Trong nháy mắt khi cỗ thần thức kia quét qua, khiến cho bọn họ như rơi vào trong hầm băng, thân thể căng cứng, không có cách nào phản kháng. Nếu như đối phương muốn gây bất lợi với bọn họ, sợ rằng rất dễ dàng có thể mạt sát nguyên thần của bọn hắn. Mà quan trọng nhất là cỗ thần thức này mang cho bọn hắn cảm giác quen thuộc, những trí nhớ ẩn sâu trong nguyên thần bắt đầu sôi trào, vô cùng rõ ràng, không có một chút mơ hồ nào.
Hắn... Đã trở lại.
Trưởng lão điện, hai mắt Nhân Tổ mở ra, thần quang lóe lên, tất cả đều tràn ngập vẻ vui mừng. Hắn không có trì hoãn một chút nào mà lập tức vươn người đứng dậy, chân bước ra một bước, thân ảnh trong nháy mắt dung nhập vào trong hư không rồi biến mất không thấy gì nữa.
Trong điện tràn ngập uy áp mênh mông cuồn cuộn, tầng tầng lớp lớp.
- Đông Thịnh, xảy ra chuyện gì?
Thanh âm của Tiêu Thần vẫn bình tĩnh như trước, nhưng mà lại rét lạnh vô cùng, sát ý tràn ngập, đủ để tề thiên liệt địa.
Phịch!
Đông Thịnh trực tiếp quỳ xuống, sắc mặt hơi trắng bệch:
- Đệ tử vô năng, không thể bảo hộ sư mẫu, kính xin sư tôn trách phạt!
Nói xong, hắn không có trì hoãn, đem tất cả mọi chuyện xảy ra sau khi Tiêu Thần rời đi nói lại một lần, không có một chút giấu diếm nào.
Sắc mặt của Tiêu Thần âm trầm vô cùng, nghe thấy tứ nữ Tử Yên, Nguyệt Vũ, Tiểu Nghệ, Thanh Mi phi thăng Đại Thiên giới, trong lòng hắn khẽ buông lỏng.
Tuy rằng một lần nữa chia lìa với bốn vị kiều thê khiến cho trong lòng hắn có chút trầm thấp. Nhưng mà không có xuất hiện tổn thương không thể tiếp nhận đã là may mắn rồi. Cho dù cách xa một Đại thế giới cũng không sao, đợi ngày sau hắn phi thăng là có thể gặp lại. Chỉ là nghĩ tớ Càn Nguyên không rõ lai lịch kia, trong lòng Tiêu Thần vẫn có chút bất an. Hắn cảm giác, cảm thấy việc này cũng không đơn giản. Chỉ là nếu như không phải có Càn Nguyên Tử này ra tay, như vậy tứ nữ Tử Yên đã gặp chuyện không may, trúng độc thủ rồi. Mà từ hành động và lời nói của Càn nguyên Tử kia, xem ra cho dù có chút tính toán âm thần khác, nhưng mà trong thời gian ngắn sẽ không tạo thành bất lợi với tứ nữ. Trong lòng sinh ra suy nghĩ này, tâm thần hắn yên tâm hơn một chút. Hiện tại có lo lắng nhiều cũng không có tác dụng. Chỉ cần hắn nhanh chóng phi thăng Đại Thiên thì cũng có thể sớm ngày đoàn tụ với kiều thê.
Đại Đường chúc quốc, Hồi Cốt quốc sư.
Mặc dù không biết là ở nơi nào trong Đại Thiên giới, nhưng mà cuối cùng cũng có một ngày hắn phải đi tới.
Hít sâu một hơi, Tiêu Thần đè xuống rất nhiều suy nghĩ trong lòng, ánh mắt lại nhìn vào người Đông Thịnh.
- việc này là lựa chọn của bốn vị sư mẫu ngươi, cũng không trách được ngươi. Đứng lên đi.
Đông Thịnh kính cẩn gật đầu, lại lấy nhẫn trữ vật trong lòng, hắc thạch và những thứ khác ra.
- Sau khi sư mẫu trở lại đệ tử giao những vật của sư tôn cho sư mẫu Tử Yên bảo quản. Sau khi sư mẫu phi thăng Đại Thiên giới lại đưa cho đệ tử, hôm nay đệ tử hoàn trả sư tôn.
Tiêu Thần im lặng không nói, hắn nhận lấy nhẫn trữ vật, nhẹ nhàng vuốt lấy hắc thạch.
