Tô Cáp Hỏa tộc, Tử Nguyên chi chủ im lặng không nói. Hiển nhiên trong chuyện này năm người đã đạt thành hiệp nghị. Hôm nay Tiêu Thần bước vào trong điện, phong cấm mở ra, đương nhiên sẽ có kết quả đối phương sẽ chết. Ba Huyết Thần đã muốn phát tiết thù hận trong lòng, trước khi xác định không có biến cố, đương nhiên bọn hắn sẽ không để ý tới việc này.
Nhị Huyết Thần Mật Hiết Lý, tam Huyết Thần Để Đặc Tân vẻ mặt dữ tợn, cũng gia nhập hàng ngũ ra tay.
Ba Huyết Thần hiểnn hiên cố ý làm nhục Tiêu Thần, phát tiết oán hận trong lòng, uy ra tay tuy nặng nhưng lại vừa phải, khiến cho Tiêu Thần nhậ hết thống khổ tra tấn, nhưng mà trong thời gian ngắn cũng không vì vậy mà mất mạng.
Trong lao lung màu đỏ, tứ nữ Tử Yên, Nguyệt Vũ, Tiểu Nghệ, Thanh Mi đã sớm khóc thành lệ nhân. Trơ mắt nhìn Tiêu Thần chịu khổ vì các nàng, trong lòng tứ nữ đau như đao cắt, chỉ là miệng lại không thể nói, thân không thẻ động. Nếu không phải như vậy, các nàng tình nguyện để bản thân chết đi cũng không muốn Tiêu Thần chịu chút thương tổn nào.
Năm người Giao Long vương, Thanh Hoàng vương, Bắc Cốc Tử, Tây Cốc Tử, Đông Cốc Tử vô cùng phẫn nọ, thống khổ. Thế nhưng lúc này bọn hắn cũng chỉ nhắm chặt hai mắt, không đành lòng nhìn.
Thần thông gào thét, huyết lực lạnh lẽo, năng lượng chấn động lan tràn không ngớt trong điện, khiến cho linh quang trong điện lập lòe bất định. Áo bào xanh trên người Tiêu Thần bị nghiền nát, giữa mũi, miệgn có máu tươi chảy ra không ngớt. Sắc mặt tái nhượt, đã sớm bị thương rất nặng.
- Tiêu Thần, có lẽ trong lòng ngươi cảm thấy khó hiểu, vì sao đám người bổn tọa có thể biết được trong Nhân gian giới sẽ có người chí thân với ngươi phi thăng Linh giới, hơn nữa còn ra tay, cưỡng ép bắt được chúng đúng không?
Trong mắt đại Huyết Thần Gia Đại Lược hiệ nlên vẻ mỉa mai:
- Nói tới việc này, nói cho cùng vẫn là do chính ngươi ban tặng. Hôm nay bổn tọa cũng cho ngươi làm quỷ minh bạch.
- Xuất hiện đi.
Tiếng quát vừa dứt, Ngọc Cung lão tổ từ bên cạnh đi ra, ánh mắt oán độc nhìn vào trên người Tiêu Thần, vô cùng hả giận. Hắn lại kính cẩn thi lễ với ba Huyết Thần trong điện.
- Chúc mừng chư vị đại nhân được như ý nguyện, bắt được Tiêu Thần.
- Ha ha ha, nói hay lắm. Tiêu Thần. Chắc hẳn người này ngươi không xa lạ gì đúng không? Sao nào? ngươi có từng nghĩ tới chuyện này là do một tay Ngọc Cung bày ra hay không?
Đại Huyết Thần Gia Đại Lược cười dài không thôi:
- Nếu như trước kia ngươi không kết tử thù khó có thể hóa giải với Ngọc Cung nhất tộc thì há có tai kiếp hôm nay? Xét cho cùng, sát kiếp lần này vẫn là do một tay ngươi tạo thành, cho dù chết cũng không trách người khác được.
Ánh mắt Tiêu Thần gắt gao nhìn vào trên người Ngọc Cung lão tổ, cắn chặt răng, sát ý đằng đằng.
Ba Huyết Thần, Tô Cáp Hỏa tộc, Tử Nguyên chi chủ đã sớm bị cách ly bên giới ngoại. Nếu không có người mật báo, lại nội ứng ngoại hợp, bọn hắn há có thể thuận lợi đắc thủ chứ? Việc này Tiêu Thần đã sớm phát hiện ra, nhưng mà thời gian cấp bách cho nên không kịp điều tra, hắn không ngờ lại là người này.
