Đạo (Dịch) – Chương 2109

Giới uyên vốn là nơi hỗn loạn, hiện tại có bảo vật trước mặt, nếu như người đến thực lực yếu chút xem như xong, bằng không khó tránh sẽ có tranh đấu.

Mọi người trận địa sẵn sàng đón quân địch, Tiêu Thần cau mày nhìn chằm chằm, tuy chưa thấy người tới nhưng cảm ứng nguyên thần lại bất an, chỉ sợ thực lực người tới không kém.

Nếu làm không tốt khó tránh chém giết một trận.

Một lát sau, tu sĩ phương xa xuất hiện trong tầm mắt Tiêu Thần, ánh mắt của hắn nhìn lão giả cầm đầu, đồng tử của hắn co rút sau đó khôi phục bình tĩnh nhưng trong lòng đã chuẩn bị đấu một trận.

Đám người Đạo Ma, Nhân Tổ phát hiện khí tức của lão giả dẫn đầu, nội tâm rung động, ánh mắt bọn họ âm trầm, vào lúc cảm nhận rõ khí tức của lão giả đi đầu thì khóe miệng bọn họ co giật, nội tâm ảo não.

Tạo Vật Đại Tôn!

Chưa tiến vào đại thiên giới nhưng gặp phải nhân vật như vậy trong giới uyên, vận khí thật sự không tốt.

...

Ánh mắt Lê thúc nhìn đội ngũ đối diện, mười ba người, tu vi dều là Phá Diệt Cảnh! Nếu chỉ như vậy hắn chỉ hơi ngạc nhiên nhưng không quá mức kiêng kị. Mấu chốt là tu sĩ áo xanh kia, tuy Lê thúc có thể xác định tu vi đối phương chưa tới Tạo Vật Đại Tôn nhưng có thể làm hắn sinh ra vài phần kiêng kị, hiển nhiên người này có át chủ bài!

Tu sĩ áo xanh chính là thủ lĩnh của đám người này.

Chuyện này có chút phiền phức.

Nếu như đoàn người trước mặt gây bất lợi cho bọn họ, tu sĩ áo bào xanh sẽ quấn lấy hắn, mười hai tên tu sĩ Phá Diệt ra tay, bằng vào hộ vệ Ô Lạp thị chưa hẳn có thể bảo vệ tiểu thư an toàn.

Lê thúc cau mày, hắn đưa tay sau lưng làm động tác bí ẩn lại đủ để hộ vệ Ô Lạp thị thấy rõ.

Bảy tu sĩ mặc áo giáp lặng lẽ di chuyển bảo hộ tiểu thư vào trong, cho dù tấn công từ nơi nào cũng bị bảy người bọn họ ngăn cản.

Vân di lui về phía sau một bước, bàn tay đã đặt lên lưng tiểu thư, nếu như ngoài ý muốn nổi lên thì nàng vận dụng át chủ bài có thể phóng xuất lực lượng Tạo Vật Cảnh thủ hộ, từ đó chèo chống nửa canh giờ.

Đây là bố trí của tộc trưởng Ô Lạp thị trước khi rời đi, đây là dùng phòng ngừa vạn nhất, nếu như không phải lúc mấu chốt sẽ không vận dụng, bởi vì loại lực lượng này chỉ có thể động dụng một lần, sau đó sẽ biến mất.

Song phương tiếp tục tới gần, ánh mắt nhìn lẫn nhau.

Cách xa nhau trăm trượng, hai đội ngũ dừng lại.

- Tuy Viễn giới Ô Lạp thị Lê Độ, không biết đạo hữu đối diện là giới nào?

Lê Độ tiến lên một bước chắp tay lên tiếng, giọng điệu xem như ôn hòa.

Ánh mắt Tiêu Thần lóe sáng, hắn hoàn lễ, nói:

- Linh giới Tiêu Thần, bái kiến Lê đạo hữu.

- Ha ha, thì ra là các vị đạo hữu Linh giới, nếu có thể một lần phi thăng mười ba vị tu sĩ Phá Diệt, chắc hẳn là tiểu thiên thế giới cực kỳ cường đại

- Lê đạo hữu quá khen, chỉ là tiểu giới, sao có thể so sánh với Tuy Viễn giới.

- Đoàn người lão phu rời đi vội vã, hiện tại không tiện ở lâu, nếu có duyên ngày sau gặp lại, được chứ?

- Đạo hữu cứ tự nhiên.

Hai người liếc nhau, đồng thời tươi cười chắp tay thi lễ.

Lê Độ khoát khoát tay, đoàn người Tuy Viễn giới cẩn thận phòng bị đoàn người Tiêu Thần, cũng chứng tỏ mình không có ác ý.

Nội tâm Tiêu Thần thở ra một hơi, đoàn người Tuy Viễn giới rất mạnh nhưng hắn cũng không úy kỵ, nếu thật ra tay đấu một trận, thắng bại như thế nào còn không biết.

