Đạo (Dịch) – Chương 2089

Mà đúng lúc này, dùng Tiêu thành làm trung tâm, rất nhiều tu sĩ thủ lĩnh các thế lực cát cứ đột nhiên ngã xuống đất, nguyên thần bị diệt, khí tuyệt bỏ mình. Càng có đạo vân sinh ra trong hư không, mạnh mẽ đánh vào mi tâm tu sĩ phản nghịch, cưỡng ép hóa đám người này thành nô bộc!

Đạo vân nhập vào cơ thể, sắc mặt những tu sĩ này bỗng nhiên trắng bệch, cảm ứng khí tức quen thuộc chấn động ở trong nguyên thần, trong mắt bọn hắn hiện lên vẻ tuyệt vọng sợ hãi.

Đại nhân đã trở về…

Đạo tràng gặp biến cố, dùng tu vi của Tiêu Thần hiện tại, chỉ trong nháy mắt đã có thể bình định thế cụ. Tất cả thủ lĩnh các thế lực cát cứ đều bị mạnh mẽ xóa bỏ, dư nghiệt bị lạc ấn đạo vân, đánh làm nô bộc.

Một mảnh loạn cục trong đạo tràng cứ như vậy trở nên yên ổn.

- Các ngươi đi xuống bình loạn đám dư nghiệt còn lại, tập trung nô bộc, xử lý tất cả mọi chuyện đi.

Tiêu Thần khoát tay, tu sĩ Lục đạo dưới trướng kính cẩn gật đầu rồi quay người rời đi.

Tiêu Thần đứng trong điện, hơi trầm ngâm một lát, chân lại bước ra một bước, thân ảnh xuất hiện phía trên hư không đạo tràng:

- Đạo tràng ba tầng, hôm nay ta đã mở tầng hai, như vậy hôm nay cũng mở tầng ba ra, để cho Tả Mi sư tôn biết được ta đã có năng lực giúp đỡ đạo tràng.

Tu vi của Tả Mi đạo nhân theo Thụ bá nói là Phá diệt cảnh đỉnh phong, có lẽ có một ít cơ duyên, thủ đoạn làm cho người có thể chiến Đại Tôn Tạo Vật cảnh.

Tu vi của Tiêu Thần hiện tại sợ rằng đã không dưới hắn.

Bàn tay trong ống tay áo duỗi ra, tiện tay chộp một trảo về phía trước, không gian lập tức vỡ vụn, lộ ra một khe nứt đen kịt. Tiêu Thần bước một bước vào trong đó, thân ảnh lập tức biến mất không thấy.

Phong trấn tầng ba của đạo tràng xác thực không kém, chỉ có Phá Diệt cảnh và ngoài Phá Diệt cảnh ra tay mới có thể mở nó ra. Nhưng mà đối với Tiêu Thần hiện tại mà nói lại không phải việc khó gì, hắn tiện tay cũng có thể phá.

Bước ra một bước, đợi cho ánh mắt lại lần nữa khôi phục thì thân ảnh của Tiêu Thần không ngờ đã xuất hiện bên trong một tòa cung điện, kiến tạo xa hoa, phạm vi cũng không lớn, ánh mắt đảo qua một chút đã nhìn rõ tất cả.

Theo cung điện được mở ra, cái gọi là tầng ba đạo tràng này nên gọi là Tả Mi tẩm cung thì càng thêm thỏa đáng.

Mà vào thời khắc này, Tiêu Thần ngẩng đầu, trên chủ vị của điện, hư ảnh nguyên thần Tả Mi lại lần nữa hiển hiện, ánh mắt nhìn vào trên người Tiêu Thần, trong mắt tràn ngập vẻ khó có thể tin, đồng thời còn có vui mừng. Một lúc lâu sau hắn mới chậm rãi mở miệng:

- Trong khoảng thời gian ngắn mà đồ nhi của ta có thể đạt tới cảnh giới như ngày hôm nay, quả nhiên là trời không diệt Tả Mi nhất mạch ra! Dùng tốc độ phát triển của con, thành tựu ngày sau nhất định còn trên vi sư. Ông trời đối đãi với ta cũng không tệ, lại đưa con tới làm đồ đệ của lão phu! Ha ha ha ha.

Sau khi nói xong hư ảnh nguyên thần Tả Mi ngửa đầu cười dài, có cảm giác thoải mái không nói nên lời.

Có được đồ nhi như vậy, hắn nào dám không thỏa mãn?

