Đạo (Dịch) – Chương 2072

- Đúng... Đúng như lời ngươi nói, quả thực ta cũng cảm thấy như vậy, dường như ta đã nhìn thấy người này ở đâu trước đó rồi vậy.

Cường giả Thiên Nhân Cảnh cầm đầu mấy người đột nhiên run rẩy, sắc mặt tái nhợt, sau khi trầm mặc một lát lập tức xoay người khống chế độn quang chạy thẳng tới quân doanh.

Tên này tu sĩ dị tộc này năm xưa từng tham gia thí luyện quần tộc. Đã từng đứng xa xa nhìn Tiêu Thần. Nhưng mà chỉ một lần nhìn thấy mặt này lại khiến cho hắn nhớ mãi tới nay mà không có chút mờ nhạt nào. Cho dù khí tức hoàn toàn biến hóa, nhưng mà tướng mạo và cử chỉ nhất định hắn không nhậ nhầm được.

Là hắn... Là hắn... Người kia đã quay trở lại.

Tổ Thành.

Mặt trời mọc ở phía đông, ánh rạng đông phổ chiếu mặt đất, khí thế vô cùng.

Thành trì hung vĩ giống như là cự thú viễn cổ nằm trên mặt đất, cho dù yên tĩnh không có một tiếng động, nhưng mà cứ bình yên nằm như vậy cũng có uy áp tràn ngập, khiến người ta nhìn vào tâm thần không khỏi chấn động. Trong lòng nghiêm nghị, không dám sinh ra một chú ý niệm càn rỡ nào.

Năm đó Huyết Ngục tộc xâm lấn, Tổ Thành không bị chiến hỏa phá hỏng, thế cục trong thành gần như không có thay đổi, chẳng qua những màu sắc không đồng đều, không được tu sửa giống như càng tăng thêm vài phần sát khí lạnh lẽo cho Tổ Thành.

Mà ở giờ phút này có một đạo thân ảnh chân đạp hư không, từ phía mặt trời mọc đi tới. Mặt trời màu đỏ sau lưng từ từ lên cao, mây mù quay cuồn, khiến cho hắn cả thân ảnh hắn cũng như đắm chìm trong ánh nắng màu đỏ, giống như bên ngoài cơ thể hắn có một tầng linh quang màu đỏ, làm cho hắn càng thêm tôn quý.

Chân dừng lại.

Nhìn thành trì trước mặt, trên mặt Tiêu Thần lộ ra nụ cười nhàn nhạt.

Tổ Thành, rốt cuộc hắn cũng trở lại.

Bước ra một bước, thân ảnh Tiêu Thần không có kinh động bất luận kẻ nào đã tiến vào trong Tổ Thành. Đứng ở bên Thiển Thủy Hồ, nhìn Tiêu Phủ vẫn uy nghi như cũ, lại có thêm vài phần vắng vẻ. Hắn khẽ lắc đầu, cất bước tiến lên một bước.

- Dừng lại. Nơi này là chỗ ở của Tiêu Tổ đại, phàm là người không phận sự không được đi vào.

Hộ vệ trước của quát khẽ, trong mắt có thần quang lóe lên, đợi tới khi nhìn thấy rõ người tới. Vẻ mặt hắn biến thành ngây ngốc, chân trở nên mềm nhũn, trực tiếp quỳ rạp xuống mặt đất. Một lát sau, miệng hắn mới phát ra tiếng kêu vui mừng:

- Thuộc hạ cung nghênh Tiêu Tổ đại nhân hồi phủ.

Những người này đều là lão nhân ở Tiêu phủ đã lâu, đương nhiên sẽ không nhận nhầm hắn được.

Đại nhân trở lại, sao bọn họ lại không hân hoan cơ chứ?

Tiêu Thần nhìn mấy người trước mặt, cũng nhận ra bọn họ. Những người này chính là tu sĩ Tiêu phủ trước đó, hắn khoát tay áo nâng bọn họ lên.

Hộ vệ Tiêu phủ không dám cãi lệnh, vội vã đứng dậy mở cửa ra. Lại có tu sĩ nhanh như chớp chạy vào trong phủ, muốn đi thông báo tin tức đại nhân trở về phủ cho những người khác biết.

Dưới sự tiền hô hậu ủng của mọi người, Tiêu Thần bước vào trong phủ. Nhưng àm không được mấy bước, trên mặt hắn nở nụ cười, vừa mới ngẩng đầu nhìn về phía trước thì đã thấy linh quang lóe lên, có một đạo thân ảnh đã hiện lên trước mắt hắn.

