Trương Mãn Cung xoay người quỳ xuống, trong lời nói mang theo cung kính.
Tiêu Thần khoát khoát tay, nói:
- Không cần đa lễ, hôm nay các ngươi là tu sĩ dưới trướng bổn tọa, ta tất nhiên sẽ bảo hộ các ngươi chu toàn. Hai vết nứt không gian này đột nhiên xuất hiện, trước đó không có báo trước, các ngươi còn cần cẩn thận một chút, đi theo bên người nhưng không thể quá xa, phòng ngừa có ngoài ý muốn.
- Vâng, đại nhân!
Đám người Đạo Ma, Đạo Hiền kính cẩn lên tiếng sau đó tiến lên.
Lần phi thăng này không quản khỉ gió bọn họ có cam nguyện hay không, truy nguyên vẫn bị Tiêu Thần bức hiếp cho nên mới đi, trừ bốn người Đạo Ma, Đạo Hiền, Nhân Tổ, Hổ Vương ra, nội tâm những người còn lại có chút bất mãn.
Lúc này cảm xúc mặt trái giảm nhiều. Nếu không có đi theo đại nhân phi thăng đại thiên giới, ngày sau cuối cùng sẽ có một ngày bọn họ cũng đi tới bước này. Đến lúc đó nếu gặp phải sát cục như Trương Mãn Cung thì cả đời khổ tu sẽ tan vỡ
Ánh mắt Trương Mãn Cung cảm kích nhìn bóng lưng đại nhân. Nếu không có đại nhân, kết cục của hắn hiện tại thế nào còn khó nói trước. Ân huệ như vây không đơn giản chỉ là ân cứu mạng.
Hắn sớm biết Lý gia có quan hệ mật thiết với đại nhân, tự nhận Trương gia đối địch với Lý gia nhiều năm, hôm nay hắn và Trương Thao Lược cùng gia nhập dưới trướng đại nhân, địa vị trong lòng đaại năng không bằng Lý gia. Cũng muốn phi thăng đại thiên giới sau đó tìm cơ hội thoát thân. Hiện tại hắn cải biến ý niệm trong lòng, nếu như đại nhân có thể đối xử như nhau, vì sao không thể đi theo đại nhân chứ? Hôm nay đại nhân tuy thế yếu nhưng hắn đã biết đại nhân phi thăng Linh giới, ngày hôm nay lại phi thăng đại thiên giới thời gian chưa đủ vạn năm, nếu đã làm được mức này, ngày sau ai có thể phán định đại nhân không thể quật khởi.
Vào lúc này ánh mắt Trương Mãn Cung tỏa sáng.
...
- Tiểu thư yên tâm là được, ty giới uyên nguy cơ trùng trùng nhưng có Lê lão cùng phi thăng với chúng ta tất nhiên có thể bình yên vô sự. Huống hồ chúng ta còn có Hầu gia tiếp dẫn, nhất định có thể bình yên phi thăng đại thiên giới.
Lúc này một phụ nhân chừng ba mươi tuổi lên tiếng, ánh mắt nhìn thiếu nữ bên người, trong kính sợ còn mang theo sủng ái. Người bên cạnh không ngờ phu nhân này chính là tu sĩ Phá Diệt hàng thật giá thật, cũng không kẻ nào dám xem thường.
- Ân, trước khi đi phụ thân đại nhân đã nói với ta, có Lê thúc thì chúng ta không cần lo lắng.
Thiếu nữ bộ dạng mười bảy mười tám tuổi, dung mạo và khí chất rất tốt, nói chuyện thổ khí như lan, khóe miệng còn mỉm cười vui vẻ.
Mấy tên tu sĩ mặc áo giáo chung quanh gật đầu, không dám lại nhìn tiểu thư.
Lão giả gọi là Lê thúc tươi cười hòa ái.
- Chỉ cần có lão nô tự nhiên sẽ không để tiểu thư đã bị nửa điểm tổn thương, hộ vệ Ô Lạp thị cũng thề chết bảo vệ ngài.
- Thề sống chết bảo hộ tiểu thư!
Tu sĩ mặc giáp lên tiếng, khí tức như ẩn như hiện, tất cả đều là đại năng Phá Diệt. Mà nhất kinh người nhất chính là Lê thúc, khí tức trong người hắn tối nghĩa thâm trầm nhưng tinh tế dò xét lại không khó phân biệt rõ hắn là tu sĩ Tạo Vật Đại Tôn!
