Đạo (Dịch) – Chương 2031

Binh giáp đạo, Mặc Tra, Điệp Sơn, Thủy Nguyên, Ma Qua, Luân Tả, năm Thống lĩnh lãnh binh diễn luyện, thân thể bỗng nhiên cứng ngắc. Bọn hắn nhìn nhau, đều nhìn ra trong long đối phương đang bạo ngược.

Luyện đạo, Cấm đạo, Chấp pháp đạo và tất cả các sinh linh trong đạo tràng lập tức cảm ứng biến hóa trong đạo tràng lúc này.

Ngoài điện Tiêu phủ, thân thể Đông Thịnh, Thiết Đầu, Đức Phúc quản gia và sáu người Bàn Thạch đồng thời cứng ngắc.

Tiêu Thần giải trừ cấm chế đạo tràng.

Trước kia tu vi yếu đuối, bí mật Đạo tràng không thể lộ ra một chút nào, nếu không nhất định sẽ trêu vào nguy cơ sát thân. cho nên hắn chỉ cần dựa vào lực lượng đạo vân, thu phục những nô bộc chiếm được. Nhưng mà điểm ấy lại không giống như mong muốn trong lòng hắn.

Hỏa tộc thượng giới nô dịch Nhân gian giới giống như nô lệ, súc vật được nuôi nhốt... Tuy rằng hắn không có một chút ý định làm tổn hại nào với tu sĩ trong Đạo tràng. Nhưng mà cuối cùng cũng không kém đối phương là bao. Tiêu Thần đã sớm có tính toán phá hủy đạo văn, chuyện hôm nay cũng chỉ coi như là một cơ hội hợp lệ mà thôi.

Lần này bị ba Huyết Thần, Tô Cáp Hỏa tộc, Tử Nguyên chi chủ dùng đám người Tử Yên, Nguyệt vũ, Tiểu Nghệ, Thanh Mi áp chế. Hắn không thể không một mình xông ra giới ngoại, bước vào kết quả thập tử vô sinh. Nếu như hắn vẫn lạc thì hắn còn có thể mượn nhờ lực Táng hoa mà trọng sinh. Nhưng mà mấy ức vạn sinh sinh trong đạo tràng cũng sẽ bởi vì nguyên do đạo vân mà nương theo hắn vẫn lạc, chết hầu như không còn... Tất cả những tu sĩ trong đạo tràng đều vô tội, Tiêu Thần há có thể khiến cho bọn họ liên lụy, bị uổng mạng vì mình chứ?

Kết quả như vậy cũng coi như là giải quyết một cọc tâm sự.

Linh quang lóe lên trong hư không, thống lĩnh Lục đạo của Tả Mi đạo tràng đi tới, trên mặt hiện lên vẻ khiếp sợ, bất an, đồng thời kính cẩn thi lễ với Tiêu Thần.

- Tham kiến đại nhân.

Tiêu Thần khoát tay, nói:

- Chuyện giải trừ đạo vân bổn tọa đã sớm suy nghĩ có, chỉ là chuyện này có chút đột nhiên mà thôi. Vì vậy các ngươi cũng không cần kinh hoàng quá mức.

Linh Chi nghe vậy trên khuôn mặt xinh đẹp hiện lên vẻ lo lắng càng nồng đậm, nàng chỉnh đốn y phục, nhanh chóng thi lễ:

- Đại nhân, không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà lại khiến cho người ra tay giải trừ đạo vân liên tục như vậy chứ? Có thể thông báo cho chúng thuộc hạ.. để xem chúng thuộc hạ có thể giải trừ tai ương cho đại nhân hay không?

Những thống lĩnh còn lại không có mở miệng, nhưng mà ánh mắt đồng thời nhìn tới, hiển nhiên việc này cũng là suy nghĩ trong lòng bọn họ.

Tiêu Thần trầm mặc một lát rồi nói:

- Trước mắt bổn tọa gặp phải nguy hiểm, bước vào bên trong, sinh tử khó nắm giữ. Giải trừ đạo vân chỉ là không muốn một khi xuất hiện chuyện ngoài ý muốn, các ngươi sẽ phải vẫn lạc với ta... Việc này các ngươi không cần nhiều lời, bổn tọa đã có quyết định, nhất định sẽ không thay đổi. Nếu như một khi ta gặp phải đại kiếp nạn, Táng hoa chôn trong đạo tràng là cơ hội duy nhất để ta trọng sinh. Nếu như có thể, bổn tọa hi vọng các ngươi có thể toàn lực thủ hộ Táng hoa, để nó không bị tổn thương.

Tình thế nguy hiểm tới sinh tử...

