Tiêu Thần cất bước, nhẹ nhõm mà bình tĩnh, không nhanh không chậm, lại đủ để nhẹ nhõm đi theo sau lưng tu sĩ Thạch Tộc. Chỉ là ngay khi đặt chân lên nơi ở của ngũ tộc ẩn cư sắc mặt hắn hơi đổi, sau đó lập tức khôi phục lại bình tĩnh.
Hai người một trước một sau, đi thẳng tới chỗ tộc trưởng ngũ tộc ẩn cư. Nhưng mà trên đường xá cũng không có ảnh hưởng tới việc Tiêu Thần quan sát tình hình của ngũ tộc ẩn cư. Nhưng mà vừa mới chứng kiến lại khiến cho đồng tử hắn co rút lại một hồi, tâm thần chấn động không thôi.
Ngũ tộc cũng không phải là tộc đàn khác biệt trong Linh giới, chỉ là số lượng cực kỳ thưa thớt, chỉ là tu sĩ ngũ tộc cường đại vô cùng, trong cảm ứng của Tiêu Thần, người tu vi yếu nhất cũng là Độ Kiếp cảnh!
Mà người ngũ tộc đều khác với sinh linh huyết nhục, đều được sinh ra đời từ năm loại năng lượng ngũ hành là kim, thủy, mộc, hỏa, thổ. Chính là một loại hình thái tính mạng hoàn toàn bất đồng, nếu không có tận mắt nhìn thấy, vô luận thế nào Tiêu Thần cũng không tin trên thế gian này lại có tồn tại như vậy.
Lúc ý niệm của hắn chuyện độc, hai người đã đi tới nơi.
- Tiêu Thần đại nhân, phía trước là chỗ ở của chủ chung ngũ tộc ta, là chỗ của Phiền Táng lão tổ. Lão tổ có lệnh, chỉ có một mình đại nhân tiến vào, tại hạ chỉ có thể đưa ngài tới đây mà thôi.
Tu sĩ Thạch tộc dừng lại, trong khi nói chuyện lại kính cẩn thi lễ, vẻ mặt kính sợ.
Tiêu Thần hơi run sợ, tuy rằng trước đó hắn đã suy đoán qua thân phận của vị đại nhân thần bí này, nhưng mà giờ phút này chính tai nghe được hắn là chủ chung củ ngũ tộc vẫn khiến cho trong lòng của hắn chấn động một hồi. Chỉ là trên mặt cũng không có biểu hiện gì. Hắn chỉ khẽ gật đầu, cất bước đi về phía trước.
Phiền Táng lão tổ chắc hẳn là danh xưng của đối phương. Tuy rằng từ thế cục hiện tại xem ra ngũ tộc ẩn cư cũng không ác ý với hắn. Nhưng mà Tiêu Thần ngoài lỏng trong chặt, vẻ mặt nhìn như nhẹ nhõm, nhưng mà trong lòng lại âm thầm đề phòng, để phòng bất trắc. Dùng tu vi của hắn hiện tại, cho dù đối mặt với Đại tôn Tạo vật cảnh, buông tay chiến một trận cũng chưa chắc đã không có cơ hội thoát thân. Hơn nữa nếu như tu sĩ mạnh hơn nữa, tỷ như tồn tại khủng bố Sáng Thế cảnh muốn gây bất lợi với hắn, cho dù hắn có tới hay không cũng không khác biệt là bao.
Cho nên lúc này trong lòng Tiêu Thần mặc dù có cẩn thận nhưng lại có chút bình tĩnh.
Trên mặt đất chỉ còn một tòa đình viện đơn giản, rất là tầm thường.
Thân ảnh của Tiêu Thần đáp xuống, hắn thoáng chần chờ, nhưng vẫn chắp tay mở miệng:
- Tại hạ Tiêu Thần, đặc biệt đến bái kiến Phiền Táng lão tổ, chủ chung ngũ tộc.
Thanh âm bình tĩnh, cũng không có thúc dục pháp lực nhưng lại truyền ra xa xa.
Thanh âm vừa dứt thì trong đình viện lập tức truyền ra tiếng ho khan rất nhỏ:
-Thần quốc Chi Chủ tới chơi, làm vẻ vang cho hàn xá này. Đại Điểu, nhanh đi mở cửa, nghênh đón Thần chủ tới chơi.
Thanh âm trầm thấp suy yếu, nhưng lại khiến cho người ta có cảm giác có khí mà vô lực.
- Vâng, lão tổ.
