Đạo (Dịch) – Chương 2035

Thân thể Tiêu Thần bỗng nhiên rơi xuống đất, miệng chảy máu tươi không ngớt, nhuộm đỏ áo bào xanh. Nhưng mà trong mắt hắn lại không có chút sợ hãi, khủng hoảng nào, ánh mắt nhìn về phía chúng kiều thê trong lao lung tràn ngập vẻ ôn hòa, an ủi. Hắn suy yếu mở miệng:

- Hôm nay Tiêu Thần đã đúng hẹn, làm được tất cả. Có thể thả bọn họ ra rồi chứ?

- Đám bổn tọa nói đương nhiên sẽ giữ lời, tất sẽ không nuốt lời.

Tô Cáp Hỏa tộc phất phất tay, lực lượng giam cầm trong cơ thể chúng tu sĩ Nhân tộc bỗng nhiên tiêu tán.

Trên mặt đại Huyết Thần Gia Đại Lược bỗng nhiên hiện ra chút quỷ dị, đồng thời vươn tay triệu hồi lao lung màu đỏ. Tứ nữ Tử Yên, Nguyệt Vũ, Thanh Mi, Tiểu Nghệ khóc rống, trực tiếp chạy tới bên người Tiêu Thần, nâng hắn dậy, để hắn tựa vào ngực mình.

Tử Yên ôm Tiêu Thần, váy dài trên người nhanh chóng bị máu tươi làm ướt đẫm, nàng luống cuống tay chân muốn vươn tay che miệng vết thương trên người hắn. Nhưng mà máu tươi vẫn từ trong giữa những ngón tay chảy ra, nhìn thấy mà giật mình.

Tính tình của Nguyệt Vũ từ trước tới nay vô cùng bình thản, cực ít khi chấn động. Nhưng mà giờ phút này, đôi mắt như làn thu thủy của nàng lại như hai quả đào màu đỏ, nước mắt không ngừng rơi vào trên người Tiêu Thần.

Nàng nắm thật chặt tay Tiêu Thần, sợ rằng một khắc sau hắn sẽ rời đi ậy.

Tiểu Nghệ, Thanh Mi những năm gần đây đã sớm không còn là thiếu nữ non nớt năm đó. Lúc chưởng quản Hồng Mông điện cũng cực kỳ uy thế. Nhưng mà nhìn bộ dáng của Tiêu Thần hiện tại, tâm thần đã sớm bị thống khổ bao phủ, tay chân luống cuống, liên tiếp đánh ra thần thông muốn trợ giúp Tiêu Thần, làm cho miệng vết thương trên người khép lại. Nhưng mà tu vi các nàng yếu ớt, lực lượng có khả năng đánh ra căn bản không có một chút tác dụng nào với thương thế trên người Tiêu Thần. Miệng vết thương miễn cưỡng khép lại lại một lần nữa vỡ ra, máu tươi chảy dài.

Năm người Giao Long Vương, Thanh Hoàng vương, Bắc Cốc Tử, Đông Cốc Tử, Tây Cốc Tử và Lâm Nguyên thủ hộ quanh thân, nhìn trạng thái của Tiêu Thần, hai mắt bọn hắn đỏ bừng.

Tiêu Thần khẽ gật đầu với bọn họ, ánh mắt lại nhìn về phía chúng kiều thê. Tuy rằng lúc này bị trọng thương, đau đớn vô cùng, nhưng mà trên khuôn mặt tái nhợt của hắn vẫn miễng cưỡng nở nụ cười vui vẻ:

- Được rồi, đừng khóc. Phu thê chúng ta cách xa nhau năm ngàn năm mới gặp lại, nên cao hứng một chút chứ?

Tử Yên gật gật đầu, nàng muốn cười một cái nhưng mà nước mắt lại không nhịn được rơi xuống.

Tiêu Thần vươn tay, muốn lau nước mắt cho nàng. Nhưng mà khi giơ cánh tay lên, nhìn thấy vết máu đỏ thẫm trên cánh tay, hắn đành lắc đầu. Thế nhưng không đợi hắn buông thì lại bị Tử Yên nắm chặt rồi đặt lên trên mặt nàng, tuy rằng thống khổ nhưng mà nàng cũng cố cười với hắn.

- Chậc chậc, quả nhiên là cục diện cảm động tới rơi lệ a. Tiêu Thần ngươi có phúc khí không tệ, trước đó biết được bổn tọa muốn dùng bọn chúng để áp chế ngươi thì bọn chúng lại muốn tự bạo nguyên thần. Hôm nay ngươi cũng có thể không để ý tới sinh tử mình, chạy tới cứu các nàng, quả nhiên là phu thê tình thâm a.

