Đạo (Dịch) – Chương 2098

- Tiêu Thần, bổn vương đã bình yên tới Đại Thiên giới, chúng ta sớm muộn gì cũng có ngày gặp lại, đến lúc đó tất cả sỉ nhục mà ta phải chịu đựng, bổn vương sẽ hoàn trả gấp bội.

Thương khung đỏ thẫm, mặt đất khô nứt lại có một loại thực vật nào đó sinh trưởng, toàn thân đỏ thẫm, trong gió rung rung, giống như là một đám hỏa diễm đang nhảy lên vậy.

Trong hư không tràn ngập nhiệt độ cao, tu sĩ tầm thường tiến vào bên trong cũng chưa chắc đã có thể ngăn cản, chỉ có người tinh thông thần thông Hỏa hệ mới có thể còn sống ở chỗ này, thậm chí còn rất có lợi với tu luyện.

Một hạp cốc đi sâu vào trong lòng đất, bên trong không ngừng có khói trắng truyề rna, từ trên xuống dưới, nếu như nhìn thật kỹ có thể nhìn thấy được một tia hồng mang lập lòe, đó chính là nham thạch nóng chảy bên dưới.

Hoàn cảnh như vậy, nhiệt độ đương nhiên càng thêm kinh khủng, thế nhưng loại thực vật kai lại có thể ngăn cản nhiệt độ cao, đồng thời lại còn hấp thu hỏa thuộc tính sinh trưởng.

Chỉ là lúc này ở chỗ sâu trong hạp cốc, trên hồ nham thạch nóng chảy có một tu sĩ khoanh chân mà ngồi, quanh thân có một tầng hỏa diễm màu trắng bao phủ. Nếu như người tinh thông pháp quyết hỏa hệ tinh tế cảm ứng là có thể phát hiện ra tên tu sĩ đang ngồi trên nham thạch nóng bỏng này đang không ngừng hấp thu hỏa lực cực nóng bên ngoài dung nhập vào trong bản thân. Hiển nhiên người này đang tu luyện một loại thần thông hỏa hệ cực kỳ lợi hại nào đó. Ở mi tâm hắn còn có một đám ấn ký hỏa diễm như là thiên hỏa đang thiêu đốt không ngừng.

Tu sĩ Hỏa tộc, Phần Thiên vương.

Mà vào lúc này không gian tước mắt người này đột nhiên chấn động, một ngọc giản màu đỏ xuất hiện, trồi lên.

Hai mắt Phần Thiên vương bỗng nhiên mở ra, hư ảnh hai đạo hỏa diễm nhảy lên trong mắt hắn. Hắn phất tay, thu ngọc giản vào trong tay, rồi phân thần thức vào thăm dò.

Sau mấy tức, hắn thoáng dùng sức, ngọc giản răng rắc một tiếng rồi vỡ vụn, hóa thành bột mịn từ trong tay hắn chảy xuống.

- Đa Thiên la bàn, Diệt Thần chi tiễn.

Phần Thiên Vương này than nhẹ, trong mắt tràn ngập sát cơ.

- Có thể gặp được chí bảo như vậy trong Tiểu thiên giới... Chẳng lẽ có người âm thần nhúng tay, trợ giúp Tiêu Thần này hay sao?

Theo ý niệm chuyển động trong đầu người này, quanh thân hắn có một tầng hỏa diễm nhàn nhạt lập lòe, phun ra nuốt vào, nhiệt độ cực nóng phát tán ra khiến cho không gian quanh thân hắn vặn vẹo, bị thiêu đốt thành hư vô. Nham thạch nóng chảy dưới thân hắn như là nước sôi trào, cả hồ nham thạch bị quấy động, tạo thành từng tầng gợn sóng lan tràn ra chung quanh.

Mãi một lúc lâu sau Phần Thiên vương mới khẽ lắc đầu nói:

- Bỏ đi, hôm nay đã không thể giết hắn thì cho thấy mạng Tiêu Thần này còn chưa tới đường cùng. Hiện tại đã không thích hợp ra tay nữa, chỉ có thể tạm thời kiềm chế.

- Nhưng mà dám là địch với Hỏa tộc ta, nhất định khó tránh khỏi kết cục vẫn lạc. Một khi kẻ này phi thăng Đại Thiên giới, bổn vương nhất định dốc sức ra tay chém giết.

Trong tiếng quát tràn ngập sát khí lạnh lẽo.

Người này chỉ một ngón tay, linh lực hỏa hệ trước mắt ngưng tụ, hóa thành một khỏa ngọc giản có khắc chỉ lệnh, sau đó hắn vung tay lên, ngọc giản này như là cục đá rơi xuống nước, sau khi tạo thành vô số rung động lại dung nhập vào trong rồi biến mất không thấy gì nữa.

