Trong giới ngoại, hai người một trước một sau cách một đoạn, đi về phía trước chừng nửa canh giờ, một tòa cung điện lơ lửng xuất hiện trong tầm mắt Tiêu Thần.
Khóe miệng Tam Huyết Thần Để Đặc Tân cười lạnh, không có dừng lại mà thân ảnh trực tiếp tiến vào trong cung điện.
Gia Đại Lược, Mật Hiết Lý, Tô Cáp Hỏa tộc, Tử Nguyên chi chủ ngồi ở bên trong, dưới có một cái lao lung màu đỏ. Đám người Tử Yên, Nguyệt Vũ, Tiểu Nghệ, Thanh Mi và những tu sĩ Nhân tộc khác đều bị nhốt ở bên trong. Giờ phút này thấy tam Huyết Thần Để Đặc Tân trở về, khuôn mặt bọn họ lập tức biến đổi. Trong đôi mắt hiện lên vẻ vui mừng, chờ đợi, lại có vẻ lo lắng, kinh hoàng không có cách nào che dấu. Các nàng và Tiêu Thần chia lìa năm ngàn năm, rất muốn gặp lại hắn, nhưng mà lại không phải là thế cục trước mắt. Hôm nay nếu như phu quân các nàng tới, tất sẽ rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục.
Tam Huyết Thần Để Đặc Tân khẽ gật đầu với bốn người ngồi trên cao, ý bảo không có gì không ổn. Lúc này hắn mới quay người, ngồi xuống ghế của mình.
Tiếng bước chân nhè nhẹ từ bên ngoài điện truyền tới, từ xa tới gần, một đạo thân ảnh mơ hồ xuất hiện trong tầm mắt mọi người, càng ngày càng gần, càng ngày càng rõ ràng.
Áo bào xanh, con mắt màu đen, dáng người cao ngất, có chút gầy gò, khí độ ung dung, có khí tức tôn quý của thượng vị giả. Làm cho trong lòng người ta không tự chủ được kính sợ. Nhưng mà trên khuôn mặt xưa nay bình tĩnh trầm ổn của hắn lại có chút kích động.
Trong lao lung màu đỏ, Tử yên, Nguyệt Vũ, Tiểu Nghệ, Thanh Mi vui tới phát khóc. Tuy rằng thân đang ở trong hiểm cảnh, nhưng mà các nàng đã sớm nhận định Tiêu Thần vẫn lạc. hiện tại lại nhìn thấy đối phương hoàn hảo, không chút tổn hao nào xuất hiện trước mắt, sự vui sướng trong lòng không cần phải nói. Nhưng mà nghĩ tới phu quân vì cứu các nàng cho nên thân mới rơi vào trong hiểm cảnh như vậy, nghĩ tới việc phu thê gặp nhau trong hoàn cảnh này, trong lòng các nàng bi thương không thôi. Càng khóc càng lợi hại, như lê hoa đái vũ, mỹ nhân rơi lệ làm nổi bật khuôn mặt tái nhợt của các nàng, càng khiến cho người ta thương xót.
Thấy bốn vị kiều thê khóc thương tâm, trái tim Tiêu Thần run rẩy, lại cố nén không lộ ra vẻ bi thống. Cảm ứng khí tức suy yếu từ trên người các nàng, trong đáy mắt Tiêu Thần có lệ mang lóe lên. Hắn gật đầu với tứ nữ, lại quay đầu nhìn về phía đám người Giao Long vương, Thanh Hoàng vương, Bắc Cốc tử, Đông Cốc tử, Tây Cốc Tử.
- Năm vị đạo hữu, Tiêu mỗ đã đúng hẹn tới đây, xin tuân thủ hứa hẹn, thả bọn họ ra.
Tiêu Thần chậm rãi mở miệng, ánh mắt nhìn về phía năm người trên điện, vẻ mặt bình tĩnh, nhưng mà hàn ý trong lời nói lại không có chút che dấu nào.
Trong lao lung màu đỏ kia nhìn như không có gì khác lạ, nhưng mà từ trong đó truyền ra từng đạo khí tức tối nghĩa, âm độc vô cùng. Một khi có chút dị trạng, chỉ cần ý niệm khẽ động là lực lượng âm độc này sẽ lập tức bộc phát, đủ để xóa bỏ toàn bộ tu sĩ bên trong. cho dù dùng tu vi của Tiêu Thần cũng không có thể trợ giúp được gì. Cho nên hắn chỉ có tự cường nhẫn nại, ẩn nhẫn không phát.
