Đạo (Dịch) – Chương 2090

Năm đó các ngươi đuổi giết đến lão phu tới hoàn cảnh bi thảm này, các ngươi đã từng nghĩ tới, một ngày kia đệ tử của lão phu sẽ quay lại Đại Thiên giới báo thù các ngươi hay không?

Nghĩ tới đây, cảm xúc trong lòng Tả Mi càng ngày càng bành trướng, một lúc lâu sau mới bình tĩnh được.

- Đồ nhi của ta, con có phần tâm tư này vi sư đã cảm thấy mỹ mãn. Nhưng mà thế của địch nhân quá mạnh, nếu như chuyện không thể làm thì vi sư cũng không trách con. Con không cần đặt bản thân vào hiểm cảnh không cần thiết.

Tiêu Thần chắp tay nói:

- Sư tôn yên tâm, trong lòng đệ tử tự có chừng mực, tất sẽ không làm chuyện không nắm chắc.

- Như thế là tốt rồi.

Tả Mi vui mừng gật đầu, đối với tâm tính của Tiêu Thần hắn vẫn có chút hiểu rõ, nếu không phải có chút cẩn thận thì sợ rằng hiện tại Tiêu Thần cũng không thể nào bình yên đứng đây:

- Lực lượng của vi sư tiêu tán hầu như không còn, thứ có khả năng giúp cho con bất quá cũng chỉ là một ít cảm ngộ tu đạo mà thôi. Dùng tu vi của con hiện tại có thể bình yên tiếp nhận. Hôm nay tâm nguyện của lão phu đã thành, sẽ lại lần nữa rơi vào ngủ say, có lẽ còn có ngày thức tỉnh, có lẽ cũng sẽ cứ như vậy mà tiêu tán.

- Rất nhiều năm trước vốn lão phu nên chết đi, nhưng lại đau khổ chống đỡ cho tới hôm nay. Nhưng mà chung quy những khổ sở này cũng không có uổng, thu con làm làm đồ đệ, đây là quyết định sáng suốt nhất trong đời lão phu. Nếu như tàn hồn của ta tiêu tán, con cùng không cần phải khổ sở làm gì.&Tiêu Thần im lặng không nói, đương nhiên hắn có thể thấy được lực lượng tàn hồn của Tả Mi đã suy yếu tới cực điểm, tùy thời đều có thể tiêu tán. Dùng tu vi của hắn hiện tại cũng vô lực can thiệp, chỉ là trong lòng khó tránh khỏi có chút không đành lòng.

Số lần hắn và Tả Mi gặp nhau có thể đếm trên đầu ngón tay, thật sự khó có thể có thể nói sư đồ tình thâm. Nhưng mà thứ Tả Mi đạo nhân cho hắn lại rất nhiều, cho dù ngày sau sẽ hồi báo nhưng mà cũng không có cách nào báo đáp được tất cả ân tình.

Tả Mi cười ha hả, hắn nhìn ra suy nghi trong lòng Tiêu Thần cho nên trong lòng hắn vô cùng vui mừng.

Bây giờ vẫn lạc lại có đệ tử đưa tiễn, Tả Mi nhất đạo có người kế tục, sao hắn còn cảm thấy không đủ chứ? Những thứ này đối với hắn đã quá đủ rồi.

Tiếng cười vừa dứt, Tả Mi điểm một ngón tay ra, cảm ngộ tu đạo cả đời kể cả rất nhiều kiến thức trong Đại thiên giới, tất cả đều nằm trong một cỗ thần thức lạc ấn tiến vào bên trong nguyên thần của Tiêu Thần.

Sau khi làm xong việc này, tàn hồn của Tả Mi càng thêm suy yếu, gần như hóa thành trong suốt, hắn nói:

- Đồ nhi của ta, vi sư đi đây.

Nói xong, tàn hồn của hắn tiêu tán, dung nhập vào trong cung điện rồi lại lần nữa rơi vào trong ngủ say.

Tiêu Thần đứng trong điện, im lặng một lát rồi mới thở dài một tiếng, hắn nhìn lên trên điện rồi kính cẩn mở miệng:

Nói xong hắn thi lễ thật sâu rồi quay người bước nhanh rời đi.

