết thì ta nhất định cũng mang Hỏa Long ngọc trở về.

Đột nhiên phu nhân dừng bước, nàng lên tiếng vô cùng chói tai.

Sắc mặt Lê Độ trầm xuống, bỗng nhiên quay người nói:

- Im ngay, chẳng lẽ ngươi cho rằng mình gây họa còn chưa đủ lớn sao? Phải biết nếu ngoài ý liên lụy tiểu thư thì ngươi mới thỏa mãn? Tuy ngươi là nhũ mẫu của tiểu thư nhưng lão phu là thủ lĩnh đoàn hộ tống, nếu như ngươi còn dám gây chuyện, mặc dù có tiểu thư che chở ngươi, lão phu cũng không dê dàng bỏ qua như vậy đâu.

Phu nhân tự ngạo thân phận, từ trước đến nay ngang ngược kiêu ngạo ương ngạnh, địa vị trong gia tộc cũng siêu nhiên.

Tuy Lê Độ là cung phụng của gia tộc, địa vị tôn sùng nhưng từ trước tới nay vẫn ngang hàng luận giao với nàng, từ đó nàng càng có thêm vài phần khí diễm, hiện tại Lê Độ tức giận, phụ nhân chấn động không nhỏ.

Nơi này không phải Tuy Viễn giới, nếu thật chọc giận Lê Độ ra tay trừng trị nàng, không ai có thể bảo hộ nàng.

Khí thế của phụ nhân cũng yếu ớt.

- Ta... Ta chỉ muốn thu Hỏa Long ngọc vào trong tay, vật ấy rất quan trọng với tiểu thư, Lê Độ ngươi không biết sao?

Lửa giận trên mặt Lê Độ biến mất, hắn cười khổ và nói:

- Tu vi của Tiêu Thần còn cách nửa bước Tạo Vật Đại Tôn không xa nhưng trong tay hắn có át chủ bài, mặc dù lão phu ra tay cũng không thể đánh bại hắn. Huống hồ dưới trướng của hắn còn có mười hai Phá Diệt vô cùng cường hoành, nếu lão phu bị hắn cuốn lấy, các ngươi có thể bảo hộ an nguy của tiểu thư hay không? Người này là hạng người tâm cao khí ngạo, nếu như lúc trước ta và ngươi lên tiếng trao đổi, chưa hẳn không thể đạt được Hỏa Long ngọc, hiện tại hắn đã lên tiếng cự tuyệt, việc này chắc chắn không còn khả năng vãn hồi.

- Vân Thuần, những năm qua ngươi không thu liễm tính tình của mình. Ta biết được ngươi nóng lòng muốn thu Hỏa Long ngọc giúp tiểu thư nhưng hiện nay ngươi phá hư việc này rồi.

Phu nhân há hốc mồm, nàng không nói lời nào, hiện tại đã hối hận.

Lúc này có hối hận cũng muộn.

Tiểu thư trong liễn vươn tay nắm tay phụ nhân, cũng an ủi:

- Vân di, ta biết ngươi thật tâm tốt với ta, cũng đừng bởi vậy chuyện này mà tự trách mình, bỏ qua Hỏa Long ngọc cũng bỏ đi, dù sao không lâu chúng ta sẽ đi vào đại thiên giới, chắc hắn đến lúc đó không cần Hỏa Long ngọc áp chế âm hàn khí trong người ta.

Nói tới điểm này thiếu nữ ngẩng đầu nhìn sang Lê Độ.

- Lê thúc, chúng ta nên nắm chắc thời gian đi thôi.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...