Đạo (Dịch) – Chương 2032

- Nhân tổ đại nhân, không biết hiện tại sư tôn gặp phải chuyện gì mà lại sắp xếp mọi chuyện như vậy? Thứ cho vãn bối bất kính, chẳng lẽ lúc này ngài cũng không có cách nào nhúng tay, trợ giúp sư tôn một hai hay sao?

Nhân tổ có chút bất đắc dĩ, thở dài một tiếng rồi nói:

- Đông Thịnh, ngươi phải nhớ kỹ. Sư tôn ngươi là người trọng tình trọng nghĩa nhất trên đời này. Nhưng mà bởi vì hắn quá mức trọng tình trọng nghĩa cho nên người bên người hắn mới là mục tiêu uy hiếp tốt nhất. Hôm nay Tiêu Thần rời đi là muốn cứu viện các sư mẫu của ngươi cùng với rất nhiều người có thân cận khác với hắn trong Nhân gian giới đang ở giới ngoại. Việc này cũng không phải là bổn tọa không giống, mà là Tiêu Thần không cho phép. Hắn tình nguyện một mình gánh chịu tất cả cũng không muốn các sư mẫu ngươi chịu đựng một chút nguy hiểm nào.

Một mình ra giới ngoại, các sư mẫu, tu sĩ Nhân gian giới... Đông Thịnh cũng không phải là kẻ đần độn, trong lời nói của Nhân tổ đã có đủ tin tức hắn cần. Nghĩ tới trước kia trong Tổ thành truyền tới tin tức có người thân cận với sư tôn phi thăng lên Linh giới, hắn lập tức đoán được vài phần nguyên nhân.

Hóa ra là vì chuyện này.

Thế nhưng ở giới ngoại có ba Huyết Thần, Tô Cáp Hỏa tộc, Tử Nguyên chi chủ, năm người này là đại năng Phá Diệt cảnh, lại có rất nhiều con tin trong tay. Lần này sư tôn đi chẳng phải là kết quả thập tử vô sinh hay sao? Khó trách sư tôn lại giải trừ đạo vân đạo tràng, lại nhờ Nhân tổ trông nom người sau lưng. Lần này tới giới ngoại sư tôn vốn đã có tín niệm phải chết, không còn có cơ hội toàn thân trở ra nữa.

- Sư tôn.

Đông Thịnh bi thiết nói một câu, sắc mặt bỗng nhiên tá nihợt, tâm thần kích động tạo thành tổn thương. Miệng bỗng nhiên phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trắng bệch.

Nhân tổ thấy vậy trong mắt hiện lên vẻ không đành lòng, khắc lắc đầu:

- Bỏ đi, dù bổn tọa đáp ứng với Tiêu Thần không thể trực tiếp nhúng tay vào việc này, nhưng mà tiếp ứng lại có thể. Ta sẽ theo đuôi phía sau hắn, lưu thủ ở giới bích... Hôm nay cũng chỉ có thể nghe mệnh trời, hi vọng Tiêu Thần phúc duyên thâm hậu, chớ mất mạng lần này.

Nói xong, tay áo Nhân tổ vung lên, quay một người rồi phóng ra một bước, thân ảnh dung nhập vào trong thiên địa rồi biến mất không thấy gì nữa.

..

Trên mây xanh có tu sĩ mặc áo bào xanh cất bước mà đi, sắc mặt bình tĩnh, hàn mang ở chỗ sâu trong mắt như thủy triều, chân cất bước mà đi thẳng tới chỗ giới bích.

Một sải bước là vạn sơn.

Hai bước là vạn thủy.

Ba bước độ thương khung.

Bắt đầu từ Tổ thành, chân Tiêu Thần bước ra ba bước, nhìn như chậm chạp, bình thản nhưng lại vượt qua không gian vô tận, chậm rãi ngẩng đầu, nhìn Vân Nguyệt thành cách đó không xa, lúc này hắn đã tới chỗ giới bích.

Linh quang bên ngoài cơ thể chớp lên, phân thân không gian mặc áo bào màu bạc bước ra, thoát khỏi bản thể, hắn khẽ gật đầu, phất tay một cái, không một tiếng động xé rách không gian, thân ảnh chui thẳng vào bên trong rồi biến mất không thấy gì nữa.

Tiêu Thần nhìn chỗ giới bích, cũng không có dừng lại, tay xé rách phía trước, giới bích tức thì vỡ vụn, xuất hiện một khe nứt đen kịt. Đợi cho khi tầm mắt khôi phục, thân ảnh hắn đã ở nơi hư vô ngoài giới ngoại.

