Khi Phiền Táng lão tổ mở miệng, hư ảnh kim ấn trong không gian nguyên thần của Tiêu Thần bỗng nhiên hiển hiện, tản mát ra kim quang chói mắt, giống như cảm ứng được biến cố bên ngoài, mơ hồ có chút kiêng kị.
Sắc mặt Tiêu Thần lập tức đại biến, dù lão quái này không nói rõ, nhưng mà từ biểu hiện lúc này của kim ấn đã không khó đoán ra cái gọi là phong sách chí bảo trong miệng lão quái này hẳn là kim ấn.
Chí bảo sắc phong có ý nghĩa gì? Trong miệng Phiền Táng lão tổ nói tới người nọ, vậy người nọ là ai? Đối phương có quan hệ gì với kim ấn?
Trong đầu Tiêu Thần hiện lên đủ loại suy nghĩ, cũng may tuy Phiền Táng lão tổ biết được kim ấn trong tay hắn nhưng mà cũng không có ý định ra tay tranh đoạt, chuyện này khiến cho trong lòng của hắn yên tâm hơn một chút. Từ khi hắn tu đạo đến nay, Phiền Táng lão tổ chính là người duy nhất có thể trực tiếp cảm ứng được sự tồn tại của kim ấn, như vậy tu vi của đối phương…. thâm bất khả trắc!
Hơn nữa thân phận lão quái này thần bí, nghe hắn nói dường như hắn biết được rất nhiều bí mật liên quan tới kim ấn.
Dường như Phiền Táng lão tổ cũng nhìn ra được suy nghĩ trong lòng Tiêu Thần, không đợi hắn mở miệng thì Phiền Táng lão tổ đã lạnh nhạt nói:
- Hôm nay lão phu hôm nay mở miệng chỉ là làm một ước định với ngươi, chuyện còn lại sự tình sẽ không nhiều lời một chút nào. Nếu như tương lai ngươi chính thức có tư cách tranh đoạt Đại Khí vận, khi đó tự nhiên có thể biết rõ tất cả. Nếu là trên đường tu đạo bị người ta chém giết, như vậy lời lão phu nói cũng chỉ là vô ích.
- Tiêu Thần, lão phu không biết ngươi làm thế nào mà lại có được chí bảo sắc, nhưng nó đã lựa chọn ngươi, chắc hẳn cũng có đạo lý riêng của nó. Chỉ hy vọng ngươi có thể cẩn thận, kiếp nạn mà ngày sau ngươi phải đối mặt còn có rất nhiều, rất nhiều. Chỉ cần chủ quan một chút cũng có thể rơi vào kết cục thân tử đạo tiêu.
Tiêu Thần trầm mặc nửa ngày mới chậm rãi mở miệng nói:
- Nếu như thế Tiêu Thần cũng không hề hỏi nhiều. Nhưng từ khi ta tu đạo đến nay, đối mặt với vô số hiểm cảnh, chưa bao giờ có ý định lui bước. Mặc kệ con đường phía trước có bao nhiêu nguy cơ ta đều phải vượt qua.
- Chuyện lão tổ không muốn nhiều thì Tiêu Thần sẽ tự mình tìm hiểu từng chút một.
Thanh âm bình thản, lại như chém đinh chặt sắt!
Phiền Táng lão tổ gật đầu:
- Chỉ hy vọng như thế, so với người khác mà nói, lão phu lại càng hi vọng ngươi có thể trở thành người thắng cuối cùng. Đại loajnd dã bắt đầu, phong mang khởi động, thời gian lưu lại cho ngươi không nhiều lắm, ngày sau ngươi nên bảo trọng a.
Tiêu Thần đứng dậy rồi chắp tay thi lễ, sau đó quay người nhanh chóng rời đi. Lưng eo của hắn cao ngất như gốc tùng, vẻ mặt bình tĩnh, trong đôi mắt tràn ngập vẻ trầm ổn.
Trên mặt Phiền Táng lão tổ hiện lên vẻ cảm khái, hắn khẽ lắc đầu, thở dài một tiếng, cũng không có nhiều lời nữa.
- Lão tổ, lần này ngài nói việc này với Tiêu Thần, chẳng lẽ ngài cho rằng hắn sẽ trở thành người thắng cuối cùng hay sao?
Trên mặt Đại điểu cũng tràn ngập vẻ khó hiểu:
- Dùng tu vi chưa đạt tới Tạo Vật Cảnh của hắn há có thể quật khởi trong lúc tranh đoạt đại vận? Một khi phi thăng Đại Thiên giới, sợ rằng sẽ phải gặp phải kết cục thân tử đạo tiêu.
