Đạo (Dịch) – Chương 2029

Bị đại năng Dạ Xoa Tộc cưỡng ép, thân bất do kỷ cùng tầm bảo. Khi đó hắn tùy thời ở trong tình cảnh mình làm người khác hưởng, khi đó hắn cũng chưa từng kinh hoảng.

Chiến trường tộc đàn, chém giết liên miên không dứt, mấy bận gần như chết, hắn ngoan lệ chém giết, chân đạp thi thể Thiên kiêu các tộc mà thành danh, cũng không có kinh hoảng.

Trong Tổ thành ngấm ngầm đả kích hay tính toán công khai không dứt. Hắn đón khó khăn và dùng lực lượng cường đại trấn áp tất cả cường địch phía sau màn, cũng không có kinh hoảng.

Thân hãm Tử Thành, rơi vào thâm uyên không đáy. Tất cả đều rơi vào trong tuyệt cảnh. Khi đó hắn lại cẩn thận tìm kiếm sinh cơ, cuối cùng lại đoạt được cơ duyên to lớn, khi đó hắn càng không kinh hoảng.

Trong Chiến Thần cung sát cơ từng bước, cường giả Huyết Ngục, Tam Thạch, Động Thiên Tam Giới. Mỗi người trước sau kéo tới, hắn ẩn nhẫn bố cục rồi bạo phát ra tay, chém giết tu sĩ Tam Giới hầu như không còn.

Huyết Ngục tộc xâm lấn, hắn kín đáo tính toán, thận trọng từng bước, đánh tan đối phương xâm lấn. Lại dùng phương thướng máu me hủy đi Huyết Ngục Giới để báo thù, khi đó hắn cũng không có kinh hoảng.

Từ khi phi thăng Linh giới đến nay, năm ngàn năm qua, kiếp sống tu đạo của Tiêu Thần hoàn toàn là sát kiếp, trắc trở hoàn hoàn đan xen vào nhau. Cái trước bị san bằng thì cái sau lại tới. Hung hiểm vô số, đi một nước không cẩn thận thua cả bàn cờ. Công khổ tu nhiều năm sẽ bị hủy hoại trong chốc lát. Khi đó kết cục sẽ là thân tử đạo tiêu, hồn phi phách tán, trọn đời không nhập Luân Hồi. Nhưng mà đối diện với những khó khăn này, hắn từng kinh hãi, từng phẫn nộ, từng oán hận, có tuyệt vọng, nhưng mà chưa hề cam chịu, không bao giờ sinh ra ý sợ hãi.

Nhưng mà hôm nay cầm ngọc giản huyết sắc này trong tay, lần đầu tiên Tiêu Thần luống cuống, luống cuống chân tay, tâm loạn như ma, trong đầu trống rỗng, rối loạn tới mức không có chút suy nghĩ hoàn chỉnh nào. Loại cảm giác này, là lần thứ hai trong đời Tiêu Thần gặp phải.

Trước kia Tiêu Thần từ Sa hải trở về, phụng dưỡng song thân ba tháng. Mặc dù đã có chuẩn bị, nhưng mà buổi trưa ngày ấy, trong nháy mắt khi song thân Tiêu Thần qua đời thì lòng hắn cũng vẫn rơi vào trong trống rỗng. Lần đầu tiên trong đời sinh ra cảm giác đau đớn tới tận xương tủy.

Nhân sinh trên đời, người thân nhất là phụ mẫu. Là người ban cho tánh mạng, sinh ra trên thế gian này. Cần phải dùng cả đời để cảm ơn, thân cận hiếu đạo. Nhưng mà mệnh trời có hạn, chung quy song thân không thể đi theo hắn cả đời được. Sau đó có thể có thê nhi làm bạn bên cạnh, hai bên cùng an ủi.

Song thân qua đời, tứ nữ Tử Yên, Nguyệt Vũ, Tiểu Nghệ, Thanh Mi là người thân nhất của Tiêu Thần trong phiến thiên địa này. Nếu như ngay cả các nàng cũng xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Tiêu Thần không biết rốt cuộc mình sẽ như thế nào. Huống hồ còn có năm vị huynh trưởng kết nghĩa, nhị đệ tử, huyết mạch hậu bối Tiêu gia, tất cả đều là người thân nhất trong đời này của Tiêu Thần, bọn họ làm sai ở chỗ nào? Mà lại bị đại kiếp nạn vốn là của hắn bị liên lụy.

Vốn hắn định dùng lực lượng bản thân đánh vỡ tất cả khốn cảnh, mở ra một mảnh thương khung an toàn cho người thân cận bên cạnh, che gió che mưa cho họ. Để cho bọn họ bình yên không bị một chút tổn thương nào. Cũng không cần chịu đựng tất cả cực khổ mà hắn từng trải qua.

