Cũng may Nhân Tổ cố ý áp chế, Tiêu Thần cũng chưa hoàn toàn đánh mất đi lý trí. Hai người đều đem lực lượng của bản thân áp chế ở dưới Phá Diệt cảnh, nếu không phải như vậy đã sớm đã dẫn tới hậu quả không thể vãn hồi. Nhưng mà cho dù như vậy, cung điện uy nghiêm và trang trọng dưới sự giao thủ của hian gười đã hóa thành một mảnh đổ nát thê lương.
Mãi một lúc lâu sau, một chưởng của Tiêu Thần bị Nhân tổ ngăn lại, hắn cũng không có tiếp tục ra tay mà chậm rãi thu tay lại cánh tay, nói:
- Được rồi, cảm xúc trong lòng ta đã được phát tiết không ít, sẽ không ra hành động xúc động, ngươi cứ yên tâm là đi. Nhưng mà lần này, ta nhất định phải đi.
Thanh âm mơ hồ có chút mỏi mệt, lại kiên định không thôi, không thể dao động. Thiên Địa to lớn, sinh linh có hàng ức vạn, nhưng mà người chính thức thân cận với hắn lại có mấy người cơ chứ? Tiêu Thần tuyệt đối sẽ không cho phép tứ nữ Tử Yên và năm vị huynh trưởng xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Nhân Tổ hơi biến sắc, bàn tay run lên. Trên mặt không nhịn được nở nụ cười khổ, nói:
- Lão phu biết rõ không khuyên được ngươi, nhưng mà việc này chung quy chúng ta cũng có thể mưu tính một phen, bằng không ngươi cứ đi như vậy , chẳng phải đi chịu chết hay sao?
Tiêu Thần im lặng không nói. Một lúc lâu sau hắn lắc đầu, nói:
- Chuyện này có thể mưu tính, nhưng mà ta lại không dám mạo hiểm một chút gì. Nếu không, một khi xảy ra sai lầm, cái giá này ta không có cách nào thừa nhận được.
- Việc này cũng không làm phiền Nhân tổ xuất thủ, Tiêu Thần sẽ tự mình giải quyết. Ta tạm thời trở về, yên lặng suy nghĩ một chút, sau đó mới xuất phát.
Nói xong hắn chắp tay rồi quay người cất bước rời đi.
Sắc mặt tái nhợt của hắn hiện tại đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh, đen kịt đôi mắt càng thêm thâm trầm nội liễm, như là biển sâu thâm uyên, không thể dò xét.
Vẻ mặt Nhân Tổ lo lắng, đưa mắt nhìn Tiêu Thần rời đi. Hắn suy nghĩ một lát, linh quang trên tay lóe lên, lấy ra một khỏa ngọc giản truyền tin, lại vội vàng khắc tin tức vào trong rồi phất tay xé rách không gian, đánh nó vào bên trong.
- Tuy rằng chuyện này khó giải quyết, khó có thể chống đỡ. Nhưng mà cuối cùng ta cũng không thể trơ mắt nhìn ngươi đi chịu, chuyện này phiền toái ah.
….
Ven hồ Thiển Thuỷ, Tiêu phủ.
Sắc mặt Đông Thịnh hơi trắng bệch, vẻ sợ hãi bất an kia hắn chưa từng cảm nhận được từ trên người sư tôn đại nhân.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Chủ điện của Tiêu Thần bị linh quang cấm chế bao phủ, không cho phép bất luận kẻ nào tới gần. Đông Thịnh canh giữ ở ngoài điện, Thiết Đầu, Đức Phúc quản gia cùng sáu người Bàn Thạch, Vương Hổ, Lam Thu cũng đều ở đây, vẻ mặt mọi người đều âm trầm vô cùng.
Trong điện, Tiêu Thần một mình ngồi trên thượng vị, vẻ mặt âm tình bất định. Ở chỗ sâu trong đôi mắt có sát cơ như thủy triều. Đúng như hắn nói lúc trước, mặc dù biết được ngọc giản huyết sắc này chính là một âm mưu trắng. Nhưng mà hắn cũng sẽ không có một chút chần chờ nào mà tiến vào. Lần này đi giới ngoại, hắn sẽ đi, hơn nữa còn càng sớm càng tốt. Nếu không trì hoãn càng lâu, tứ nữ Tử Yên, Nguyệt Vũ, Tiểu Nghệ, Thanh Mi càng có khả năng bị thương tổn. An nguy của năm vị huynh trưởng, đám người Lâm Nguyên cũng làm cho trong lòng hắn nôn nóng.
