Đạo (Dịch) – Chương 2096

- Thiếu tôn không cần nghi ngờ, bảy huynh đệ chúng ta đều có được tư cách dẫn động thạch tháp cộng minh. Nhưng mà không có cách nào được thạch tháp thừa nhận, tán thành. Chỉ có thê trở thành tu sĩ dưới trướng Thiếu tôn. về phần tin tức chúng ta biết được cũng là tin tức mà sau khi chúng ta không được thạch tháp thừa nhận, trực tiếp xuất hiện trong nguyên thần chúng ta. Bốn vị Đạo Tôn tu vi thông thiên, đã sớm dự liệu được chuyện như vậy xảy ra, cho nên chuyên môn bố trí như vậy. Cũng tiện để cho chúng ta chỉ dẫn cho các vị Thiếu tôn.

Ma Đạo gật đầu, tán thành lời nói của Đạo Hiền, trên mặt lộ ra vẻ cảm thán:

- Năm đó lão phu vâng lệnh đuổi giết tu sĩ Đại Thiên giới tiến vào Phù Du giới, bản thân lại bị trọng thương cho nên bất đắc dĩ dừng lại ổn định thương thế. Sau đó tâm huyết lại dâng trào, lưu lại một tia Chiến Tự quyết, không ngờ lại kết duyên pháp với Thiếu tôn, có kết quả như ngày hôm nay. Có lẽ mọi chuyện trên thế gian này đã sớm định sẵn. Nên Ma Đạo ta mới dẫn dắt Thiếu tôn đi tới Chiến thần cung.

Trong mắt Tiêu Thần lóe lên dị sắc.

- Phù Du giới? Ma đạo, lúc trước ngươi vâng lệnh người nào ra tay? Cần làm chuyện gì?

- Hồi bẩm thiếu tôn, năm đó đám huynh đệ Ma Đạo ta nhận chỉ lệnh vượt giới, dốc sức ra tay, đánh lén người tới từ Đại Thiên giới. Nhưng mà mệnh lệnh là người phương nào hạ, bởi vì nguyên nhân nào mà ra tay chúng ta cũng không biết. Chỉ là trong lúc mơ hồ ta phát hiện ra, dường như là muốn phá hỏng chuyện tìm kiếm thứ gì đó. Lúc trước đám người Thi vương Sùng Sơn, Tử Nguyên chi chủ, Mặc Hãn Mặc đều nằm trong danh sách mà Chiến thần cung ta phải đánh lén.

Nói tới đây Ma Đạo im lặng không nói, ánh mắt khẽ quét qua người Tiêu Thần.

Tu sĩ Hỏa Tộc Đại thiên giới hàng lâm, liên hợp với đám người Tử Nguyên chi chủ đuổi giết Tiêu Thần. Dùng tâm trí của hai người Ma Đạo, Đạo Hiền cũng không khó phát hiện ra điều khác thường trong đó.

Trong đầu Tiêu Thần nhanh chóng chuyển động, một lát sau mới chậm rãi gật đầu, lạnh nhạt mở miệng:

- Mọi việc xảy ra trong Tiểu thiên giới bổn tọa hi vọng các ngươi có thể giữ bí mật, không nên nói cho người khác biết.

Trong lòng Ma Đạo, Đạo Hiền nghiêm túc, đồng thời quỳ một gối xuống:

- cẩn tuân chỉ lệnh của Thiếu tôn đại nhân.

Đúng như lời nói trước đó, vận mệnh của bọn hắn đã sớm kết làm một thể với Tiêu Thần. Nếu như Tiêu Thần xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì bọn hắn cũng không có kết cục tốt. Cho nên phàm là chuyện bất lợi với Tiêu Thần, đương nhiên bọn hắn sẽ không đi làm.

Trên mặt Tiêu Thần hiện lên vẻ hài lòng, phất tay ý bảo hai người đứng dậy. Sau khi hỏi thăm một phen, tuy rằng trong lòng hắn có chút hoang mang, nhưng mà cũng đã có lý giải về chuyện truyền thừa của Chiến thần cung cho nên cũng dần dần yên tâm.

- Trước đó có nói huynh đệ các ngươi có bảy người, vì sao hôm nay lại chỉ có hai người các ngươi trong Chiến thần cung? Những người còn lại đi đâu rồi?

- Trận chiến năm đó chúng ta lập nhiều công lao, được đại nhân vượt giới ca ngợi. Đại ca, nhị ca, tứ đệ, ngũ đệ, thất đệ coi đây là cơ hội, đưa ra thỉnh cầu, buông tha tất cả ban thưởng để đổi lấy tư cách sớm phi thăng Đại thiên giới.