Dường như hắn có thể nhìn thấy một bức họa mở ra trước mắt. Bốn vị kiều thê cầm vật này trong tay, khẽ vuốt vật này, trông mong hắn trở về. Nhưng mà hiện tại hắn đã trở lại, kiều thê cũng biến mất không còn tung tích. Mặc dù nói phu thê nhất định sẽ có lúc đoàn tụ, nhưng mà ngăn cách năm ngàn năm, vừa gặp một chút trong Linh giới lại phải cách xa. Mà Đại Thiên giới lại mênh mông như vậy, Tiểu Thiên giới cũng không thể so sánh. Tới khi gặp lại Tiêu Thần cũng không biết là ngày tháng năm nào.
Khẽ lắc đầu, Tiêu Thần khoát tay.
- Các ngươi tạm lui đi, mời Nhân tổ vào trong điện, vi sư có chuyện muốn nói với hắn.
- Vâng.
Tu sĩ trong điện kính cẩn thi lễ, lấy Lâm Nguyên và Đông Thịnh cầm đầu, theo thứ tự lui ra.
Nhân tổ cất bước đi vào, mặc dù đã phát hiện ra khí tức của Tiêu Thần, nhưng mà giờ phút này tận mắt nhìn thấy, trong lòng hắn vẫn không nhịn được sinh ra cảm giác kinh hãi.
- Tiêu Thần, lão phu biết rõ ngươi không phải là người có thể đơn giản vẫn lạc mà.
Lão quái này mở miệng, vẻ kinh hỉ trên mặt không có chút giả dối nào, là sự vui mừng từ tạ đáy lòng.
Tiêu Thần đứng dậy, chắp tay thi lễ:
- Những năm gần đây Tiêu mỗ rơi vào khốn cảnh, cũng manh có Nhân tổ trông nom, bảo hộ tu sĩ Tiêu phủ, lại che chở đạo lữ ta. Phần ân tình này Tiêu Thần vô cùng cảm kích.
Dùng tâm tính của Tiêu Thần, phần thất lạc trước khi Nhân tổ vào điện đã biến mất. Lúc này hắn thi lễ mở miệng, vẻ mặt bình tĩnh, ngôn từ vô cùng chân thành, khẩn thiết.
Nhân tổ khoát khoát tay, nói:
- Ngươi có công lớn với tộc đàn, lúc ngươi không có mặt, lão phu sẽ che chở cho người bên cạnh ngươi. Nếu không sao có mặt mũi nhìn người trong thiên hạ chứ? Những chuyện này vốn là trách nhiệm của lão phu, ngươi cũng không cần tạ ơn a. Hiện tại ngươi đã có thể trở lại cũng đã là may mắn.
Tiêu Thần khẽ gật đầu, cũng không có dây dưa nhiều việc như vậy.
Nếu không có Nhân tổ che chở, tứ nữ Tử yên sợ rằng cũng không chờ tới lúc phi thăng Đại Thiên giới thì đã rơi vào trong tay Thi vương Di Thần Nguyên. Ân tình như vậy trong mắt Tiêu Thần nặng như thái sơn, đương nhiên không phải nói vài lời cảm tạ là có thể biểu đạt được.
Việc này hắn nhớ trong lòng, ngày sau tất có hồi báo.
- nếu như ta vẫn lạc ở giới ngoại, tất cả không cần phải nói. Nhưng mà hôm nay ta còn sống trở về, như vậy có một ít người phải bất an, trằn trọc.
Tiêu Thần lạnh nhạt mở miệng, trong thanh âm có hàn mang lạnh lẽo lư chuyển không ngớt.
- Rất nhiều tính toán, làm khó, những thù hận này hôm nay cũng nên tính toán một phen. Lần này ta cũng muốn hỏi Nhân tổ một chút. Ngày đó sau khi Thi vương Di Thần Nguyên, Tử Nguyên chi chủ, ba Huyết Thần kia thất bại có hành tung nào không?
Nhân tổ khẽ lắc đầu, trên mặt hiện lên vẻ cường khổ.
- Nếu như nói hành tung của năm người này thì lão phu lại cực kỳ rõ ràng. Chỉ hi vọng sau khi ngươi nghe được có thể tạm thờ nihẫn nại, nếu không có cơ hội chớ có ra tay.
Nói tới đây, hắn thoáng dừng lại một lát rồi mới mở miệng.
Bình luận