Thần mang trong mắt Đại Huyết Thần Gia Đại Lược chạy trên người tứ nữ, nụ cười vô cùng quái dị:

- Tiêu Thần nhướng mày, chậm rãi mở miệng nói:

Tứ nữ Tử Yên, Nguyệt Vũ, Thanh Mi, Tiểu Nghệ lắc đầu liên tục, tay cầm chặt tay Tiêu Thần, hiển nhiên không muốn rời đi.

- Nghe lời, các nàng đi vi phu mới có thể yên tâm.

Tiêu Thần miễn cưỡng cười nói:

- Các nàng nên biết vận khí của vi phu luôn tốt, tới khốn cảnh gì cũng có thể gặp dữ hóa lành. Các nàng ở đây cũng không giúp được gì ta, ngược lại còn làm ta phân tâm.

Ống tay áo của đại Huyết Thần Gia Đại Lược vung lên, cửa cung điện lập tức mở ra, cấm chế cũng bị triệt tiêu:

- Hiện giờ bọn hắn có thể đi, đám người bổn tọa tuyệt đối sẽ không ngăn cản.

Tiêu Thần vỗ vỗ tay Tử yên, cười cười, ý bảo các nàng rời đi.

Nhưng mà lúc này Ngọc Cung lão tổ đột nhiên cười lạnh, mở miệng nói:

- Muốn đi, không biết các ngươi đã hỏi qua lão phu hay chưa?

Sắc mặt lão quái này dữ tợn, tu vi Tổ Cổ lập tức bộc phát, bao phủ tứ nữ và chúng tu sĩ Nhân tộc vào bên trong.

- Huyết mạch Ngọc cung ta đoạn tuyệt, những người bên cạnh ngươi cũng phải chết hết. Bằng không sao có thể giảm hận ý trong lòng lão phu?

Trong lòng Tiêu Thần trầm xuống, chậm rãi ngẩm đầu nhìn về phía năm người Huyết Thần, Tô cáp Hỏa tộc, Tử Nguyên chi chủ, nói:

- Sao nào? Chẳng lẽ năm vị đạo hữu định nuốt lời hay sao? Chẳng lẽ các người không sợ bị Thiên đạo khế ước cắn trả hay sao?

- Nuốt lời? Lời này của Tiêu Thần ngươi là có ý gì?

Đại Huyết Thần Gia Đại Lược nở nụ cười, nói:

- Lời hứa hẹn chúng bổn tọa đã thực hiện được, chúng ta thả những tu sĩ Nhân tộc này rời đi. Nhưng mà Ngọc Cung lại không liên can tới chúng ta, hắn không muốn để cho bọn chúng đi cũng không có liên quan gì tới bổn tọa. Nếu như vậy, chắc hẳn lực lượng khế ước cũng không có cách nào đụng tới chúng ta a.

Hai Huyết Thần Mật Hiết Lý, Để Đặc Tân hung hăng cười lớn.

Tô Cáp Hỏa tộc, Tử Nguyên chi chủ nhếc miệng, vẻ mặt hờ hững.

Tất cả mọi chuyện hiển nhiên đã sớm nằm trong tính toán của hắn. Khế ước Thiên đạo trong ngọc giản đương nhiên không giả, nhưng mà lại dấu giếm ám chiêu là Ngọc Cung lão tổ. Giống như là lỗ thủng trong tim vậy, hoàn toàn tránh đi khế ước.

Bọn hắn từ lúc bắt đầu đã không tính buông tha cho bất luận tu sĩ Nhân tộc nào.

- Ha ha ha. Tiêu Thần, có phải ngươi cảm thấy vô cùng phẫn nộ hay không? Không ngờ tới mình tình nguyện vẫn lạc mà vẫn đổi lại kết quả này đúng không?

Trên mặt Ngọc Cung lão tổ hiện lên vẻ âm lãnh:

- Tuy nhiên trong lòng lão phu cũng có chút hiếu kỳ, nếu như ngươi đã để ý tới bốn vị nương tử mỹ mạo này, nếu như lão phu sủng hạnh các nàng trước mặt ngươi, không biết ngươi có ruột gan đứt từng khúc, thống khổ hay không?

Sau khi nói xong, ánh mắt lão quái này đột nhiên trở nên cực nóng.

- Vô sỉ.

- Thấp hèn.

Đám người Giao Long vương, Thanh Hoàng vương, Bắc Cốc Tử, Tây Cốc Tử, Đông Cốc Tử phẫn nộ rít gào. Thế nhưng không đợi bọn hắn làm ra bất kỳ động tác gì, Ngọc Cung lão tổ hừ nhẹ một tiếng, ống tay áo lập tức vung lên. Tức thì có lực lượng mênh mông cuồn cuộn bộc phát, cưỡng ép trấn áp bọn họ.

- Tiêu Thần, dù ngươi có thể chiến Phá Diệt cảnh thì thế nào chứ? Hôm nay ở trước mặt lão phu còn không phải mặc ta định đoạt hay sao? Giờ phút này có phải ngươi cảm thấy đặc biệt tuyệt vọng hay không?

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...