Tiêu Thần khẽ lắc đầu, thu liễm suy nghĩ trong lòng, hắn bước ra một bước, thân thể trực tiếp rơi vào trong vực sâu, hai tay chắp sau lưng hạ xuống bên dưới. Từng bước đi về phía trước, lực lượng thôn phệ dưới đáy vực không cách nào tác dụng vào thân thể hắn, nhưng mà tốc độ hạ xuống của hắn so với năm đó bị thôn phệ còn nhanh hơn vô số lần. Chỉ trong nháy mắt đã tới dưới đáy Thâm Uyên, xuyên qua một tầng che chắn đi tới thế giới dưới lòng đất.
Trước kia Tiêu Thần mượn nhờ thân phận Thiếu đế của Đại Chu vương triều, được Di tộc tương trợ, thoát khỏi hiểm cảnh. Hắn đã từng nhận lời, sau này sẽ có một ngày đích thân tới giải vây, giải trừ huyết mạch giam cầm đối với Di tộc nhất mạch, đưa bọn họ rời khỏi lòng đất.
Hiện tại là ngày hắn thực hiện lời hứa kia.
Ngẩng đầu phân biệt phương hướng, chân Tiêu Thần bước ra, thân ảnh dung nhập vào trong hư không, lúc xuất hiện đã tới trên Đế cung ở Vương thành. Ý niệm khẽ động, thần thức phá thể mà ra, bao phủ trọn cả Vương thành.
Trong Đế Cung, Hải Thanh nữ hoàng đang trong bế quan, cảm ứng được cỗ thần niệm này, thân thể mềm mại của nàng chấn động, đôi mắt xinh đẹp bỗng nhiên mở ra. Trên khuôn mặt vốn uy nghi hiện lên vẻ khiếp sợ và vui mừng, linh quang bên ngoài thân thể mềm mại chớp lên, thân ảnh Hải Thanh đã biến mất không còn tung tích.
Mà cùng lúc đó, trong vương thành, cường giả khắp nơi đồng thời biến sắc, nhao nhao dừng tay rồi phất tay xé rách không gian mà đi.
Tiêu Thần nhìn vẻ mặt vui mừng của nữ tử trước mắt, trên mặt hắn nở nụ cười ôn hòa, nói:
- Hôm nay bổn tọa tới mang các ngươi rời đi.
. . .
Thiếu đế đại nhân trở lại, Di tộc nhất mạch sắp có thể giải thoát, quay về tiểu thiên thế giới.
Tin tức này trong thời gian ngắn nhất, bằng vào tốc độ kinh người truyền khắp toàn bộ Di tộc, vô số di dân Đại Chu sôi trào hoan hô không ngừng.
Đại Chu Tứ Vương được Tiêu Thần triệu hoán từ Đạo tràng ra, giúp đỡ Hải Thanh nữ hoàng chỉnh đốn tộc đàn, trong thời gian ngắn nhất chuẩn bị rời đi. Bốn lão quái này đi theo bên người Tiêu Thần nhiều năm, lưu lại ở bên trong đạo tràng, tu vi đều có tinh tiến. Hiện tại Chu Đông Vương dẫn đầu, tu vi gần như đạt tới cảnh giới Tổ Cổ đỉnh phong. Những năm gần đây, bọn hắn cũng hiểu rõ thân phận của Tiêu Thần, cũng mơ hồ nhận ra chỗ không ổn.
Nhưng mà điểm ấy bọn hắn cũng không nói rõ, đối với Tiêu Thần bọn hắn vẫn kính cẩn như trước, vẫn miệng gọi thiếu đế.
Dùng tu vi của Tiêu Thần hiện tại, Đại Chu Di tộc phụ thuộc vào hắn thì mới có cơ hội quật khởi. Nếu như vậy thân phận Thiếu đế này có thật hay giả cũng không quan trọng. Chỉ cần bọn hắn cho rằng Tiêu Thần là Thiếu đế của Đại Chu vương triều là được.
Toàn bộ Di tộc mất ba tháng, mắc nối rất nhiều Truyền Tống Trận, lại có rất nhiều tu sĩ xuất lực, toàn bộ tu sĩ tộc đàn hội tụ đến bên ngoài Vương thành. Dưới sự hướng dẫn của Hải Thanh nữ hoàng và Đại Chu Tứ Vương, bọn hắn đồng thời quỳ xuống, miệng hô:
- Tham kiến thiếu đế đại nhân!
Tiếng gầm cuồn cuộn, kính cẩn, kính sợ.
Tiêu Thần khẽ gật đầu rồi phất tay áo lên, lực lượng ngũ hành bổn nguyên lập tức bạo phát, bao phủ toàn bộ Đại Chu Di tộc vào bên trong.