Chính bởi vì phần bình tĩnh này mới càng khiến cho đám người ba Huyết Thần, Tô Cáp Hỏa tộc, Tử Nguyên chi chủ trên điện kiêng kỵ trong lòng. Bọn hắn vốn không có đặt Tiêu Thần vào trong lòng, chỉ nói đối phương dựa vào bảo vật mới có thể bộc phát ra uy lực Phá Diệt cảnh, không phải là địch thủ của bọn hắn. Nhưng mà Huyết Ngục giới bị hủy, Huyết Thần Ba Tư Đạt bị giết, lại như là một đòn phủ đầu khiến cho bọn hắn chính thức hiểu rõ lực lượng đáng sợ của Tiêu Thần. Đánh bại tu sĩ Phá Diệt cảnh có lẽ không khó, nhưng mà muốn giết chết lại khó như lên tời. Tiêu Thần chém giết Ba Tư Đạt, cho dù có rất nhiều chuẩn bị phía sau, nhưng mà cũng đủ để gõ vang hồi chuông cảnh tỉnh với những tu sĩ Phá Diệt cảnh khác, làm cho bọn hắn lúc đối mặt với Tiêu Thần không dám có chút chủ quan nào.
Tử Nguyên chi chủ cười lạnh một tiếng, không thấy hắn có bất kỳ động tác nào, một tầng linh quang bỗng nhiên xuất hiện, bao phủ trọn cung điện vào bên trong, hóa thành lực lượng phong trấn rất mạnh, cắt đứt tất cả đường lùi. Lực lượng phong trấn này cực kỳ mạnh mẽ, cho dù là tu sĩ Phá Diệt cảnh cũng không có cách nào đơn giản phá vỡ.
- Tiêu Thần, đám người lão phu đã nói rõ trong ngọc giản, chỉ cần một mình ngươi tới chúng ta sẽ không làm khó bọn chúng. Nhưng mà hiện tại thả bọn chúng ra thì không có khả năng. Chỉ cần ngươi khoanh tay chịu chết, không phản kháng, như vậy sau đó chúng ta sẽ thả bọn chúng rời đi.
Tiêu Thần im lặng không nói, ánh mắt nhìn vào lao lung màu đỏ, nhìn ánh mắt lo lắng của bốn vị kiều thê và năm vị huynh trường tràn ngập vẻ khuyên can, hắn hơi cúi đầu, nói:
- Tiêu mô hi vọng các ngươi nên giữ lời. Nếu không cho dù ta vẫn lạc cũng nhất định không bỏ qua cho các ngươi.
- Điểm ấy Tiêu Thần đạo hữu yên tâm, ngươi đã đúng hẹn mà tới, như vậy Thiên Đạo khế ước mà đám lão phu lập trong ngọc giản cũng tự động có hiệu lực. Chúng ta há có thể làm ra loại chuyện nuốt lời cơ chứ?
Ánh mắt Tử Nguyên chi chủ chớp lên, lạnh nhạt mở miệng.
Tiêu Thần nhíu mày, một lát sau mới chậm rãi mở miệng.
- Tốt, việc này Tiêu mỗ đồng ý.
- Nếu như đã đồng ý thì không nên ra tay đáp trả.
Đại Huyết Thần Gia Đại Lược gầm nhẹ một tiếng, tay áo vung lên, lập tức có một đạo huyết quang bắn tới, mạnh mẽ đập vào lồng ngực của Tiêu Thần.
Oanh.
Lực lượng khủng bố bỗng nhiên bộc phát, lực lượng ẩn chứa trong tia máu này không có tiêu tán một chút nào, tất cả đều tập trung vào một điểm, hung hăng chui vào trong cơ thể Tiêu Thần, phóng ra lực lượng hủy diệt, ăn mòn vô cùng khủng bố.
Tiêu Thần kêu lên một tiếng, sắc mặt bỗng nhiên trắng bệch, khóe miệng có một tia máu chậm rãi chảy xuống. Mà hắn quả thực cũng không có ngăn cản chút nào.
- Hay cho một kẻ trọng tình trọng nghĩa, hủy diệt Huyết Ngục giới ta, chém giết hàng ức vạn sinh linh tộc ta, khiến cho huyết mạch đoạn tuyệt. Thù hận này bổn tọa há có thể để cho ngươi chết một cách dễ dàng được? Ngươi đã không phản kháng vậy thì chịu đựng giày vò tiếp đi.
Đại Huyết Thần Gia Đại Lược cười lạnh liên tục, lại đánh ra một chưởng.
Bình luận