Sau lưng, trong điện truyền tới một tiếng thở dài như có như không, vui mừng mà bình thản, cuối cùng tất cả trở nên yên tĩnh.

Linh giới, Ngoại Vực chiến trường hoặc nên gọi là di chỉ vẫn lạc Tiểu Thiên giới do Đại Chu vương triều thống trị.

Hiện tại ngũ giới dung hợp, Ngoại Vực chiến trường cũng không cần thiết tiếp tục tồn tại. Các tộc rời khỏi khiến cho nơi này triệt để trở nên tĩnh mịch, lạnh lẽo như băng. Chỉ có từng khối đại lục vỡ vụn chậm rãi trôi nổi, ngẫu nhiên còn có thể thấy được một ít xương cốt, binh giáp. Từ đó có thể mơ hồ thấy được chém giết giao phong thảm thiết của các tộc năm đó.

Mà trước mắt lại có đạo linh quang gào thét đi về phía trước.

Tiêu Thần hơi híp mắt lại, chân đạp xuống phía dưới, động tác vô cùng nhẹ nhàng, như mây trôi nước chảy, thường thường chỉ cần một hô hấp đã vượt qua khoảng cách vô tận, thân ảnh vừa chớp lên đã biến mất không thấy gì nữa.

Sau khi bình định thế cục đạo trường, mở ra tầng thứ ba hắn cũng không có dừng lại, sắp xếp chuyện quanh người xong hắn lại một mình rời đi.

Cảm ngộ mà Tả Mi truyền cho hắn quả thực vô cùng trân quý, vốn dùng tu vi hiện tại của Tiêu Thần căn bản không cần cố gắng bế quan luyện hóa. Chỉ cần để mọi việc tự nhiên là nguyên thần có thể hiểu thấu cảm ngộ, sau đó dung nhập vào trong bản thân. Hơn nữa trước mắt hắn còn có mấy chuyện cần phải đi làm.

Trong lúc đi về phía trước, cước bộ của Tiêu Thần dừng lại, hắn ngẩng đầu nhìn về phía địa phương hư vô trước mặt rồi khẽ gật đầu than nhẹ:

- Có lẽ là ở chỗ này.

Thanh âm vừa dứt, bàn tay hắn duỗi ra, hung hăng xé rách hư không trước mặt.

Dưới một xé, không gian vẫn lạc, một vòng xoáy ngũ sắc từ bên trong hiển hiện, có linh lực ngũ sắc sinh ra, nhẹ nhàng đong đưa, đồng thời còn có lực lượng hủy diệt từ bên trong tràn ra.

Không sai, nơi mà Tiêu Thần muốn tới chính là Ngũ Hành cảnh.

Dùng tu vi của hắn bây giờ đương nhiên không cần chờ đợi Ngũ Hành cảnh tự hiển hiện, dùng ngũ hành bổn nguyên là cảm ứng được. Sau đó có thể trực tiếp xác định vị trí của nó rồi xé rách không gian bức nó ra.

Chân bước ra một bước, linh quang bên ngoài cơ thể Tiêu Thần, rất đơn giản xông qua linh quang ngũ hành cách trở bên ngoài. Vật này căn bản không tạo thành một chút trở ngại nào với hắn. Sau một khắc, thân ảnh của hắn lại lần nữa xuất hiện ở trong Ngũ Hành cảnh.

Cước bộ của Tiêu Thần không ngừng vạn chuyển, căn cứ vào trí nhớ của bản thân, nhanh chóng đi tới nơi giao chiến với yêu tổ Hoa Mộc năm đó. Mặc dù có một chút khó khăn trắc trở, nhưng mà năm đó tất cả đều bị hắn hời hợt đánh tan.

Mặt đất vỡ ra tạo thành một lỗ đen vô địch, giống như là cái miệng khổng lồ của quái thú mở ra, muốn thôn phệ người khác, tản mát ra lực lượng thôn phệ kinh người. Bây giờ trở lại chốn cũ, cảnh vật vẫn như trước nhưng người đã không còn.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...