- Tranh giành đại vận , chúng ta không có lực tranh đoạt, chỉ có thể tìm kiếm cơ hội trong loạn cục, tìm một người phụ thuộc, tìm kiếm đường ra cho tộc đàn chúng ta, nếu không bị vây khốn ở đây, một khi lão phu vẫn lạc, tộc ta thế sẽ suy vong. Chuyện này, chúng ta cũng không có lựa chọn nào khác.
Phiền Táng lão tổ chậm rãi mở miệng, nói:
- Trước mắt xem ra quần hùng khắp nơi tranh giành, Tiêu Thần không thể nghi ngờ là bên yếu nhất. Nhưng mà các ngươi chớ quên chí bảo sắc phong đã chọn hắn, như vậy tất có lý do khác. Trước mắt thế yếu cũng không có nghĩa là ngày sau không có khả năng thành công. Thuật nhìn người của lão phu không kém, trước đó Tiêu Thần nói cũng không có gì giấu diếm, cho nên bình tĩnh mà xem xét, lão phu càng hi vọng hắn có thể bình định giới này, thành tựu đại đạo!
- Lão tổ nói thật sao?
Viên Bính Nhi gật đầu, nhẹ giọng mở miệng.
Đại điểu cau mày, hắn vẫn cảm thấy lão tổ và Viên Bính Nhi sư tỷ đề cao quá mức Tiêu Thần này, nhưng mà hắn cũng không có mở miệng nhiều lời.
- Mà thôi, hôm nay đã kết thiện duyên, thành hay không thành, không phải là chuyện mà chúng ta có thể động vào. Chuyện ngày sau phải xem số mệnh của chính hắn.
Phiền Táng lão tổ chậm rãi ngẩng đầu, thanh âm càng ngày càng thấp, cuối cùng cũng không nghe thấy bất kỳ thanh âm nào.
Tu sĩ Thạch Tộc dẫn dắt Tiêu Thần rời đi, lại chắp tay hành lễ ở biên giới chỗ ngũ tộc ẩn cư, sau đó đối phương mới quay người rời đi.
Tiêu Thần quay đầu, ánh mắt lập loè một hồi.
Chuyến đi ngũ tộc ẩn cư này, nói chuyện với Phiền Táng lão tổ khiến cho hắn lần đầu tiếp xúc với một ít bí mật, cũng mơ hồ biết được lai lịch của kim ấn.
Chí bảo sắc phong.
Mặc dù không biết cuối cùng nó đại biểu hàm nghĩa thế nào, nhưng mà từ lời nói của Phiền Táng lão tổ hắn có thể phát giác ra được vật này rất là quý trọng, liên quan tới tranh đoạt đúng Đại Khí Vận. Có thể được Phiền Táng lão tổ thần bí khó lường gọi là Đại Khí Vận, tất nhiên là đại sự long trời lở đất. Tuy rằng lão quái này không có nói rõ, nhưng mà dùng tâm trí của Tiêu Thần, thông qua chuyện đã biết, hơn nữa lại thêm một ít suy diễn của bản thân, làm cho hắn cũng có thể phát giác được một ít chuyện.
Hỏa tộc, Thi Tộc hiển nhiên đã nhận ra kim ấn có khả năng ở trên người hắn. Chính vì vậy đối phương mới ra tay với hắn. Nhưng mà đối phương cũng không có căn cứ chính xác, nếu không đã sớm liều lĩnh đến đây tranh đoạt, há có thể tạm thời từ bỏ ý đồ.
Nếu như suy đoán kỹ, Hỏa tộc Đại Thiên giới thành lập chỗ nuôi nhốt ở Nhân gian giới, dường như muốn mượn tu sĩ đào tạo đạo quả, cho dù không cách nào động thủ trong Đại Thiên thì thi triển trong Tiểu thiên giới cũng không khó a. Cần gì phải thi triển ở trong Phù Du Giới trung?
La Vân mộ địa quỷ dị khó lương.
Đại Thế Giới tích mịch chỗ Cơ gia Trung Châu chỗ.
Thậm chí còn có huyết mạch trốn chết của Na già tộc lựa chọn tiến vào Nhân Gian giới, hôm nay xem ra cũng chưa chắc là lựa chọn bừa trong lúc hoảng hốt.
Bình luận