Đạo (Dịch) – Chương 2088

Khí chất của một nam một nữ này vô cùng tôn quý uy nghi, khí tức trong cơ thể tối nghĩa vô cùng, tu vi cường đại khó có thể phỏng đoán. Bộ dáng của nam tử kia non nớt, hoặc gọi là thiếu niên còn thích hợp hơn. Khuôn mặt tuấn tú lạnh lẽo như băng, không có một chút nhiệt độ nào. Trên trán có một cái sừng màu đỏ thanh tú, giờ phút này bên trên lại sinh ra hoa văn màu vàng rậm rạp mà tinh. Bên trên còn có một tầng hỏa diễm màu trắng nhàn nhạt. Đây chính là Thiên Đạo Long Hoàng. Nữ tử bên cạnh hắn, bộ dáng ước chừng hai bảy hai mươi tám tuổi, dáng người nở nang, khuôn mặt như vẽ, lại có khí chất ung dung cao quý, không thể xâm phạm. Chính là Vương của Phượng Hoàng nhất mạch, một trong ba mạch của Yêu tộc. Tiêu Thần sắc phong Thiên Đạo Long Hoàng, đem Long tộc tách ra khỏi Yêu tộc, nhập vào trong nhân tộc. Phượng Hoàng nhất mạch và Long tộc từ trước đến nay giao hảo, lần này cũng cùng tách ra, cùng Long tộc nhập vào Nhân tộc.

Hai người này một là Long Hoàng, một là Phượng Vương, hai người đều là vương giả tộc đàn Long Phượng tộc, trong cơ thể Giao Long Vương, Thanh Hoàng Vương có huyết mạch Long, Phượng, ở trước mặt hai người đương nhiên đã áp chế rất mạnh, nào dám có nửa điểm làm càn.

Tiêu Thần phân đất phong hầu thập quốc, sắc lập Đông Thịnh, Lâm Nguyên làm hai vị thành chủ của Nhân Đạo chi thành, mọi người sinh lòng cảm ứng, cho nên đặc biệt tới bên ngoài phủ tiếp ứng.

Mà vào lúc này, linh quang trên hư không chớp lên, Tiêu Thần cất bước đi ra, mọi người hành lễ.

- Được rồi, nơi này không phải là nơi nói chuyện, nhập điện rồi bàn lại.

Tiêu Thần đi về phía trước, những người còn lại thì theo đuôi phía sau, tiến vào phủ đệ.

Sau khi tiến vào trong điện, mọi người ngồi xuống, Tiêu Thần nói chuyện với mọi người một phen, kể ra những chuyện những năm qua, mãi cho tới hai canh giờ sau mọi người mới tản đi.

Tiêu Thần bước ra ngoài điện, ánh mắt chớp lên, ngẩng đầu đi về phía trước.

Một tu sĩ thanh niên mặc đạo bào đang đứng cách đó không xa, giờ phút này hắn kính cẩn thi lễ, vẻ mặt vô cùng bình tĩnh.

Tiêu Thần nhìn người này, thoáng trầm mặc rồi quay người rời đi. Một lát sau mới có thanh âm từ phía xa xa truyền đến:

- La Khê Ngọc, ngươi đã hoàn thành lời phân phó của bổn tọa. Như vậy ngươi ở lại nơi này đi. Nếu như ngươi nguyện ý, ngày sau khi bổn tọa phi thăng Đại Thiên giới sẽ mang ngươi theo bên người.

- Đa tạ Đại nhân.

La Khê Ngọc thi lễ thật sâu, nhìn bóng lưng đại nhân rời đi, trên mặt nở nụ cười vui vẻ nhàn nhạt.

Đúng như lời hắn năm đó, về sau vinh quang của La gia cùng trường tồn với đại nhân, vĩnh viễn không bỏ. Hiện tại thù hận đã được báo, hắn có thể đi theo bên cạnh người đại nhân, hắn không cầu gì hơn nữa.

….

Nhân Đạo chi thành, chỗ ở của Thánh chủ.

Tiêu Thần ngồi trong mật thất, hai hàng lông mày hơi nhíu lại, hiển nhiên trong đầu đang có vô số suy nghĩ. Hiện tại mọi việc đã gần như ổn định, nhưng mà hắn còn có một ít chuyện cần phải xử lý. Bất quá trước đó hắn lại phải hoàn thành một chuyện trước.

Linh quang trên tay chớp lên, Hắc Thạch xuất hiện trong tay, trên mặt Tiêu Thần lộ ra vẻ lạnh lùng.

Chân bước ra một bước, thân ảnh của hắn lập tức biến mất không thấy gì nữa.

