Đạo (Dịch) – Chương 2097

Hiện tại Thần quốc mới lập, còn bất ổn, phải cẩn thậ mọt chút. Nếu không một khi xảy ra chuyện ngoài ý muốn, sợ rằng sẽ tạo thành ảnh hưởng với việc hấp thu lực lượng tín ngưỡng, làm trở ngại tới sự phát triển của thần quốc. Sau khi hoàn thành việc này, không còn lo âu, Tiêu Thần lại tiếp tục bế quan.

Âm vụ ngập trời, sát khí bức người, hàn ý lạnh lẽo trực tiếp rót vào trong huyết nhục giống như có thể đông cứng nguyên thần lại. Mặt đất hoang vu, liếc mắt nhìn qua sinh cơ tuyệt diệt, không có một chút thanh âm nào truyền ra.

Một tòa cung điện màu đen tọa lạc ở địa phương hoang vu này, thi khí âm trầm, mục nát bao phủ trọn cung điện.

- Hồi bẩm đại nhân, trong tay Tiêu Thần kia nắm giữ Táng Thi đinh cho nên thuộc hạ thất bại.

Người nói chuyện là tu sĩ nằm sấp, sắc mặt tái nhợt bởi vì thương thế trong cơ thể, cũng bởi vì trong lòng sợ hãi. Hắn có chút hiểu rõ tính tình đại nhân, đối với thuộc hạ thưởng phạt phân minh, một khi làm việc không tốt nhất định sẽ bị trừng phạt, mặc kệ nguyên do ra sao. Cho nên hắn căn bản không có hi vọng xa vời được miễn trách phạt mà chỉ hi vọng trách phạt nhẹ đi một chút.

- Táng Thi đinh?

Ở giữa bệ đá, chiếm gần như hết không gian có một cỗ quan tài màu đen đặt đó, thanh âm trầm thấp, khàn khàn kia đúng là từ trong mộc quan này phát ra.

- Khó trách ngươi không công mà lui, hóa ra trong tay tiểu bối Nhân tộc này lại có lợi khí đối phó với tộc ta.

Thanh âm tiếp tục từ trong mộc quan tuyền ra, nói tới đây người này dừng lại một chút, rồi lại tiếp tục mở miệng:

- Xem ra trước mắt chỉ có tạm thời dừng tay.

Đại Tôn Tạo Vật cảnh không công mà lui, nếu như muốn đắc thủ thì chỉ có thể phái người có tu vi cao hơn nữa ra tay. Nhưng mà lần trước Càn Nguyên Tử chém giết với Sáng Thế Thiên tôn của Thi tộc đã khiến cho khắp nơi chú ý, nếu như lần này lại phái Sáng Thế cảnh ra tay, tin tức có liên quan tới Tiêu Thần này nhất định sẽ không thể nào dấu giếm. Đến lúc đó đánh cờ với Đại Thiên giới, tiên cơ của Thi tộc sẽ mất. Nếu như muôn thuận lợi đắc thủ chí bảo, dùng thực lực của Thi tộc đã khó càng thêm khó.

Cho dù không cam lòng thì cũng chỉ có thể buông tay mà thôi.

Cái đầu của tu sĩ Thi tộc dưới điện cúi gằm, sắc mặt càng thêm tái nhợt, trên trán sinh ra mồ hôi rậm rạp, chằng chịt, miệng lưỡi đắng khô. Hắn biết rõ đại nhân sắp quyết định trừng phạt hắn.

Quả nhiên.

- Lô Nhạc, lần này ngươi ra tay không có công, sẽ bị phát.

Nói xong từ trong quan tài màu đen kia xuất hiện một khe hở, một bàn tay giống như thây khô từ bên trong chui ra, chộp một trảo xuống dưới.

Một cỗ thi khí trong cơ thể Thi Hoàng Lô Nhạc bị lôi ra, trong đó thậm chí còn xen lẫn một một phận nguyên thần của hắn rơi vào trong bàn tay khô quắt kia rồi chậm rãi bị thu hồi.

Hừ.

Trong miệng Thi Hoàng Lôi Nhạc kêu lên một tiếng, trên trán có vô số mồ hôi lớn nhỏ chảy xuống, sắc mặt nhăn nhó, vô cùng dữ tợn, chỉ là hắn lại gắt gao cắn môi, không có chút tiếng động nào. Đại nhân trách phạt, nếu không chịu nổi mà rú thảm thì nhất định sẽ bị trách phạt nặng hơn, khi đó đại nhân sẽ không lưu tình. Điểm này Thi Hoàng Lôi Nhạc đi theo bên người đại nhân nhiều năm, tự nhiên cũng hiểu.