Thanh âm lực lượng mười phần kính cẩn vang vọng, sau đó có tiếng bước chân truyền ra, cửa đình viện mở ra:
Một người trẻ tuổi mặc áo vải thô, thân thể khỏe mạnh mở cửa ra, dùng ánh mắt bất thiện nhìn vào người Tiêu Thần, miệng hừ lạnh một tiếng, rồi nói:
- Vào đi!
Nói xong hắn xoay người rời đi.
Tiêu Thần không quan tâm tới người này làm càn vô lễ, sắc mặt coi như bình tĩnh, nhưng mà trong lòng đã nhấc lên sóng to gió lớn!
Thanh niên mở cửa này trong mắt người thường chỉ giống như một nam tử nông thôn, bình thường không có gì lạ. Nhưng mà ở trong mắt Tiêu Thần cũng có cảm giác như vậy. Cho nên chuyện này có chút không đúng. Như vậy chỉ có hai cái khả năng, một là nam tử trẻ tuổi này là phàm nhân thế tục, mặt khác là tu vi người này còn trên xa Tiêu Thần hắn!
Nơi này là chỗ ở của Phiền Táng lão tổ chủ chung của ngũ tộc ẩn cư, há có thể có phàm nhân thế tục! Hơn nữa còn có một điểm trọng yếu, đó là trong cảm ứng của Tiêu Thần lại không có biện pháp phát giác được khíc trức trên người tu sĩ ngũ tộc này.
Mặc dù Tiêu Thần đã có chuẩn bị, nhưng mà giờ phút này trong lòng vẫn không nhịn được hung hăng nhảy dựng lên. Xem ra hắn đã coi thường tu vi của vị Phiền Táng lão tổ này! Cũng may trước mắt đối phương không có ác ý, trong lòng của hắn cũng yên tâm hơi đôi chút. Chân cất bước đặt lên đình viện.&Tiểu viện đơn sơ, trên ghế dài có một lão giả râu tóc bạc phơ tựa vào, giờ phút này trên mặt hắn nở nụ cười vui vẻ, ôn hòa, khẽ gật đầu với Tiêu Thần.
Một nữ tử dáng người cao gầy đứng bên cạnh hắn, đôi mắt trắng đen rõ ràng hung hăng trừng mắt nhìn nam tử trẻ tuổi. Nam tử trẻ tuổi mở cửa kia gãi đầu nịnh nọt, đồng thời còn ở nụ cười tràn ngập áy náy với Tiêu Thần.
Ánh mắt Tiêu Thần nhìn vào trên thân hai người, trong lòng đã có chuẩn bị, cho nên cũng không có kinh hãi.
nữ tử cao gầy này khiến cho hắn có cảm giác giống y như nam tử mở cửa kia. Chỉ là càng tới gần phạm trù tầm thường, ngay cả một chút phong mang của khí tức cũng không có. Nói một cách khách quan, Tiêu Thần nhận định nàng này mạnh hơn nam tử trẻ tuổi kia một ít.
Mà lão giả nằm trên ghế dài kia, nếu không có bất ngờ gì xảy ra thì có lẽ là chủ chung của ngũ tộc ẩn cư. Chỉ là thoáng cảm ứng qua, dùng tu vi của Tiêu Thần cũng có thể phát giác ra hắn bị thương rất nặng. Trong cơ thể tồn tại một cỗ lực lượng hủy diệt cường đại, khiến cho hắn ta luôn ở trong tình trạng cực kỳ suy yếu.
Ánh mắt đảo qua, ý niệm trong đầu chuyển động, Tiêu Thần cũng không chần chờ mà kính cẩn thi lễ:
- Tiêu Thần tham kiến Phiền Táng lão tổ.
- Ha ha, Thần Chủ không cần phải khách khí, lão phu chỉ là một lão hũ tuổi xế chiều, không nhận được lễ lớn như vậy.
Ánh mắt Phiền Táng lão tổ thoáng dò xét Tiêu Thần một chút rồi mới cười mở miệng nói:
- Đại điểu, đi lấy cho Thần Chủ một cái ghế dựa tới.
Trên mặt nam tử hiện lên vẻ bất mãn:
- Hai người chúng ta còn không có tư cách ngồi ở trước mặt lão tổ, tiểu tử Nhân tộc nho nhỏ này lấy đâu ra tư cách này a.
Chỉ là hắn còn chưa nói xong thì đã bị ánh mắt của nữ tử cao gầy làm cho hắn phải nuốt lại những lời này:
- Sao còn đứng đó phàn nàn? Lời lão tổ nói chẳng lẽ ngươi không nghe thấy sao? Hay là muốn ta nhắc nhở cho ngươi?
&
Bình luận