- Ngày đó sau khi triệu hồn thất bại, năm người này âm thầm lẻn vào trong Linh giới, hiện tại lại chiếm Càn Hoàng thành của Nhân tộc ta làm chỗ ở. Lão phu vốn muốn tới làm khó xử, nhưng mà Yêu tổ nói, chuyện không liên quan tới an nguy của linh giới hắn sẽ không nhúng tay vào việc này. Hai Ma Tổ Thiên Đỉnh, Địa Lô tuy rằng đáp ứng ra tay, nhưng mà bằng vào bốn người lão phu và Hổ vương ra tay lại không chiếm được thế thượng phong. Mà năm người kia cũng không cố kỵ, nếu như bức bách sợ rằng sẽ sinh ra tai họa. Cho nên lão phu đành phải tạm thời nhẫn nại. Cũng may có Hổ vương, hai Ma Tổ đứng bên cạnh lão phu, đám người này cũng an phận, không làm ra chuyện nào khác.
Nhân tổ lắc đầu, trong mắt hiện lên vẻ bất đắc dĩ.
Di Thần Nguyên, Tử Nguyên chi chủ, ba Huyết Thần đều là đại địch của Nhân tộc. Nhưng mà hiện tại hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn năm người cắt đất trong lãnh địa Nhân tộc mà không thể làm gì được. Đương nhiên chuyện này khiến cho trong lòng hắn cực kỳ không thoải mái.
Tiêu Thần híp mắt, trong mắt có hàn mang lưu chuyển.
- Như vậy xem ra bọn chúng đang chiếm lĩnh lãnh thổ Nhân tộc ta? Tiêu Thần ta đang muốn đi tìm bọn hắn, hôm nay đi mòn gót giày không thấy, đột nhiên lại bớt không ít khí lực cho ta.
Sắc mặt Nhân tổ khẽ biến, hắn biết được hận ý trong lòng Tiêu Thần đối với đám người Thi vương Di Thần Nguyên, nhưng mà hắn vẫn không nhịn được mở miệng khuyên can.
- Tiêu Thần, hiện tại bọn chúng đang ở trong lãnh địa Nhân tộc chúng ta. Nhất định không thể tùy tiện ra tay, việc này cần phải bàn bạc kỹ hơn.
Tiêu Thần hiểu cố kỵ trong lòng hắn, trong lòng cũng không có bất mãn, nhưng mà cũng không có thay đổi ý niệm ban đầu.
- Nhân tổ cứ yên tâm đi. Tiêu mỗ đã ra tay đương nhiên trong lòng đã có nắm chắc mười phần, không sợ gây họa cho Linh giới.
Thanh âm bình tĩnh nhưng bên trong lại tràn ngập tự tin và sát cơ lạnh lẽo vô cùng rõ ràng.
Nói xong, Tiêu Thần cất bước đi ra ngoài, vẻ mặt lạnh lẽo, sát khí quanh quẩn quanh thân, giống như là sát thần.
Trong lòng Nhân tổ hung hăng nhảy dựng lên, dùng sự lý giải của hắn về Tiêu Thần, nếu không có nắm chắc thì đối phương tuyệt đối không mở miệng như vậy. có thể chém giết đại năng Phá Diệt cảnh trong Tiểu thiên giới, lại không tạo thành thảm kịch sụp đổ... Muốn làm được như vậy cần dùng tu vi thế nào mới có thể làm được?
Đợi khi hắn phục hồi tinh thần lại, ngẩng đầu lên thì đã thấy Tiêu Thần bước ra ngoài điện. Miệng hắn mở ra, chưa kịp mở miệng thì lại có một đạo thanh âm bình thản truyền tới:
- Long Hoàng đã vẫn lạc.
Bốn giữ đơn giản, bình tĩnh mà lạnh nhạt, nhưng mà rơi vào trong tai Nhân tổ lại không khác gì sấm sét, nhấc lên sóng to gió lớn trong lòng hắn.
Long Hoàng Đại Tôn Tạo Vật cảnh chết... về phần nguyên nhân...