Thế nhưng hắn không ngờ rằng, cuối cùng lại có kết quả như vậy.

Tại sao lại trở thành như thế này?

Tiếng thở dốc của Tiêu Thần dần dần dày đặc, khí tức trong cơ thể cũng trở nên hỗn loạn bất ổn. Hiện tại trong đầu hắn chỉ có một ý niệm, đó là vô luận thế nào cũng phải cứu tứ nữ Tử Yên và chư vị huynh trưởng trở về.

Trầm mặc một lúc lâu, hắn đột nhiên quay người, bước nhanh ra ngoài.

Nhân Tổ cẩn thậ quan sát vẻ mặt Tiêu Thần biến hóa, giờ phút này hắn biến sắc, chân bước ra một bước, thân ảnh trực tiếp ngăn cản trước mặt Tiêu Thần, đồng thời còn trầm giọng mở miệng:

- Lão phu biết bây giờ ngươi muốn đi đâu. Nhưng mà ta không thể để cho ngươi đi.

- Tránh ra!

Tiêu Thần hơi cúi đầu, miệng quát nhẹ, thanh âm bình tĩnh lại rét lạnh, không có một chút nhiệt độ nào.

- Lão phu nói rồi, tuyệt đối sẽ không nhường đường.

Thứ trả lời hắn là một quyền của Tiêu Thần, hắn đột nhiên ra tay, không hề có dấu hiệu nào. Một quyền đánh ra, phóng ra uy năng khủng bố, toàn bộ cấm chế trong Trưởng Lão điện lập tức mở ra. Uy áp mênh mông cuồn cuộn, phô thiên cái địa bộc phát bao phủ trọn Tổ Thành vào bên trong. Trong long vô số tu sĩ Nhân tộc hung hăng nhảy dựng lên, sắc mặt tái nhợt. Bọn họ nhìn nhau, đều nhìn ra trong lòng đối phương cũng kinh hoảng như mình. Bọn họ không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Tu sĩ chủ quản tin tức kia còn chưa đi xa, giờ phút này thân thể hắn đột nhiên run rẩy một cái. Hắn hoảng sợ quay đầu nhìn về phía Trưởng Lão Điện, tuy rằng hắn đã đoán được sau khi Tiêu tổ đại nhân biết được việc nhất định sẽ bộc phát. Nhưng mà hắn lại không ngờ tới lại mãnh liệt như thế. Cũng may hiện tại hắn đã rời đi. Nếu như lúc này vẫn còn ở trong Trưởng Lão Điện, cho dù Tiêu tổ không ra tay với hắn, nhưng chỉ cần bằng vào cỗ lực lượng uy áp này, cũng đủ để làm cho hắn không chịu nổi, lập tức bị trọng thương.

Mà giờ khắc này, trong Trưởng Lão Điện, sắc mặt Nhân Tổ bình tĩnh, năm ngón tay mở ra, ngăn cản uy năng từ một quyền của Tiêu Thần, hai hàng lông mày không nhịn được mà hơi nhăn lại. Chân lại không có lùi về phía sau một chút nào.

Vẻ mặt Tiêu Thần không có chút biểu tình, một quyền bị ngăn cản, hắn lập tức đổi quyền thành chưởng, ngang nhiên từ trên đánh xuống..

Nhân Tổ đưa tay, bàn tay hai người va chạm, thanh âm trầm đục như sấm bỗng nhiên bộc phát, mạnh mẽ đánh nát cấm chế ngoài điện, bên ngoài truyền đến tiếng kinh hô của tu sĩ hộ vệ, mơ hồ còn xen lẫn vài tiếng kêu thống khổ.

- Các ngươi nhanh chóng rời đi, không được để cho bất luận kẻ nào tới gần nơi này.

Nhận được chỉ lệnh của Nhân tổ, chúng tu sĩ hộ vệ ngoài điện sao dám tiếp tục ở lại? Bọn hắn vội vàng rút đi. Chỉ là trong mắt bọn hắn lúc này tràn ngập vẻ kinh hoảng. Tiêu Thần đại nhân mới nhập điện không lâu đã lập tức xuất hiện chuyện trước mắt. Chẳng lẽ Tiêu Tổ đại nhân và Nhân Tổ đại nhân nổi lên tranh chấp? Chẳng là, chỉ bằng vào cỗ khí thế kia cũng quá mức dọa người một ít.

Phanh!

Phanh!

Thanh âm trầm đục trong điện vang vọng liên tục. Hai người Tiêu Thần, Nhân Tổ không ai lùi nửa bước. Chưởng, quyền, khuỷu tay, cánh tay, vai, chân của hai người đều hóa thành lợi khí công phạt. Bọn họ ở trong không gian nhỏ hẹp chém giết, điên cuồng đối kháng, tạo ra từng tầng sóng to gió lớn.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...