Đạo (Dịch) – Chương 2102

Nam tử này có chút bướng bỉnh, đối mặt với Phiền Táng lão tổ cũng dám lầm bầm hai câu, nhưng mà hết lần này tới lần khác lại có chút kính sợ nữ tử này. Hắn nghe vậy rụt cổ lại, nói:

- Biết rồi Viên Bính Nhi sư tỷ, ta đi, ngươi không nên tức giận là được.

Trong khi nói chuyện hắn đi vào trong phòng, lại chuyển ra một cái ghế đặt ở trước mặt Tiêu Thần, tuy nhiên con mắt vẫn không thèm nhìn Tiêu Thần lấy một cái.

- Mời Thần Chủ ngồi.

Viên Bính Nhi cười nói.

Tiêu Thần khẽ gật đầu nói lời cảm, sau đó mới tiến lên một bước ngồi xuống, vẻ mặt tự nhiên, cũng không bởi vì ba người đối diện thâm bất khả trắc mà có một chút câu nệ bất an nào.

Sau khi trải qua khiếp sợ ban đầu, tâm tình của hắn dần dần vững vàng, khí độ ung dung của hắn cũng thể hiện rõ ràng.

Trong lòng Phiền Táng lão tổ sinh ra một chút kinh ngạc, không tự chủ được có thêm vài phần thưởng thức:

- Trước kia lão phu từng nghe nói qua danh tiếng của Thần Chủ, hôm nay vừa gặp, quả nhiên không giống người thường, quả thực là nhân trung chi long a.

Tiêu Thần mỉm cười, khoát tay áo rồi nói:

- Phiền Táng lão tổ quá khen. Tiêu Thần lần này đến đây, vừa là bái phỏng, đồng thời còn là cảm tạ. Ngày đó ba Huyết Thần, Tô Cáp Hỏa tộc, Tử Nguyên Chi Chủ hùng hổ muốn vào Linh giới, việc này vốn không liên quan tới ngũ tộc ẩn cư, nhưng lão tổ vẫn xuất thủ tương trợ như trước. Trước khi phân thân không gian ngủ say, cũng là lão tổ điều tu sĩ trong tộc trông nom, trong lòng Tiêu Thần vô cùng cảm kích.

Tiến vào ngũ tộc ẩn cư, Tiêu Thần cũng đã nhận ra điều khác thường. Tuy rằng phiến địa vực này còn trong Linh giới, nhưng mà cũng đã bị người ta dùng đại thần thông cắt đi. Cho dù Linh giới có thực sự sụp đổ hủy diệt thì cũng không có cách nào liên quan tới ngũ tộc ẩn cư. Nếu như vậy, ngày đó ra tay, hiển nhiên là Phiền Táng lão tổ cố ý tương trợ. Nếu không biết thì cũng thôi. Thế nhưng nếu đã biết thì tự nhiên phải tự mình nói lời cảm tạ.

- Ha ha, một chút việc nhỏ Thần Chủ không cần nghĩ nhiều.

Phiền Táng lão tổ vung tay cười nói.

- Đối với lão tổ chỉ là tiện tay, nhưng mà đối với Tiêu Thần mà nói, nhưng lại là ân huệ rất nặng.

Tiêu Thần nghiêm túc mở miệng, hắn đứng dậy kính cẩn thi lễ:

- Dùng tu vi của lão tổ cứ gọi thẳng ta một tiếng Tiêu Thần là được, danh xưng Thần Chủ quả thực không dám nhận.

Ngôn từ khẩn thiết, hiển nhiên là lời nói từ tận đáy lòng.

Phiền Táng lão tổ âm thầm gật đầu, đối với biểu hiện của Tiêu Thần có chút thoả mãn. Hắn cũng không từ chối nhiều, hai người lại lần nữa hàn huyên vài câu, ánh mắt lão quái này chớp lên, nói:

- Tiêu Thần ngươi tiến vào chỗ ngũ tộc ẩn cư, chắc hẳn cũng đã biết được xuất thân lai lịch của ngũ tộc ta, không biết ngươi nghĩ như thế nào?

- Không dối gạt lão tổ, nếu không phải tận mắt nhìn thấy thì Tiêu Thần sẽ không tin được từ trong năng lượng Ngũ Hành lại có thể sinh ra sinh linh, lần này quả thực khiến cho ta mở mang kiến thức, ngạc nhiên không thôi.

Tiêu Thần hơi trầm ngâm rồi chậm rãi mở miệng.

- Như vậy theo Tiêu Thần ngươi xem thấy, nếu như tu sĩ ngũ tộc ta tiến vào lãnh địa của sinh linh huyết nhục thì sẽ thế nào?

Tiêu Thần im lặng không nói một lời, một lát sau hắn khẽ gật đầu, nói:

- Tu sĩ ngũ tộc xuất hiện sẽ khiến cho sinh linh huyết nhục bối rối căm thù, đây là chuyện không thể tránh được, nhưng nếu như dẫn đạo tốt, phí một ít thời gian cũng không khó hóa giải để song phương có thể cùng tồn tại.

- Ồ?

Trên mặt Phiền Táng lão tổ hiện lên vẻ ngạc nhiên:

- Chẳng lẽ Tiêu Thần ngươi cho rằng sinh linh huyết nhục có thể ở chung hòa thuận với tu sĩ tộc ta sao?