Sau một khắc, từ trong cơ thể của bọn họ đồng thời truyền ra một tiếng vỡ vụn rất nhỏ, cả người dường như trở nên nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Huyết mạch giam cầm nhiều năm trong cơ thể tu sĩ Di tộc vỡ vụn, một cỗ cảm giác nhẹ nhõm từ trong ra ngoài, từ nguyên thần truyền ra ngoài khiến cho vô số tu sĩ Di tộc vui đến phát khóc, trong lòng càng thêm cảm kích với Thiếu đế đại.
Tất cả đều nằm trong tính toán của Tiêu Thần, việc này hắn đã sớm đoán trước, ngũ hành bổn nguyên xuất ra là có thể tức thì phá được huyết mạch giam cầm của Đại Chu Di tộc.
- Không nên phản kháng, bổn tọa mang các ngươi trở lại Tiểu Thiên giới.
Trong khi nói chuyện hắn khẽ vẫy tay, lập tức có một cỗ lực lượng mạnh mẽ bao phủ toàn bộ tộc nhân Di tộc, thu vào trong đạo tràng. Về phần công việc tiếp ứng sau đó sẽ có tu sĩ trong đạo tràng ra tay dẫn dắt, không cần hắn hao tâm tốn sức.
Hoàn thành việc này cũng coi như hoàn thành một lời hứa hẹn trước kia. Ánh mắt Tiêu Thần quét ngang, xác định bản thân không lộ ra chút sơ hở nào, lúc này mới vung tay áo mà đi.
Lại đi từ dưới thâm uyên lên trên, rời khỏi Ngũ Hành cảnh.
Lăng không đứng ở hư vô giới ngoại, nhìn cửa vào tản mát ra linh quang ngũ sắc Ngũ Hành cảnh, trên mặt Tiêu Thần hiện lên vẻ do dự:
- Ngũ Hành cảnh này mặc dù nguy hiểm nhưng mà lại ẩn chứa rất nhiều cơ duyên tạo hóa. Còn có địa vực rộng lớn của Đại Chu Di tộc, linh lực ngũ hành nồng đậm, đối với tu sĩ tu luyện thần công pháp quyết ngũ hành chính là động thiên phúc địa chân chính. Bảo địa như vậy, nếu như lưu lạc bên ngoài thì quả thực có chút đáng tiếc. Như vậy hôm nay bổn tọa sẽ lấy nó đi, để vào trong Nhân đạo thần quốc làm nơi cho tu sĩ lịch lãm rèn luyện, cho dù ngày sau cơ duyên bị lấy hết thì cũng coi như là thánh địa tu luyện của tu sĩ ngũ hành.
Thu Ngũ Hành cảnh, chuyện như vậy cho dù là tu sĩ Phá Diệt cảnh cũng chưa chắc đã có thể làm được. Thế nhưng dùng tu vi gần như Đại Tôn Tạo Vật cảnh của Tiêu Thần, lại kiêm tu ngũ hành bổn nguyên, muốn làm được việc này cũng không khó.
Vươn tay vỗ về phía trước, lực lượng ngũ hành bản nguyêntrong cơ thể bỗng nhiên bộc phát, dung nhập vào hư vô trước mặt. Khí tức cường đại, bễ nghễ từ bên trong bộc phát, lan tràn ra, không gian trong phương viên ngàn vạn dặm ầm ầm sụp đổ, lực lượng không gian loạn lưu màu trắng bạc tàn sát bừa bãi.
Mà trong lúc lực lượng loạn lưu không gian màu trắng tàn sát bừa bãi cũng có thể thấy được, dưới ngũ hành bổn nguyên bao phủ, Ngũ Hành cảnh bị mạnh mẽ lôi ra khỏi không gian loạn lưu, hình thể của nó nhanh chóng co rút lại, cuối cùng chỉ to như lòng bàn tay, bị Tiêu Thần thu vào trong tay.
Vẻ mặt Tiêu Thần có chút kỳ quái, vốn hắn định dùng lực lượng ngũ hành bổn nguyên mạnh mẽ mang đi. Chỉ là hắn không ngờ rằng Ngũ Hành cảnh này lại là một kiện pháp khí cường đại, có lẽ ở thời đại Đại Chu vương triều đã bị thế lực cường đại nào chiếm giữ. Dưới Ngũ hành bổn nguyên không ngờ lại bị thu phục một cách đơn giản như vậy. Thành ra cũng bớt đi cho Tiêu thần không ít phiền phức.
Lấy đi Ngũ Hành cảnh, Tiêu Thần cũng không có tâm tư nhìn nhiều mà lật tay ném nó vào trong nhẫn trữ vật, tiếp đó chân bước ra, phất tay xé rách không gian rời đi.
Bình luận