Trong lòng Linh Chi run lên, chuyện có thể khiến cho Tiêu Thần đại ca vội vã giải trừ đạo vân như vậy đủ để biết được thế cục hiểm tới mức khiến cho đại ca đã chuẩn bị tốt cho cái chết của mình. Nhưng mà Tiêu Thần đại ca đã mở miệng, hiển nhiên việc này đã được quyết định, không thể sửa đổi. Linh nhi há hốc mồm, cuối cùng cũng không nói lời khuyên can.

- Đại nhân cứ yên tâm đi, Linh Chi sẽ chăm sóc tốt cho Táng hoa. Trừ phi ta chết, nếu không Táng hoa nhất định sẽ không có việc gì.

- Chúng thuộc hạ thề sống chết thủ hộ Táng Hoa.

Đám người Lãnh Thập Nhị và chúng thống lĩnh ngũ đạo còn lại đồng thời quỳ xuống, miệng gầm nhẹ một tiếng.

Bọn hắn có thể có được như ngày hôm nay, tất cả đều là đại nhân ban tặng, cho dù không có đạo văn nhưng mà đại nhân vẫn chính là đại nhân. Điểm ấy trong lòng bọn họ không có một chút biến hóa nào. Bọn họ không có cách nào trợ giúp được đại nhân trong chuyện này thì chỉ có thể thủ hộ Táng Hoa... chỉ hi vọng đại nhân bình an vô sjw.

Tiêu Thần gật đầu, hắn cũng không có trì hoãn mà bước ra một bước, thân ảnh trực tiếp biến mất không thấy gì nữa.

Linh Chi chậm rãi đứng dậy, thấp giọng mở miệng nói:

- Chư vị đạo hữu, đại nhân gặp phải khốn cảnh, thứ chúng ta có thể làm chỉ là ổn định thế cục đạo tràng, thủ hộ Táng hoa. Hi vọng mọi người có thể toàn lực ra tay, trợ giúp đại nhân vượt qua cửa ải khó khăn trước mắt.

- Được.

Thống lĩnh lục đạo nhìn nhau rồi xoay người, vội vàng rời đi.

...

Linh quang cấm chế ngoài đại điện tiêu tán, cửa điện mở ra, Tiêu Thần cất bước ra, vẻ mặt bình tĩnh vô cùng.

- Sư tôn.

Đông Thịnh quỳ xuống, sắc mặt trắng bệch, hắn mở miệng, nhưng mà một lúc lâu vẫn không có phát ra được thêm lời nào nữa.

Đám người Thiết Đầu, Đức Phúc quản gia và Bàn Thạch kính cẩn thi lễ.

Tiêu Thần phất tay nâng mọi người dậy, thoáng trầm mặc rồi lấy ra bản thể đạo tràng, còn gỡ nhẫn trữ vật trên người xuống.

- Đông Thịnh, những vật này ngươi thay sư tôn bảo quản. Không nên hỏi nhiều, khi ngươi nên biết thì ngươi sẽ biết được. Vi sư trước khi đi đã dặn dò Nhân tổ, nếu như ngày sau ta không có cách nào trở lại thì Nhân tổ sẽ trông nom các ngươi.

- Đệ tử không dám hỏi nhiều, chỉ hi vọng sư tôn đại nhân có thể bảo trọng, bình an trở về.

Đông Thịnh lần nữa quỷ xuống, hai tay thu hồi đạo tràng và nhẫn trữ vật rồi cất kỹ chúng.

Tiêu Thần khẽ gật đầu, ánh mắt hắn chớp lên, ngẩng đầu nhìn về hư không phía trước. Lúc này Nhân tro bước ra một bước, thân ảnh trực tiếp xuất hiện.

- Ngươi đã quyết định, muốn khởi hành luôn hay sao? Chẳng lẽ không thể đợi thêm một đoạn thời gian nữa, có lẽ chuyện còn có cơ hội chuyển biến.

Tiêu Thần lắc đầu, thấp giọng mở miệng:

- Chuyện có xuất hiện cơ hội hay không ta không biết được. Nhưng mà trì hoãn càng lâu, đám người Tử Yên, Nguyệt Vũ, Tiểu Nghệ, Thanh Mi và những người khác rất có khả năng sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn... Nhân tổ đại nhân, hôm nay Tiêu Thần bước ra giới ngoại, không biết có thể trở về hay không, những chuyện còn lại mong ngươi trông nom nhiều hơn.

Nhân tổ trầm mặc, một lát sau mới chậm rãi gật đầu.

Tiêu Thần không nhiều lời nữa, hắn chắp tay, xé rách không gian rồi biến mất ở bên trong.

Đông Thịnh thấy sư tôn rời đi, trong lòng đau đớn khó nhịn, đột nhiên hắn quỳ rạp xuống dưới đất, nói:

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...