Thân thể Nhân tổ không nhịn được run rẩy nhè nhẹ, đột nhiên hắn phát hiện ra, sau khi mình gặp Tiêu Thần đã không cảm ứng được một chút khí tức tu vi nào từ trên người Tiêu Thần. Như vậy chỉ có một giải thích, tu vi của Tiêu Thần đã vượt qua cực hạn cảm ứng của hắn hiện tại.
- Thi vương, Tử Nguyên chi chủ, ba Huyết Thần, ba người các ngươi nhập lãnh địa Nhân tộc ta, tự nhận không có sợ hãi, nhưng mà các ngươi có lẽ không ngờ tới lúc Tiêu Thần trở về lại có tu vi như vậy. Lão phu cũng muốn nhìn xem các ngươi sẽ có kết cục như thế nào.
Than nhẹ một tiếng, bước thẳng tới Càn Hoàng thành.
...
Trên mây xanh có tu sĩ mặc áo bào xanh cất bước rời đi.
Từ Tổ thành đến Càn Hoàng thành, dùng tu vi của hắn, nếu như dùng toàn lực là có thể lập tức đi qua. Nhưng mà lần này hắn lại không làm như vậy, mà giữ vững tốc độ không nhanh không chậm, từng bước một đi về phía trước.
Mặc dù trầm mặc không nói, nhưng mà sát ý trong lòng hắn ngày càng thịnh, sát khí trắng bệch nồng đậm vô cùng, bao phủ thương khung sau lưng hắn.
Lần này Tiêu Thần ra tay là muốn dùng thủ đoạn sấm sét đánh chết thi vương Di Thần Nguyên, Tử Nguyên chi chủ và ba Huyết Thần. Năm tên cường giả Phá Diệt cảnh này. Hắn muốn nhân cơ hội này chấn nhiếp các tộc Linh giới, uy áp Tam Thạch giới, Động Thiên giới, Phù Lục giới.
Luân phiên bị tính toán, ép sát từng bước khiến cho hắn gần như rơi vào trong cảnh vạn kiếp bất phục. Càng làm cho người thân cận hắn nhiều lần bị hãm hại. Điểm ấy đã chạm vào nghịch lân của Tiêu Thần. Lần này ra tay hắn muốn dùng sự bá đạo, máu tanh tạo thành uy thế vô thượng.
Sát cơ kinh khủng như vậy tất cả tu sĩ trong Linh giới đều có thể cảm ứng được, người tu vi càng cao, cảm ứng càng thêm sâu. Tất cả đều ngẩng đầu nhìn về phía chỗ Nhân tộc, trong lòng tràn ngập vẻ hoảng sợ, sợ hãi.
Yêu Hoàng Yêu tộc biến sắc, vẻ mặt âm tình bất định một lát rồi cười lạnh, chân bước ra một bước rồi biến mất không thấy.
Hai vị Ma tổ Thiên Đỉnh, Địa Lô của Ma tộc từ trong bế quan bừng tỉnh. Cảm ứng được cỗ khí tức quen thuộc cùng với sát cơ lạnh lẽo, hai người liếc nhìn nhau, không có một chút chần chờ nào mà phất tay xé rách không gian bước vào bên trong.
Thậm chí ngay cả tu sĩ Phá Diệt cảnh của Tam Thạch giới, Động Thiên giới, Phù Lục giới cũng có thể cảm ứng được. Sắc mặt bọn hắn lập tức trở nên ngưng trọng, thoáng chần chờ một cái, vẫn bước ra một bước, thân ảnh dung nhập vào trong hư vô, bắn thẳng tới Linh giới.
...
Càn Hoàng thành.
Chỗ phủ thành chủ hiện tại đã trở thành nơi ở của Thi vương, Tử Nguyên chi chủ và ba Huyết Thần. Hôm nay ba người xuất quan, cùng tụ tập lại, sắc mặt âm trầm vô cùng, đồng thời khó dấu nổi vẻ kinh hoảng trong đáy mắt.
Tiêu Thần trở lại.
Bình luận