Để phòng ngừa mọi việc, chuẩn bị tất cả trước khi Thiếu tôn phi thăng Đại thiên giới.

- Ngày sau Thiếu tôn phải đối mặt với chín mươi chín vị Thiếu tôn khác, trước khi không có lực lượng tự bảo vệ mình thì tuyệt đối không thể tiến vào Chiến thần cung quá sớm. Hành động này của chúng ta cũng là vì hi vọng có thể tranh thủ thêm chút thời gian cho Thiếu tôn.

Ma Đạo kính cẩn nói.

Sắc mặt Tiêu Thần biến hóa, thoáng ngừng lại rồi trầm giọng mở miệng:

- Các ngươi thành tâm phụ tá bổn tọa như vậy, ngày sau nếu thành công, tất sẽ không để cho các ngươi chịu thiệt thòi.

- Chúng ta nguyện sống chết đi theo Thiếu tôn.

Ma Đạo, Đạo HIền nhìn nhau, đều nhìn ra sự vui mừng trong lòng đối phương.

Tốc độ phát triển của Thiếu tôn bọn hắn đều nhìn thấy, vô cùng khủng bố, nghịch thiên vô cùng. Cho dù ngày sau tranh phong với chín mươi chín vị Thiếu tôn còn lại thì bọn hắn cũng tin tưởng Tiêu Thần là người nổi bật bên trong, chưa hẳn đã không có cơ hội kế thừa đạo thống của Đạo Tôn thứ ba. Hơn nữa Thiếu tôn làm người trọng tình trọng nghĩa, không phải là người bạc tình. Chỉ cần bọn hắn trung thành và tận tâm, ngày sau cũng không sợ không được hồi báo.

- Được rồi, các ngươi tự nhiên đi, không cần phải đa lễ.

Tiêu Thần cười mở miệng. Thu hoạch lần đi Chiến thần cung này quả thực là niềm vui ngoài ý muốn. Nếu có thể lợi dụng cho tốt, tất sẽ trợ giúp hắn quật khởi nhanh chóng trong Đại Thiên giới.

- Bổn tọa mới chấp chưởng Chiến thần cung, còn cần tinh tế cảm ngộ một phen. Đợi ta hoàn thành, hai người các ngươi cùng ta đi tới Nhân đạo thần quốc đi thôi.

- Vâng, đại nhân.

Ma Đạo, Đạo hiền kính cẩn thi lễ, lùi lại vài bước rồi quay người rời đi.

Tiêu Thần đưa mắt nhìn hai người rời đi, trên mặt không nhịn được hiện lên vẻ vui mừng. cơ duyên tạo hóa như vậy, cho dù dùng tâm tình của Tiêu Thần cũng không có cách nào làm được vẻ không quan tâm. chỉ là phần vui vẻ này cũng không kéo dài quá lâu đã bị hắn đè xuống.

Không sai, được Thạch Tháp thừa nhận là có cơ hội kế thừa đạo thống của Đại Tôn thứ ba, quả thực là đại cơ duyên. Nhưng mà sau cơ duyên là sát cơ ẩn giấu.

Trăm vị Thiếu tôn tranh đoạt, trong đó tất không thiếu thiên kiêu chi tử, muốn đi tới cuối cùng, khó, rất khó.

Tiêu Thần hít một hơi thật sâu, nỗi lòng khôi phục lại bình tĩnh, hai mắt khép lại, bắt đầu cảm ngộ liên hệ với thạch tháp. Mới có được bảo vật này, quả thực hắn phải lục lọi một phen, như vậy mới có thể trệt để nắm giữ nó trong tay.

Thời gian nửa năm đảo mắt đã qua, Tiêu Thần mở mắt ra, hơi trầm ngâm một lát, hắn lấy ra một khỏa ngọc giản, nguyên thần khắc nội dung vào bên trong, rồi sau đó phân ra một tia thần niệm phá thể chui ra.

Một lát sau Ma Đạo cất bước đi vào, kính cẩn thi lễ:

- Không biết Thiếu tôn có gì phân phó?

- Ta muốn tiếp tục bế quan, thử triệt để khống chế thạch tháp, chỉ sợ phải trì hoãn một đoạn thời gian. Ngươi giúp ta đưa tin tới Nhân đạo thần quốc, tránh xuất hiện hỗn loạn.

Tiêu Thần lạnh nhạt mở miệng rồi vươn tay ném ngọc giản ra.

Ma Đạo thu ngọc giản vào trong tay, kính cẩn gật đầu rồi quay người rời đi.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...