Dùng tầm mắt của Tiêu Thần hiện tại, lại nhìn Tả Mi cũng không còn có cảm giác như ngắm hoa trong gương, trăng trong nước nữa.

Năm đó Tả Mi tử chiến hiển nhiên cực kỳ hung hiểm, một đám hồn phách này có thể bảo tồn được đã là vạn hạnh rồi. Nhưng mà lực lượng tiêu hao, lại trải qua vô số năm tháng cho nên hiện tại đã suy yếu tới cực điểm. Có thể kiên trì đến bây giờ quả thực không dễ.

- Đệ tử Tiêu Thần tham kiến sư tôn.

Tiêu Thần thi lễ, vẻ mặt kính cẩn, cũng không bởi vì tu vi tăng lên mà có nửa điểm bất kính với Tả Mi.

Lực lượng của Tả Mi tiêu hao nhiều, nhưng mà tồn tại cho tới nay đã không biết trải qua bao nhiêu năm tháng, thủ đoạn nhìn mặt mà nói chuyện cực kỳ cao minh. Hắn có thể cảm nhận được vẻ kính cẩn của Tiêu Thần giờ phút này là phát ra từ tận đáy lòng, chính vì vậy trong lòng hắn càng thêm vui mừng, một tia lo lắng cuối cùng cũng biến mất.

- Đồ nhi của ta, mau mau đứng lên... Tu vi của con ngày hôm nay thậm chí còn có thể so sánh với vi sư lúc đỉnh phong, thành tựu như vậy, năm đó khi ta thu con làm môn hạ cũng chưa bao giờ nghĩ tới. Vốn là lão phu đã đoạt tuyệt ý niệm quay trở lại Đại thiên giới, nhưng mà hôm nay con đã quật khởi như vậy. Chắc hẳn không lâu sau đó là lão phu có thể trở về Đại Thiên giới.

Nói tới đây Tả Mi thoáng dừng lại, lại điểm một ngón tay xuống, lập tức có một cỗ chấn động linh hồn yếu ớt phát ra. Một vật toàn thân màu vàng, giống như đao, lại giống như là chìa khóa xuất hiện trong không gian chấn động rồi rơi vào trước mặt Tiêu Thần.

- Năm đó vi sư bị bốn vị đại năng Đại Tôn cảnh đuổi giết, về phần nguyên do thế nào, tất cả đều là bởi vì bảo vật này mà ra. Cái chìa khóa này chính là một trong những chìa khóa để mở ra tiên vực Viễn Cổ, chỉ có hai kiện, sau khi tập hợp là có thể mở ra di tích. Tiến vào bên trong thu hoạch cơ duyên ẩn dấu trong tiên vực Viễn Cổ. Năm đó ta đau khổ truy cầu đột phá Tạo Vật Cảnh, lúc mới đạt được bảo vật này đại hỉ vô cùng. Thế nhưng không ngờ cuối cùng lại có kết quả như vậy. Hôm nay, vi sư sẽ giao chiếc chìa khóa này cho con.

Trên mặt Tiêu Thần hiện lên vẻ nghiêm túc, hắn kính cẩn gật đầu, thu cái chìa khóa màu vàng này vào trong tay:

- Sư tôn yên tâm, ngày sau đệ tử phi thăng Đại Thiên giới, tất nhiên sẽ khôi phục vinh quang của đạo tràng, giúp đỡ Tả Mi nhất đạo. Người năm đó ra tay với sư tôn, nếu như có lực, nhất định đệ tử sẽ ra tay, báo thù cho sư tôn!

Trên khuôn mặt của Tả Mi hiện lên vẻ kích động, liên tục gật đầu.

Con người không phải thánh hiền, ai mà không có mối hận cơ chứ?

Năm đó bản thân bị mạnh mẽ đánh chết, chỉ có một đám hồn phách chạy thoát, kéo dài hơi tàn tới hôm nay cũng đã phải nhận tra tấn vô tận. Tả Mi há có thể không muốn báo thù? Chỉ là bốn vị Đại Tôn Tạo Vật cảnh, sau lưng bọn hắn đều có thế lực lớn. Muốn được điểm ấy tuyệt đối không phải là chuyện đơn giản. Trong lòng của hắn tuy rằng có suy nghĩ như vậy, nhưng mà chung quy cũng không có mở miệng, tránh cho Tiêu Thần khó xử. Nhưng mà hôm nay Tiêu Thần lại chủ động nhận lời, tất nhiên khiến cho trong lòng hắn vui vẻ vô cùng.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...