- Ở trong thiên địa này có vô số chuyện kỳ dị, sinh linh đã có thể sinh ra linh đương nhiên cũng có lý do tồn lại.

Nếu không có làm chuyện mà người người oán trách, liên lụy tới muôn dân trăm họ sự tình thì dung nạp bọn họ có gì mà không được chứ?

Tiêu Thần cười mở miệng:

- Từ khi Tiêu mỗ tu đạo đến nay, bên người từng có ba kiện bảo vật, từng người gọi bọ nó là Tiểu Cốt, Tiểu Điếm, Tiểu Chuyên, tất cả đều có tình nghĩa thâm hậu với ta.Tiêu Thần đều cho rằng chúng là người thân cận nhất, chưa bao giờ coi là bảo vật mà đối đãi.

- Người khác ta không dám cam đoan, nhưng mà đối với Tiêu mỗ mà nói, lại không để ý tới xuất thân. Cái gọi là sinh linh,trong mắt của ta là tồn tại có được linh trí, lấy tính mạng làm cơ sở, linh trí làm chủ. Phán đoán sinh linh thiện ác, là phải chú ý tới bản tính, tiếp xúc với họ chứ không phải là bản thân tính mạng, mà là dùng linh trí làm căn cứ phán đoán. Trong những sinh linh huyêt nhục cũng có người đáng chết ngàn vạn lần, tu sĩ ngũ tộc cũng chưa chắc đã là dị đoan, không thể dung nhập vào thế gian.

Tiêu Thần trầm giọng mở miệng, hắn có thể cảm giác được Phiền Táng lão tổ để ý về vấn đề này, cho nên lúc hắn trả lời tự nhiên phải có thêm vài phần cẩn thận. Sau khi suy nghĩ ngôn từ, hắn mới mở miệng. Chỉ là tất cả những lời kia đều là suy nghĩ trong lòng hắn, cũng không có một chút giả bộ giấu diếm nào.

Phiền Táng lão tổ nghe vậy trầm mặc không nói, ánh mắt hai người Viên Bính Nhi, Đại điểu nhìn về phía Tiêu Thần cũng có thêm vài phần ngạc nhiên.

- Phương pháp giải thích sinh linh chi đạo như vậy là lần đầu tiên lão phu nghe thấy, nếu như thế nhân đều có thể suy nghĩ như Tiêu Thần đạo hữu cũng là may mắn của ngũ tộc.

Phiền Táng lão tổ trầm giọng mở miệng, trên mặt hiện lên vẻ nghiêm nghị.

Nói tới đây, lão quái này thoáng dừng lại, rồi khoát tay áo, nói:

- Viên Bính Nhi, Đại điểu, hai người các ngươi tạm thời lui xuống dưới, lão phu còn có một số việc muốn một mình nói chuyện với Tiêu Thần một phen.

- Lão tổ.

Đại điểu lo lắng mở miệng, trên mặt Viên Bính Nhi cũng có vẻ chần chờ.

- Các ngươi yên tâm, Tiêu Thần tiểu hữu là người thông minh, sẽ không làm chuyện bất lợi với người sắp chết như ta.

Dường như Phiền Táng lão tổ nhìn ra suy nghĩ của hai người cho nên mới lạnh nhạt mở miệng.

- Vâng, lão tổ.

Hai người hành lễ, lui ra phía sau vài bước rồi mới quay người rời đi, tiện tay đóng cửa tiểu viện lại.

Phiền Táng lão tổ nhìn Tiêu Thần thật sâu, trầm mặc một lúc lâu mới trầm giọng mở miệng, nói:

- Năm đó lão phu tin không đúng người, bị ám hại, rơi vào tình cảnh như ngày hôm nay. Nếu như năm đó hắn có suy nghĩ như ngươi ngày hôm nay thì có lẽ cảnh tượng trước mắt đã khác rồi. Tu sĩ ngũ tộc ta từ lâu đã dung nhập vào trong phiến thế giới này, cũng không tới mức khốn cục. Hiện nay ngươi đã có được chí bảo của hắn, cũng có tư cách tranh đoạt Đại Khí Vận. Nếu như ngươi có thể thành công, mà thái độ đối với ngũ tộc ta ngày sau không thay đổi, như vậy lão phu nhận lời, ra tay giúp ngươi giúp một tay vào thời khắc mấu chốt! Thế nhưng để báo đáp lại, nếu như ngươi thành công thì phải làm phép cho tu sĩ vô tộc ta dung nhập vào trong thế giới, hoặc đưa nhất mạch ta bình yên trở về cố hương. Chỉ là ta bị trọng thương nhiều năm, kéo dài hơi tàn tới nay, bởi vì nhận lời không tham dự tranh đấu giới này cho nên mới có thể an cư một phương. Nhưng một khi vi phạm Lời Thề, một khi không có cách nào thành công thì tu sĩ tộc ta sẽ bị tàn sát hầu như không còn. Cho nên hôm nay lão phu chỉ có thể cùng ngươi đạt thành một hiệp nghị miệng với ngươi mà thôi, cũng là cho tộc đàn ta một đường lui về sau.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...