Trường bào màu xanh tung bay, mái tóc đen rối tung, Tiêu Thần hít sâu một hơi đè xuống tất cả sự nôn nóng, bất an trong lòng. Thế cục hôm nay hắn chỉ có thể giữ vững tỉnh táo, có lẽ còn có thể tìm được một đường sinh cơ trong tình thế nguy hiểm tử vong mười mươi này.

Trong lúc đi về phía trước, hắn khẽ cau mày, thân ảnh dừng lại rồi lạnh nhạt mở miệng:

- Bổn tọa đã tới đây đương nhiên sẽ tuân thủ ước định, không mang theo bất kỳ trợ lực nào. Đạo hữu không cần phải âm thầm giám thị, cứ hiện thân đi thôi.

Nói xong hư không trước mặt hắn đột nhiên truyền tới một tiếng hừ nhẹ. Thân ảnh Tam Huyết Thần Để Đặc Tân hiển hiện, sắc mặt âm lãnh, ánh mắt lạnh lẽo:

- Tiêu Thần, không ngờ ngươi lại dám tới.

- Đương nhiên Tiêu mỗ dám tới.

Ánh mắt Tiêu Thần lóe lên, có hàn mang chớp động.

- Tam Huyết Thần Để Đặc Tân, ngươi nên biết Tứ Huyết Thần là do một tay bổn tọa chém giết, ta có thể chém giết hắn đương nhiên cũng có thể chém giết ngươi. Bổn tọa muốn nói một câu, không ngờ ngươi lại dám một mình tới giám thị ta, chẳng lẽ không sợ bổn tọa nổi giận ra tay, giết chết ngươi hay sao?

Sắc mặt Tam Huyết Thần Để Đặc Tân biến hóa, chân vô thức lùi về phía sau một bước, trên mặt hiện lên vẻ giận dữ:

- Tiêu Thần, ngươi đừng có hung hăng càn quấy, hôm nay bổn tọa đứng đây thì ngươi dám làm gì chứ? Nếu ta xuất hiện một chút ngoài ý muốn nào thì bốn vị đạo lữ nũng nịu của ngươi sợ rằng cũng bị người ta ra sức hầu hạ một phen.

Sau khi nói xong, trên mặt người này hiện lên vẻ quỷ dị.

Tiêu Thần bỗng nhiên ngẩng đầu, đôi mắt đen kịt tỏa ra hàn mang lóng lánh, sát cơ lạnh lẽo ầm ầm phá thể mà ra, tập trung vào Tam Huyết Thần Để Đặc Tân.

- Bổn tọa đã tuân thủ ước định mà tới, nếu như các nàng bị bất kỳ thương tổn nào. Không quản các ngươi chạy trốn tới đâu, Tiêu mỗ thề nhất định sẽ tự tay giết chết các ngươi, rút hồn luyện phách, trọn đời không được tiến vào luân hồi.

Thanh âm bình tĩnh không có chút cảm xúc chấn động nào, lại tràn ngập vẻ lạnh lẽo, giống như là đang trong ngày đông giá rét vậy. cỗ hàn ý này không thể chống cự, lại rót vào tận sâu trong xương tủy khiến cho khuôn mặt Tam Huyết Thần Để Đặc Tân đột nhiên cứng đờ, trong lòng không nhịn được sinh ra ý sợ hãi. Tuy rằng cỗ cảm giác sợ hãi này lại bị hắn nhanh chóng đè xuống nhưng vẫn khiến cho hắn cảm thấy xấu hổ không thôi.

- Chớ có trì hoãn thời gian ở đây, ngươi muốn tự mình động thủ chịu trói hay là chờ bổn tọa ra tay?

Vẻ mặt Tiêu Thần khôi phục lại bình tĩnh, lạnh nhạt mở miệng nói:

- Trước khi chưa xác định được bọn họ an toàn thì bổn tọa sẽ không để cho người ta chế trụ.

Tam Huyết Thần Để Đặc Tân tức giạ hừ nhẹ một tiếng, trong mắt có huyết quang lập lòe, cuối cùng vẫn cười lạnh mở miệng:

- Ngươi đã không thấy hoàng hà còn chưa từ bỏ ý djdnh, như vậy bổn tọa sẽ thành toàn cho ngươi. Đi theo ta, rất nhanh ngươi có thể nhìn thấy người mà ngươi muốn gặp.

Tiêu Thần nhìn như bình tĩnh, nhưng mà bàn tay trong ống tay áo đã nắm chặt thành quyền. Dựa theo lẽ tường, trước khi chưa dụ hắn ra tới bên ngoài giới ngoại thì đám người Tử Yên sẽ không bị thương tổn. Nhưng mà chung quy nếu không tận mắt nhìn thấy thì trong lòng hắn khó có thể bình an được.

Chương 2033vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...