Ngọc Cung lão tổ nhe răng cười, mở miệng nói.
- Năm đó ngươi diệt sát hơn trăm vạn tu sĩ Ngọc Cung nhất mạch chúng ta, khiến cho huyết mạch tộc ta gần như tuyệt diệt. Đại thù như vậy lão phu lúc nào cũng khắc trong tâm khảm, chỉ chờ trả thù ngươi, đòi lại tất cả thù hận. Rốt cuộc ta cũng làm được điểm này, đẩy ngươi vào hoàn cảnh vạn kiếp bất phục.... Ha ha ha... Tiêu Thần, có lẽ bây giờ ngươi đang hối hận, hối hận vì sao không sớm giết lão phu đúng không? nếu không cũng không có chuyện ngày hôm nay. Nhưng mà hối hận cũng đã muộn, trước mắt ngươi chạy trời không khỏi nắng đâu.
Trong tiếng gào thét tràn ngập vẻ oán độc, điên cuồng, đủ để khiến cho bất luận tu sĩ nào cảm thấy sợ hãi.
Tiêu Thần nhìn Ngọc Cung lão tổ thật sâu, việc này quả thực là hắn sai, vốn hắn nên giết người này sớm... Nhưng mà hiện tại có hối hạn cũng vô dụng, sẽ chỉ làm cho đối phương càng thêm đắc ý. Hắn im lặng, không nói một lời, nhưng mà sát cơ trong mắt lại vô cùng nfong đậ, gần như hóa thành thực chất, như là hai mũi tên nhọn hung hăng xuyên thủng thân thể Ngọc Cung lão tổ.
Bị hai ánh mắt này tậ ptrung, tâm thần Ngọc Cung lão tổ run lên, vẻ oán độc trong mắt càng thêm nồng đậm.
- Sao nào? Có phải ngươi đang muốn giết ta? Đến đây, bây giờ chỉ sợ ngươi đã không còn lựa ra tay a.
Nói tới đây, lão quái này quay người kính cẩn thi lễ...
- Đại Huyết Thần, Tiêu Thần này với lão phu thù sâu như biển, hôm nay kính xin đại nhân cho một cơ hội, có thể đòi lại chút nợ máu vì tộc nhân uổng mạng.
- Tốt, nếu như ngươi muốn ra tay thì cứ việc.
Ngọc Cung lão tổ đại hỉ, nói lời cảm tạ. Đợi tới lúc xoay người lại, trên mặt hắn tràn ngập vẻ hưng phấn.
- Thuật này lão phu âm thầm nghiên cứu nhiều năm, vừa mới có thành tựu. Hôm nay thí nghiệm lên trên người ngươi, chắc hẳn sẽ khiến ngươi cảm thấy thoải mái vô cùng.
Trong khi nói chuyejn, hai tay hắn hợp lại, một đám linh quang sền sệt hội tụ tới, điên cuồng cuồn cuộn không ngớt trong lòng bàn tay hắn. Hắn vươn tay đánh ra, đạo linh quang sền sệt này lập tức dung nhập vào trong thân thể Tiêu Thần.
Vật này vừa nhập thể đã bỗng nhiên khuếch tán, hóa thành một vật giống như cây kim, lại giống như lông trâu, mạnh mẽ đâm tới huyset nhục, kinh mạch crua Tiêu Thần. Luận uy năng phá hư đương nhiên không bằng ba Huyết Thần ra tay, nhưng mà đau đớn mang lại lại vượt xa cực hạn mà người thường có thể tưởng tượng được. Đây là thống khổ khiến cho người ta nổi giận, khó có thể thừa nhận được.
Thân thể Tiêu Thần bỗng nhiên căng cứng, nhưng mà miệng lại không có phát ra một đạo thanh âm nào, thân thể chỉ run nhè nhẹ đủ để chứng minh hắn đang phải thừa nhận thống khổ như thế nào.
Ba Huyết Thần cười ha hả, sắc mặt Tô Cáp Hỏa tộc và Tử Nguyên chi chủ thì âm lãnh.
Vạt áo tứ nữ trong lao lung màu đỏ đã sớm ướt sũng, trong đôi mắt tràn ngập vẻ thống khổ, tuyệt vọng.
Một lát sau trong mắt đại Huyết Thần lóe lên dị sắc, hắn khoát khoát tay, nói:
- Được rồi, tạm thời tới đây thôi.
Ngọc Cung lão tổ không dám vi phạm, hắn kính cẩn gật đầu, lại vươn tay thu lại thần thông.
Bình luận