...

Nhân đạo thần quốc.

Tiêu Thần Thánh chủ chấp chưởng Chiến thần cung, tin tức này từ trong miệng tu sĩ rời khỏi Chiến thần cung truyền ra khiến cho trong lòng vô số tu sĩ nổi lên sóng to gió lớn.

Ma Đạo mang theo mệnh lệnh Thánh chủ tới, lệnh dụ mười Phá Diệt cảnh kiến thiết thần quốc, không được lười biếng như càng xác minh việc này không có chút giả dối nào.

Chiến thần cung trở thành vật trong tay Tiêu Thần thánh chủ, tin tức truyền lại tạo thành trùng kích tâm lý vô cùng cường hãn với vô số tu sĩ trong Thần quốc. Trong lúc vô hình, uy vọng của Tiêu Thần trong Thần quốc tăng vọt, như là mặc trời ban trưa.

Chiến thần cung mạnh mẽ như vậy cũng phải cúi đầu xưng thần, bái nhập dưới trước thánh chủ. Bọn hắn phải bái nhập vào trướng Thánh chủ cũng là chuyện bình thường.

Hơn nữa mười tu sĩ Phá Diệt cảnh trắng trợn tuyên dương uy năng của Thánh chủ, kiến tạo cung điện, phổ biến tế tự, càng có không ít tu sĩ có tâm tư thử cúng bái Thánh thủ, tha thiết được chỉ điểm tu luyện hoặc là nhận được công pháp, điển tịch. bầu không khí tôn kính tràn ngập trong các tu sĩ Thần quốc. Cả thần quốc tiến vào trong quỹ tích, dùng tốc độ kinh người phát triển, tín ngưỡng chi lực được hấp thu hàng ngày vô cùng hùng hậu. Những thứ này đều là trợ lực cường đại cho Tiêu Thần tu luyện ngày sau, khiến cho hắn có thể đi nhanh hơn trên đường đại đạo, đồng thời cũng có thể đi xa hơn.

Khắp nơi trong Thần quốc đều dựng tượng Tiêu Thần, tiếp nhận tu sĩ cúng bái, hấp thu tín ngưỡng chi lực lưu thông hội tụ. Một số ít lưu lại, còn đại bộ phạn tập trung vào Nhân đạo chi thành, tụ tập vào pho tượng thần khổng lồ của Tiêu Thần, khiến cho pho tượng kia càng thêm ôn nhuận, sáng bóng. Giống như được chế thành từ ngọc thạch. ban đêm thậm chí còn có linh quang ôn nhuận quanh quẩn, tạo thành thải quang chói mắt, giống như thần quang, càng làm tăng sự uy nghi của tượng thần.

Trong lúc vô hình uy nghi của Thánh chủ càng xâm nhập vào trong nhân tâm.

Một đạo tín ngưỡng chi lực tạo thành đại trận vô hình, bao phủ toàn bộ Nhân đạo thần quốc vào bên trong. Trước mắt uy năng của trận pháp còn yêu,s nhưng mà nương theo tín ngưỡng chi lực ngày càng nhiều, lực lượng thủ hộ của trận pháp sẽ ngày càng trở nên mạnh mẽ, thủ hộ thần quốc, không bị ngoại lực làm tổn thương.

Chiến Thần cung, cung điện mái vòm màu vàng.

Trạng thái bế quan của Tiêu Thần lại lần nữa bị đánh gãy, hai mắt hắn mở ra, ống tay áo vung lên, trong lúc linh quang chớp lên, một thanh niên lòe loẹt xuất hiện trước mắt hắn.

- Tiểu Điếm, hôm nay ngươi không yên tĩnh ở trong đạo tràng tu luyện, hưởng thụ ân mỹ nhân của ngươi, sao lại chạy tới đây? Chẳng lẽ có việc gì hay sao?

Tiểu Điếm cười hắc hắc, bộ dáng cười đùa tí tởn, chắp tay nói:

- Đại ca, hôm nay Tiểu Điếm đến đây là tạm thời cáo biệt với đại ca, chỉ sợ ta không thể chờ đợi cùng phi thăng với đại ca, ta muốn đi trước một bước.

Vẻ mặt Tiêu Thần cứng đờ, hơi cúi đầu, trầm mặc một lát rồi mới mở miệng nói:

- ngươi có thể nói nguyên nhân cho ta biết hay không?

- Ha ha, nguyên nhân thì có chút phức tạp, không biết nên bắt đầu nói từ đâu.

Tiểu Điếm giống như vô lại khoát tay áo, nói:&- Dứt khoát không nói thì hơn, bất quá ta có lý do của mình, đại ca chỉ cần đồng ý là được.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...