Tầng hai Tả mi đạo tràng, tầng này Tả Mi đạo nhân dùng tiểu thiên giới tổn hại kiến tạo mà thành, cương vực khoảng chừng một ức tám ngàn vạn dặm. Dung nạp hàng ức vạn sinh linh. Tiêu Thần rời đi hơn bốn ngàn năm, trong đạo tràng lại có tốc độ thời gian trôi qua gấp ba mươi lần, cho nên thời gian bên trong cũng tương đương với hơn mười hai vạn năm.

Năm tháng trôi qua, không biết đã có bao nhiêu sinh linh trong đạo tràng sinh tử luân chuyển.

Chỗ thân ảnh Tiêu Thần xuất chính là đại điện ở Tiêu thành, chung quanh không có chút dị động nào, giống y như năm đó. Ý niệm khẽ động, một cỗ thần niệm lập tức tản mát ra, truyền ra lệnh triệu hoán.

Chỉ hơn mười tức thời gian thì bên ngoài điện truyền đã truyền tới thanh âm kích động:

- Chúng thuộc hạ cầu kiến đại nhân!

- Vào đi.

Tiêu Thần lạnh nhạt mở miệng rồi quay người ngồi trên chủ vị, ánh mắt uy nghi nhìn về phía cửa điện.

Dùng Linh Chi dẫn đầu, thống lĩnh Lục Đạo cùng đi vào. Mặc dù đã nhận được thần thức triệu hoán, nhưng giờ phút này tận mắt nhìn thấy đại nhân trở về lại khiến cho trong lòng bọn hắn sinh ra vui mừng kích động, cả đám vội vàng cúi đầu rồi quỳ xuống, thi lễ thật sâu.

Ánh mắt Tiêu Thần đảo qua mọi người trong điện, không nhịn được khẽ gật đầu, có chút hài lòng, nói:

- Những năm gần đây bổn tọa không có mặt ở đạo tràng, xem ra các ngươi cũng không lười biếng, tu vi đều tấn chức lên Tổ Cổ chi cảnh.

- Chúng thuộc hạ không dám nhậ lời khen ngợi của đại nhân.

Thống lĩnh Mặc Tra của Binh Giáp đạo kính cẩn mở miệng:

- Những năm này đại nhân không có mặt, trong đạo tràng xảy ra rất nhiều sự cố. Nếu không phải bởi vì Táng Hoa dần dần ổn định, chúng thuộc hạ biết đại nhân không việc gì, nếu không sợ rằng đã sớm rối loạn trận tuyến. Việc này, kính xin đại nhân trừng phạt.

- Chúng thuộc hạ làm việc vô năng, kính mong đại nhân trách phạt!

Những thống lĩnh còn lại đều quỳ xuống thỉnh tội.

Vẻ mặt Tiêu Thần bình tĩnh, lạnh nhạt mở miệng nói:

- Năm đó bổn tọa giải trừ đạo vân, vốn là mang tín niệm hẳn phải chết cho nên ta không muốn liên quan đến người vô tội. Nếu như quả thực ta một đi không trở lại. Vậy thì bọn hắn có làm thế nào bổn tọa cũng không truy cứu. Nhưng mà hôm nay bổn tọa đã trở về, vậy nhất định sẽ không tha thứ cho đám người này.

Nói điểm đây, sát khí trên khuôn mặt hắn lóe lên:

- Việc này không liên can tới các ngươi, những năm này các ngươi thủ hộ Tiêu thành, có công mà không tội. Đám người phản nghịch trong đạo tràng bổn tọa sẽ đích thân diệt sạch. Người cầm đầu chết, người theo lạc ấn đạo vân, sung quân làm tu sĩ nô bộc. Cho dù bổn tọa không muôn dùng đạo vân áp đặt thống trị, nhưng mà đối với những kẻ vong ân phụ nghĩa, ý đồ bất chính thì không cần phải quan tâm nhiều như vậy.

Nói xong, hai mắt hắn khép hờ, thần niệm khủng bố lập tức bộc phát, lấy Tiêu thành làm hạch tâm khuếch tán ra, quét ngang bát phương.

Đạo tràng mười hai vạn năm qua vô chủ, tu sĩ sinh sôi nảy nở, cũng có kẻ mang dã tâm lớn, ý đồ phá vỡ sự thống trị của Tiêu thành, thậm chí còn cướp lấy quyền kế thừa đạo tràng. Chiến hỏa sớm đã bộc phát, nếu không phải có lục đạo Tả Mi đạo tràng che chở, chỉ sợ Tiêu thành đã sớm rơi vào trong tay giặc.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...