Đã quyết định đi, đương nhiên trong lòng Tiêu Thần đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất, hắn muốn nhờ một đám nguyên thần lực ở trong Táng hoa kia ứng phó. Cho dù vẫn lạc một lần, khi đó có thể mượn nhờ Táng hoa mà trọng sinh lại. Nhưng mà khi đó Tiêu Thần nhất định cũng mất đi rất nhiều thứ.
Không nói tới thời gian để một lần nữa khôi phục tu vi như hôm nay phải cầng bao lâu, có sinh ra nguy hiểm không biết với việc tấn chức trong tương lai hay không. Chỉ cần tổn thất từ việc dung nhập nguyên thần vào trong kim ấn cũng là một cái giá lớn to lớn, khó có thể tưởng tượng được! Hơn nữa còn có một điểm quan trọng nhất khác, đó chính là mượn lực lượng của Táng hoa trọng sinh, cũng không phải có mười phần nắm chắc. Một khi xuất hiện một chút ngoài ý muốn nào đó, khi đó vẫn lạc có lẽ là triệt để tử vong, không còn cơ hội tiếp tục xoay người nữa.
Nhưng mà dù vậy, Tiêu Thần cũng không có một chút chần chờ nào. Giờ phút này, chuyện hắn hắn lo lắng duy nhất chính là phải làm thế nào mới có thể bảo hộ đám người tứ nữ Tử Yên tứ nữ. Ba Huyết Thần, Hỏa tộc Tô Cáp, Tử Nguyên Chi Chủ, tất cả đều muốn giết hắn một cách thống khoái, cho dù hắn có đi theo lời đối phương, thậm chí là vẫn cũng chưa chắc có thể che chở cho bọn họ bình an vô sự. Cho nên hắn mới có thể mạnh mẽ ngăn chặn sự nôn nóng trong đầu, đồng thời nhanh chóng suy nghĩ, đau khổ tìm kiếm phương pháp ứng phó.
Một lúc sau, Tiêu Thần bỗng nhiên ngẩng đầu lên:
- Kim ấn, ta biết ngươi có linh trí của bản thân mình. Khốn cảnh hôm nay Tiêu mỗ mời ngươi ra tay, giúp ta một lần!
Gần nửa ngày về sau, Tả Mi đạo tràng, thân ảnh của Tiêu Thần bỗng nhiên xuất hiện tại tầng hai của đạo tràng. Hai mắt hơi nhắm lại, tay đánh ra từng đạo pháp quyết dung nhập vào hư không quanh thân rồi biến mất không thấy gì nữa.
Sau khi đạo pháp quyết cuối cùng trong tay hắn đánh vào. Một cỗ khí tức khác lạ bỗng nhiên từ trên người hắn bộc phát ra, rồi sau đó bằng vào tốc độ kinh người nhanh chóng lan tràn ra toàn bộ đạo tràng.
Mà đúng lúc này, bất kể là người có ở bên trong đạo tràng hay không, vẻ mặt của tất cả tu sĩ trong đạo tràng cương cứng. Thân thể giờ phút này đột nhiên sụp đổ, vô thanh vô tức biến mất không thấy gì nữa.
Đạo vân!
Tiến vào trong đạo tràng trong cơ thể đã khắc đạo vân, từ nay về sau trung tâm với chủ nhân đạo tràng, có một không có hai. Chính là nô bộc trung tâm nhất. Nhưng mà giờ phút này, sau khi cỗ khí tức này khuếch tán qua, đạo vân trong cơ thể tất cả tu sĩ nô bộc dưới trướng Tiêu Thần đồng thời sụp đổ.
Nói cách khác, tại thời khắc này, Tiêu Thần ban cho bọn hắn được tự do.
Trong điện truyền thừa y đạo, Linh Chi đang nghiên cứu một bộ điển tịch y đạo. Đột nhiên, thân thể mềm mại của nàng cứng đờ, điển tịch trên tay rớt xuống mặt đất, mà nàng dường như không có phát hiện ra điểm này, trên khuôn mặt xinh đẹp tràn ngập vẻ kinh hoảng mờ mịt.
Sát đạo, vì muốn giúp cho tu sĩ Sát đạo cảm ngộ sát ý tinh thuần là nơi tiến hóa tới bổn nguyên. Hôm nay mọi chuyện trong Sát đạo đã đi vào quỹ đạo, không cần tự thân làm mọi chuyện. Lãnh Thập Nhị chuyên tâm bế quan tu hành quanh năm, tranh thủ đạt được lực lượng càng thêm cường đại, hiệu lực cho đại nhân. Nhưng mà giờ phút này, khi đạo vân trong cơ thể vỡ vụn, hắn bỗng nhiên ngẩng đầu lên, trong mắt chẳng những không có một chút vui mừng nào, ngược lại còn hàn ý đằng đằng, sát cơ vô hạn.
Bình luận