Ngọc CUng lão tổ tiến lên từng bước, dần dần tới gần.
Ba Huyết Thần, Tô Cáp Hỏa tộc, Tử Nguyên chi chủ cười lạnh mà không nói.
Tử Yên, nguyệt Vũ, Tiểu Nghệ, Thanh Mi, khuôn mặt tứ nữ tái nhợt. Nếu như không thể chống cự, các nàng tình nguyện chjiu chết cũng nhất định không thể để cho người khác lăng nhục... Thế nhưng mà các nàng lại sợ. Sợ rằng cho dù muốn chết chưa hẳn đã làm được.
Ánh mắt Tiêu Thần híp lại, dường như triệt để tuyệt vọng. Nhưng mà lúc này hắn lại chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn qua Ngọc Cung lão tổ, nhìn về phía ba Huyết Thần, Tô Cáp Hỏa tộc, Tử Nguyên chi chủ ngồi trên cao. Vẻ mặt nghiêm túc, trong đôi mắt ảm đạm tràn ngập sát cơ điên cuồng.
- Bổn tọa nguyện ý vẫn lạc, cứu người thân cận. Nếu như các ngươi thủ tín thì hôm nay Tiêu Thần ta có thể để mặc cho các ngươi chém giết. Nhưng ta nói rồi, nếu như các ngươi nói không giữ lời. Cho dù bổn tọa tình nguyện triệt để vẫn lạc, trọn đời không được siêu sinh cũng phải khiến cho các ngươi trả giá thật nhiều.
Vẫn lạc... Triệt để vẫn lạc....
Những lời này có lẽ rơi vào trong tay người ngoài có lẽ không khó hiểu. Nhưng mà trong lòng Tiêu Thần lại hiểu rõ. Nếu như có thể thuận lợi cứu đám người Tử Yên, hắn cam nguyện vẫn lạc. Mượn nhờ lực lượng Táng Hoa, chưa hẳn đã không có cơ hội phục sinh.
Trước khi xảy ra chuyện ngoài ý muốn, hắn há có thể không chuẩn bị? Nhưng mà hành động này lại phải trả một cái giá quá lớn, quá nặng.
Toái nguyên.
Nguyên giải tinh nguyên chính là cái tên của tu sĩ lực lượng trong tiên vực thời Viễn cổ. Bao gồm tất cả các loại lực lượng, nguyen thần, pháp lực, sinh cơ, huyết nhục. Tất cả đều đưa vào trong giới hạn tinh nguyên. Thuật này nghịch thiên ở chỗ, có thê vận dụng tinh nguyên trong cơ thể lắc lư, vỡ vụn, khiến cho tu sĩ trong thời gian ngắn bộc phát ra lực lượng hơn bản thân mấy trù. Vận dụng càng nhiều tinh nguyên thì lực lượng càng mạnh. Mà cái giá cũng càng lớn.
Thuật này là át chủ bài liều mạng, nhưng mà tu sĩ thời kỳ viễn cổ lại coi nó là một loại pháp môn tu luyện hàng ngày. Điều động một ít tinh nguyên trong cơ thể, khiến cho nó lắc lư rung động, mượn nhờ lực lượng tăng vọt mà rèn luyện thân thể, cảm ngộ lực lượng càng cao. Chỉ cần sau khi Toái Nguyên chi thuật đánh mất hiệu lực, có thể trong thời gian ngắn thôn phệ, dung hợp lại đủ lực lượng đã bị mất. Như vậy cũng không khiến cho tu vi rớt xuống, tạo thành tổn thương nghiêm trọng mà còn làm cho tu vi càng thêm tinh thuần, cô đọng. Chỉ là thuật này cực kỳ hung hiểm, lúc thi triển phải đặc biệt chú ý tới số lượng Tinh nguyên. Nếu không, một khi sau đó không có cách nào bổ sung đủ năng lượng, nhẹ thì trọng thương, tu vi rớt xuống, nặng thì hồn phi phách tán, đi đời nhà ma.
Tiêu Thần không có chút tín nhiệm vào với Ba Huyết Thần, Tô Cáp Hỏa tộc, Tử Nguyên chi chủ. Cho dù có thiên đạo khế ước thì hắn cũng chuẩn bị rất nhiều. Cho nên ngày đó mới lấy được Toái Nguyên chi thuật từ chỗ Kim ấn.
Nếu không phải thế cục nguy cấp nhất định hắn sẽ không dùng thuật này. Thế nhưng hiện nay... Hắn đã không còn lựa chọn nào khác. Dùng trạng thái của Tiêu Thần hiện tại, nếu như liều lĩnh kích phát toái nguyên. Lực lượng có khả năng bộc phát ra có thể nói là khủng bố. Có cỗ lực lượng này chống đỡ, đủ để hắn tạm thời ngăn cản năm người Tô Cáp Hỏa tộc, ba Huyết Thần, Tử Nguyên chi chủ, làm cho đám người Tử Yên an toàn rời đi.