Sau mấy tức, thống khổ giảm xuống, áo bào trên người hắn không ngờ lại bị mồ hôi làm cho ướt nhẹp, nhưng mà hắn vẫn kính cẩn ở tại chỗ, không dám vọng động.

- Lần này là trừng phạt ngươi làm việc bất lợi, hiện tại không còn chuyện gì nữa, ngươi đi xuống dưỡng thương đi.

Thanh âm khàn khàn trong mộc quan lại vang lên, không nghe ra một chút cảm xúc chấn động nào.

Trong lòng Thi Hoàng Lôi Nhạc khẽ buông lỏng, hắn biết cửa ải hó khăn nhất đã qua. Có thể kết thúc như vậy, đại nhân đã xử phạt nhẹ. Nếu không kết cục của hắn nhất định sẽ cực kỳ thê thảm, hắn kính cẩn thi lễ, lui về phía sau mấy bước rồi mới quay người rời đi.

Đợi cho đầu thi này rời đi, trong mộc quan lại truyền ra tiếng than nhẹ:

- Táng Thi đinh... Xem ra kẻ này quả nhiên là khắc tinh của Thi tộc ta, không nên soosngl âu.

Sau khi nói xong thanh âm dần dần yếu đi, cuối cùng không thể nghe thấy gì nữa.

Thi Hoàng Lô Nhạc rời khỏi cung điện, không dám có bất kỳ trì hoãn nào, bên ngoài cơ thể có độn quang lóe lên, khống chế thi khí rít gào rời đi. Đợi cho rời khỏi phạm vi khí tức của đại nhân trấn áp hắn mới phất tay xé rách không gian rời đi, trở về lãnh địa của mình.

Thi này sắc mặt tái nhợt, ánh mắt âm trầm vô cùng, quanh thâm sát khí đằng đằng. Hộ vệ ngoài điện run rẩy, biết được Thi hoàng khó chịu cho nên nhanh chóng quỳ xuống hành lễ:

Thi hoàng cũng không nhìn bọn hắn mà trực tiếp nhập điện, sau khi ngồi xuống vẫn khó nhịn lửa giận trong lòng mà gầm lên một tiếnG:

- Tiêu Thần, bổn hoàng nhất định sẽ không tha cho ngươi.

Hắn vươn tay, hung hăng vỗ chỗ ngồi, uy áp Thi hoàng phá thể mà ra, bao phủ trọn cung điện, khiến cho hộ vệ ngoài điện quỳ xuống, hoảng sợ vô cùng.

Phát tiết lửa giận trong lòng, Thi Hoàng Lô Nhạc chung quy cũng là Đại Tôn Tạo Vật cảnh, hắn hít sâu một hơi, miễn cưỡng trấn áp nỗi lòng, vẻ mặt âm tình bất định một hồi, một lát sau hắn vung tay lên, một đạo nguyen thần trực tiếp xuất hiện trong điện, mà nguyên thần này chính là Thi vương Di Thần Nguyên.

Thi này hiện thân vội vàng kính cẩn hành lễ với Thi Hoàng Lô Nhạc.

- Đa tạ Thi Hoàng đại nhân cứu giúp, Di Thần Nguyên nguyện bái nhập dưới trướng đại nhân, làm trâu làm ngựa.

Vẻ mặt Thi Hoàng Lô Nhạc hơi dịu đi, nói:

- Ngươi đã có tâm như vậy đương nhiên bổn hoàng sẽ không bạc đãi ngươi, người đâu, mang Thi vương vào nơi Táng thi, đoạt xá một cỗ thân thể Thi vương cấp.

Di Thần Nguyên đại hỉ, vội vàng quỳ rạp trên mặt đất, liên tục dập đầu, lúc này mới đi theo hộ vệ.

Đưa mắt nhìn Di Thần Nguyên rời khỏi điện, trong mắt Thi Hoàng Lô Nhạc thi thoảng có dị sắc chớp lên, một lát sau hắn mới cười lạnh một tiếng, đứng dậy, đi về phía hậu điện. Lần này hắn bị Táng Thi đinh gây thương tích, lại bị đại nhân trừng trị, trong cơ thể có thương thế không nhje, sợ rằng phải bế quan hơn ngàn năm mới có thể khôi phục được.

Trong lúc đi tới nơi Táng thi, trong mắt Di Thần Nguyên hiện lên vẻ âm trầm:

- Thi Hoàng Lô Nhạc... hừ, xem ra ngày sau ta phải cần cẩn thận hơn một ít, phải được hắn tín nhiệm, nếu không tất có đại nạn.

Trong lòng Di Thần Nguyên than nhẹ, đồng thời trong mắt còn tràn ngập vẻ oán độc.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...