Thiếu nữ mỉm cười vui vẻ ôn hòa, vào lúc này cau mày nhìn sang một nơi, gương mặt đỏ lên, trong mắt mang theo ý thống khổ.
Sắc mặt phu nhân biến hóa, nàng vội vàng tới sau lưng tiểu thư, cũng rót pháp lực vào người của nàng.
Ánh mắt thiếu nữ cảm kích, trên tay có linh quang xuất hiện, nàng lấy một bình ngọc và đổ một viên đan dược màu vàng nhạt nhỏ như ngón tay và nuốt vào bụng, sắc mặt tái nhợt của nàng tốt hơn một chút và đỏ ửng, tuy trên người có mệt mỏi nhưng không còn thống khổ.
- Vân Di, ta không sao, ngươi yên tâm là được.
Nhìn lo lắng trong mắt phu nhân, thiếu nữ trấn an.
Vân Di khẽ gật đầu nhưng vẫn vô cùng lo lắng.
Lê thúc cau mày, trầm giọng mở miệng:
- Thương thế của tiểu thư không thể tiếp tục trì hoãn, chúng ta cần tăng thêm tốc độ tiến tới đại thiên giới.
- Ân!
Vân Di gật đầu, trong tay có một cái liễn thay đi bộ xuất hiện, toàn thân tỏa sáng hiển nhiên là vật phi phàm:
- Xin mời tiểu thư ngồi, chúng ta tiếp tục chạy đi.
Thiếu nữ khẽ gật đầu, nàng được Vân Di nâng nâng lên phi toa, tiểu đội cất bước tiến nhanh về phía giới uyên.
Qua một lát sắc mặt Lê thúc hơi đổi, hắn giơ tay cả đội ngũ lập tức dừng lại, trong tay hắn có một khối ngọc châu đang tỏa ra hào quang màu xanh nhàn nhạt.
Màu xanh chủ sinh, gần đây có tu sĩ!
Vân Di biến sắc, trong giới uyên nếu không cần thiết không nên gặp tu sĩ khác, nếu không vô cùng có khả năng trêu chọc phiền toái quấn người, huống hồ bọn họ cần chiếu cố tiểu thư, càng không thể phân tâm.
- Lê lão, thế nào, có thể tránh hay không?
Trước kia gặp được tu sĩ đều tránh đi, cẩn thận một ít cũng không sao.
Lê thúc lắc đầu, trong mắt sinh ra hàn quang và nói:
- Chỉ sợ lần này khó tránh khỏi, bọn họ đi trên lộ tuyến tiếp dẫn, một khi đi sai muốn tìm được con đường an toàn khác cần đi rất xa, thân thể tiểu thư không thể chèo chống được.
- Tiếp tục tiến lên, nếu bọn chúng thức thời thì tốt, nếu không lão phu sẽ tốc chiến tốc thắng, dùng thời gian ngắn nhất giết chúng bảo vệ tiểu thư.
Đội ngũ tiếp tục đi về phía trước.
...
Nội tâm Tiêu Thần hơi động, thần thái của hắn âm trầm, lúc này nói:
- Cẩn thận, có tu sĩ khác đi tới gần chúng ta.
Lúc Đạo Ma, Đạo Hiền động thủ thu Hỏa Long, sắc mặt hai người hơi cương, mọi người đang vây quanh thiên thạch nho nhỏ đang lơ lửng, ánh mắt bất thiện nhìn sang hướng Tiêu Thần vừa nhìn.
Hỏa Long ngọc chính là cực phẩm mỹ ngọc trên thế gian, chỉ có trong ngọc mạch hoàn cảnh cực nóng mới sinh ra, hấp thụ hỏa thuộc tính linh lực cực nóng cuồng bạo, trải qua vài chục vạn năm thì chất ngọc mới có thể triệt để chuyển biến thành hình rồng, rất sống động, lực lượng hỏa thuộc tính cuồng bạo cũng trở nên bình thản, nó là dị bảo trời sinh đất dưỡng, có diệu dụng với tu sĩ hỏa thuộc tính, mặc dù tu sĩ tầm thường đeo cũng có thể mượn nhờ khí tức Hỏa Long ngọc ngăn cản và miễn dịch âm hàn.
Hai người Đạo Ma, Đạo Hiền kiến thức rộng rãi cho nên phát hiện khác thường trong thiên thạch, cẩn thận khai thác cũng chỉ làm Hỏa Long ngọc lộ ra một góc, lúc vui mừng chưa kịp thu đã có tu sĩ tới gần.
Bình luận