Nếu như vận dụng tốt, cũng không khó để kéo năm lão quái này chôn cùng hắn.
Về phần Ngọc Cung lão tổ... Tên tôm tép này tất nhiên sẽ là người vẫn lạc đầu tiên.
Ánh mắt Tiêu Thần đảo qua chúng kiều thê, trong mắt hiện lên vẻ ôn hòa:
- Các nàng yên tâm đi, vi phu đã nói rồi, tuyệt đối không để cho các nàng bị tổn thương chút nào. Hôm nay ta tới đương nhiên có thể mang các nàng đi được.
Nói tới đây hắn thoáng dừng lại rồi nói tiếp:
- Linh giới là nơi rộng lớn, đại đa số tu sĩ âm hiểm, cạnh tranh tàn khốc. Chỉ cần không cẩn thận một chút nhất định sẽ thua cả bàn cờ, rơi xuống thâm uyên, thậm chí là khó có thể xoay người. Ngày sau các nàng lên cẩn thận một chút....
Tuy rằng lúc này còn rất nhiều lời muốn nói, nhưng mà Tiêu Thần mở miệng, lại phát hiện ra mình không biết nên nói thế nào. Mà hắn cũng không có thời gian nhiều lời. Chính vì vậy hắn đành nở nụ cười vui vẻ, có bình tĩnh, bình thản, lại có vẻ không nỡ.
Trong lòng tứ nữ Tử Yên, Nguyệt Vũ, Tiểu Nghệ, Thanh Mi đồng thời đau xót, dường như có thứ rất quan trọng với sinh mạng của nàng sắp rời đi. Một cỗ cảm giác thất thố, mờ mịt, khủng hoảng quanh quẩn trong trái tim ác nàng. Các nàng muốn duỗi tay nắm chặt Tiêu Thần, nhưng lại có một cỗ lực đạo nhu hòa đẩy bốn nàng ra.
Toái nguyên chi thuật khởi động.
Khí tức mênh mông bàng bạc như là cự thú thức tỉnh sau giấc ngủ say. Mới ban đầu còn chậm rãi, ngay sau đó lại dùng tốc độ kinh người điên cuồng tăng lên, đạt tới tình trạng vô cùng khủng bố. Như là biển lớn mênh mông, đại thế tràn trề, không thể chống cự. Khí tức khủng bố từ trong cơ thể Tiêu Thần bỗng nhiên bộc phát, mạnh mẽ khuếch tán, quét ngang bát phương. Thương thế trên người hắn dùng tốc độ có thể thấy được nhanh chóng biến mất, khuôn mặt tái nhợt hóa thành đỏ ửng, trong mắt có thần quang lập lòe. Trong khoảng thời gian ngắn, Tiêu Thần từ trọng thương gần như vẫn lạc nghịch chuyển, lại đạt tới đỉnh phong trước đó. Trong cơ thể có lực lượng cường đại tùy ý chảy xuôi. cỗ lực lượng này mạnh mẽ tới mức vượt quá trạng thái đỉnh phong của hắn.
Nhưng mà cỗ lực lượng này chung quy không có cách nào kéo dài lâu, Tiêu Thần có thể cảm ứng được tinh nguyên trong cơ thể nhanh chóng trôi qua. Đây là một loại thiêu đốt điên cuồng nhất trước khi hủy diệt. Như là lưu tinh phía chân trời vậy, chỉ lóe lên rồi lập tức biến mất, chỉ có một lần mà thôi.
Loại bộc phát không từ một cái giá lớn nào này trực tiếp tiến vào cấp độ toái nguyên cực hạn. có thể đổi lấy lực lượng cường đại nhất. Đợi sau khi thần thông toái nguyên mất đi hiệu lực, nhất định phải bổ sung năng lượng vô cùng khủng bố mới có thể đảm bảo bản thân không bị tổn thương. Nếu không nhất định hắn sẽ chết không thể nghi ngờ. Dùng tu vi có thể so với Phá Diệt cảnh của Tiêu Thần thi triển Toái nguyên, sau đó sợ rằng phải thôn phệ toàn bộ lực lượng của ba tu sĩ Phá Diệt cảnh mới có thể hoàn thành bổ sung. Việc này hiển nhiên rất khó. Cho nên lần này Tiêu Thần ra tay thì trong lòng đã ôm suy nghĩ tử vong. Mà loại tử vong nyaf là lực lượng bản thân triệt để sụp đổ, chôn vùi. Cho dù là một đám nguyên thần trong Táng hoa cũng khó có thể bảo tồn, đại biểu cho chính thức bị chôn vùi, vĩnh viễn biến mất trên thế gian này.
Bình luận