Có thể tránh chiến đấu song phương bảo trì bình thản là lựa chọn tốt nhất.

Vào thời khắc này trong đội ngũ Tuy Viễn giới có giọng nói kinh hỉ vang lên.

- Hỏa Long ngọc!

Ánh mắt phu nhân kia mừng rỡ la lớn.

Nội tâm Tiêu Thần trầm xuống, sắc mặt tối tăm phiền muộn nhưng không lên tiếng, cũng chờ đợi đối phương phản ứng. Vốn tưởng rằng có thể bình an vô sự không muốn ra tay, xem ra hiện tại không thể nào.

Ánh mắt mười hai Phá Diệt sinh ra sát khí, hào khí cũng căng thẳng.

Lê thúc biến sắc, quay người nhìn về phía Vân Di và nói:

- Ngươi cảm ứng rõ ràng?

- Ta từng tiếp xúc qua Hỏa Long ngọc, tuy đã cách nhiều năm nhưng không nhận sai khí tức.

Đôi mắt phu nhân sáng lên, ngữ điệu vui mừng không nhỏ.

- Ở trong thiên thạch sau lưng bọn họ, không nghĩ tới chúng ta có thể gặp được vật ấy, quả nhiên là cơ duyên!

Hộ vệ Ô Lạp thị hộ vệ nghe xong liền vui mừng.

Tiêu Thần nghe phụ nhân nói thế, ánh mắt sinh ra lãnh ý và nói:

- Ta nghĩ đạo hữu nói sai rồi, trong thiên thạch này thật có Hỏa Long ngọc, lại do chúng ta tìm được, cơ duyên này là của chúng ta, liên quan gì tới các ngươi?

- Hừ! Khối Hỏa Long ngọc này Tuy Viễn giới Ô Lạp thị muốn, nếu như các ngươi chủ động rút đi, chúng ta còn có thể cho một ít đền bù tổn thất, nếu như không biết điều chỉ tự tìm tai vạ.

Phu nhân cười lạnh lên tiếng, ánh mắt ngạo nghễ.

Nếu không phải lo lắng nàng tiến lên sẽ ảnh hưởng tiểu thư, nàng làm gì đặt mười ba tên tu sĩ Phá Diệt vào trong mắt, Lê Độ ra tay là có thể giải quyết tất cả.

Nàng hoàn toàn tự tin vào việc này.

Lê độ biến sắc, đang muốn lên tiếng ngăn cản nhưng đã muộn, trong nội tâm âm trầm.

Quả nhiên gương mặt Tiêu Thần biến thành rét lạnh, nói:

- Ah? Bổn tọa thật muốn biết nếu không biết điều thì các ngươi có thể làm gì?

- Bằng vào các ngươi cũng dám xưng bổn tọa ở đây, thật sự...

Sắc mặt Vân di trầm xuống nhưng chưa nói xong đã bị Lê Độ ngăn cản.

- Im ngay, không được nói!

Nói xong hắn không nhìn sắc mặt của phu nhân, quay người miễn cưỡng tươi cười và nói với Tiêu Thần:

- Tu sĩ dưới trướng lão phu không hiểu quy củ, kính xin Tiêu Thần đạo hữu đừng trách, Hỏa Long ngọc cực kỳ trọng yếu với chúng ta, không biết đạo hữu có nguyện ý giao dịch với chúng ta hay không, lão phu sẽ xuất cái giá làm đạo hữu thỏa mãn.

- Không cần, Hỏa Long ngọc có chỗ hữu dụng với bổn tọa, nếu Lê đạo hữu không có việc gì thì xin mời.

Sắc mặt Tiêu Thần lạnh lùng, lời nói bình thản nhưng vô cùng kiên định, chưa từng lưu chút khoan nhượng.

Sắc mặt Lê Độ biến hóa, chưa kịp mở miệng thì phụ nhân gào lên.

- Lê Độ, dùng tu vi của ngươi cần gì phải sợ một đám tu sĩ Phá Diệt, ngươi cũng không phải không biết tác dụng của Hỏa Long ngọc, chẳng lẽ muốn bỏ qua hay sao!

Song phương giằng co, thế cục biến thành căng thẳng.

Lê Độ nghe xong cũng không tức giận, hắn cúi đầu xuống và suy nghĩ một lúc, nói:

- Tiêu Thần đạo hữu, việc này chẳng lẽ không thể thương lượng sao?

Tiêu Thần cười lạnh một tiếng:

- Nếu thành tâm mưu cầu, cũng không phải không thể trao đổi Hỏa Long ngọc với ngươi, nếu như hô quát uy hiếp, bổn tọa còn đáp ứng thì quá biệt khuất, còn mặt mũi nào mà tồn tại, ngày sau làm thế nào ước thúc thủ hạ! Việc này Lê đạo hữu không cần nhắc lại, mặc dù Hỏa Long ngọc vô dụng với bổn tọa nhưng không trao đổi với ngươi.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...