Thiếu niên non nớt ban đầu hiện tại đã trải qua vô số mưa gió, tu vi hiện tại cũng đã đạt tới Thiên Nhân cảnh đỉnh. Thân ở địa vị cao lâu, trên người đương nhiên cũng có một cỗ khí thế uy nghi, nhưng mà ở trước mặt Tiêu Thần hiện tại, vẻ mặt hắn lại kích động vô cùng. Lại giống như lúc còn là thiếu niên, chân tay luống cuống, một lúc sau mới quỳ xuống, miệng gọi một tiếng sư tôn.

Tiêu Thần cười, đưa tay kéo hắn dậy rồi nói:

- Nơi này không phải là nơi để nói chuyện, có chuyện gì chúng ta vào trong điện rồi nói sau cũng không muộn.

- Là đệ tử không đúng, sư tôn đại nhân chạy về đã mệt, theo lý nên sớm đi vào điện nghỉ ngơi a.

Trên mặt Đông Thịnh hiện lên sự vui vẻ phát ra từ tận đáy lòng, hắn kính cẩn đứng ở phía sau, đi theo Tiêu Thần tới thẳng đại điện.

Một lát sau, Tiêu Thần ngồi trên chủ vị, đám người Đông Thịnh thì kính cẩn đứng ở bên dưới.

Nhị đệ tử Lâm Nguyên đã xuất quan, lại vội vã tìm đến, hắn hành đại lễ với sư tôn, dù chưa mở miệng nhưng mà đã là lệ nóng lưng tròng. Lại nói cái gì mà đệ tử vô năng, làm liên lụy tới sư tôn chịu khổ, cho dù muôn lần chết cũng không thể báo đáp được ân đức của sư tôn. Mà Tiêu Thần cũng hiểu rõ tính tình Lâm Nguyên, biết hắn là tôn sư trọng đạo, tình nghĩa rất nặng, đương nhiên sẽ chỉ nói mấy câu với hắn, an ủi một phen.

Ba người Bắc Cốc Tử, Đông Cốc Tử, Tây Cốc Tử bởi vì quan hệ với Tiêu Thần cho nên hiện tại đã vào Xuân Viên tu luyện. Ba người ở nơi cằn cỗi như Nhân Gian Giới mà vẫn có thể tu luyện tới Hợp Thể cảnh, đương nhiên tư chất rất tốt. Cho dù là những thiên kiêu chi tử trong Linh Giới sợ rằng cũng không bì kịp. Hiện tại Đông Thịnh đã phái người đi truyền tin, sợ rằng ba người rất nhanh sẽ trở về.

Những hậu duệ Tiêu gia và tu sĩ Nhân Gian Giới mắt thấy Thánh chủ cũng kích động vô cùng, rối rít quỳ xuống, dùng đại lễ tham bái.

Tất cả tu sĩ trong điện đều hành lễ, một mảnh hân hoan, nhưng mà hai hàng lông mày của Tiêu Thần lại không nhịn được khẽ nhíu lại. Hiện tại mọi người đã tới hết, vì sao hắn còn chưa thấy tứ nữ Tử Yên, Nguyệt Vũ, Tiểu Nghệ, Thanh Mi, chẳng lẽ các nàng không có ở trong phủ?

- Đông Thịnh, bốn vị sư mẫu của ngươi đang ở đâu? Vì sao không thấy một ai đi ra nghênh đón ta?

Tiêu Thần mở miệng, cả điện trong nháy mắt trở nên yên tĩnh, tất cả mọi người đều cúi đầu không nói. Thấy cảnh này, sắc mặt Tiêu Thần cứng đờ, thần thức trực tiếp phá thể mà ra, bao phủ toàn bộ Tiêu phủ, nhưng mà vẫn không cảm nhận được một chút khí tức nào của các nàng.

Điểm này khiến cho trong lòng hắn trầm xuống, thần thức ngang nhiên quét ngang cả Tổ Thành, nhưng mà vẫn như cũ, không có một chút phát hiện nào. Dường như các nàng căn bản không có ở trong Tổ Thành. Điều này khiến cho trong lòng Tiêu Thần sinh ra dự cảm cực kỳ không, sắc mặt âm trầm không thôi.

Mà cả Tổ Thành, giờ khắc này tâm thần của vô số tu sĩ hung hăng nhảy dựng lên. Vô luận là ai, vô luận đang làm chuyện gì, tất cả đều bị cắt đứt, tất cả ngẩng đầu nhìn về phía Thiển Thủy Hồ bờ, con ngươi co rút lại, tràn ngập hoảng sợ.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...