- Các ngươi tiếp tục tuần tra, bản Đô thống có chuyện quan trọng cần phải trở về thành trước.
Không đợi nói xong, linh quang bên ngoài cơ thể hắn bùng lên, không ngờ đã hóa thành một đạo lưu quang rời đi.
Ngọc giản dùng tốc độ nhanh nhất từ trong Vân Nguyệt thành thông qua pháp trận đưa tới Tổ Thành. Mà trận pháp dùng chính là thông đạo truyền tống khẩn cấp dùng lúc địch nhân xâm lấn. Làm như vậy có thể trong thời gian ngắn nhất đưa tin tức tới Tổ thành. Đương nhiên loại truyền tống trận này tiêu hao cũng rất nặng, riêng số lượng một vạn khối tinh thạch cực phẩm cũng là con số khiến cho người ta đau đầu rồi.
Mà sau đó không lâu, tu sĩ thủ lĩnh thủ hộ truyền tống trong Tổ thành đột nhiên bị tiếng thét chói tai của tu sĩ thủ hạ làm cho run rẩy. Khi hắn nhìn thấy truyền tống trận sáng lên, nhất là truyền tống trận tin tức khẩn cấp sử dụng khi địch nhân xâm lấn, khuôn mặt hắn thoáng cái không còn chút máu nào.
Thế nhưng sau đó không lâu, chúng tu sĩ cảm thấy như mình bị đùa giỡn. Bởi vì từ trong truyền tống trận này bay ra căn bản không phải là ngọc phù mà quân đội Nhân tộc sử dụng, mà là một khỏa ngọc giản huyết sắc.
- Đám tu sĩ ở Vân Nguyệt thành đầu bị lừa đá rồi sao? Hay là bọn hắn vừa mới sinh ra đã là đầu heo, dám vận dụng truyền tống trận dùng lúc kẻ địch bên ngoài xâm lấn. Bọn chúng cho rằng một vạn linh thạch cực phẩm không đáng tiền hay sao? Nhất định ta phải báo việc này lên trên, khấu trừ số tiền kia từ trong quân phí đưa cho Vân Nguyệt thành.
Tu sĩ chủ quản nơi này thở dài một hơi, lau mồ hôi lạnh trên trán rồi hổn hển thấp giọng mắng chửi.
- Đại nhân nói đúng, việc này tuyệt đối không thể cho qua như vậy được. Trước tiên đại nhân bớt giận... Không bằng đại nhân nhìn xem nội dung bên trong ngọc giản này là gì, để xem bên trong có nội dung gì quan trọng mà đám tiểu tử kia lại dám làm như vậy.
Tu sĩ thuộc hạ hắn nịnh nọt mở miệng, nhưng mà trong mắt lại hiện lên vẻ hứng thú nồng đậm. Hiển nhiên bọn hắn rất muốn biết bên trong ngọc giản mà Vân Nguyệt thành phải dùng trận pháp truyền tống khẩn cấp truyền tới có nội dung gì.
Tên tu sĩ chủ quản kia hừ nhẹ một tiếng, dưới khuôn mặt ân cần, tươi cười của chúng thuộc hạ, hắn không chút đếm xỉa mà cầm ngọc giản trong tay. Hắn cố nén không ra vẻ tò mò, lại phân ra một tia thần thức rót vào bên trong thăm dò. Một lát sau, sắc mặt người này trắng bệch, thân thể lắc lư như là cái sàng, ánh mắt nhìn về phía ngọc giản màu đỏ trong tya, như là cầm thứ nguy hiểm trí mạng nào đó, mốn ném ra ngoài nhưng lại không dám.
Đám thuộc hạ nhìn thấy phản ứng của hắn, trong lòng lập tức giật thót lên, miễn cưỡng cười cười, cẩn thận mở miệng:
- Đại nhân... Trong này có nói tới chuyện gì, sao lại làm cho ngài thất thố như vậy chứ?
Tu sĩ chủ quản kia quay đầu lại, hai mắt vô thần nhìn thủ hạ đắc lực dưới trướng mình, thì thào mở miệng:
- Chuyện gì sao? Xảy ra đại sư.... Là đại sư có thể lật tung trời ...
Nói tới đây, dường như hắn hồi phục tinh thần lại, miệng hét lớn một tiếng, tay nắm thật chặt ngọc giản màu đỏ kia rồi quay người. Thân ảnh như một cơn gió rời đi.
....
Sắc mặt Nhân tổ âm trầm, khuôn mặt tuy rằng vẫn bình tĩnh như trước, nhưng mà cánh tay cầm ngọc giản lại có gân xanh nỏi lên, đủ để thể hiện cảm xúc chấn động chính thức trong lòng hắn lúc này.
Chuyện này phiền phức lớn rồi.
- Tin tức từ Vân Nguyệt thành truyền tới từ khi nào/
Tu sĩ chủ quản tin tức dùng vẻ mặt như muốn khóc, nói:
- Hồi bẩm Nhân tổ đại nhân, tin tức vừa mới tới, thuộc hạ không dám có chút sơ sót nào, trực tiếp đưa tới đây cho ngài.
- Được rồi, việc này không liên can tới ngươi. Không nên lo lắng, ngươi lui đi.
Nhân tổ dường như cũng nhìn ra người này đang bất an trong lòng, hắn khoát khoát tay rồi nói.
- Đa tạ Nhân tổ đại nhân thông cảm.
Tu sĩ chủ quản tin tức nghe được những lời này, nào còn dám dừng lại. Hiện tại nếu như hắn không đi, sợ rằng sẽ muộn. Hắn vội vàng, gần như là chạy trối chết khỏi đại điện của Nhân tổ, trong miệng không ngừng thấp giọng mắng.
- Đám vương bát đản các ngươi, không ngờ lại dám trêu vào Tiêu Tổ đại nhân. Hi vọng lần này các ngươi bị Tiêu Tổ đại nhân xử lý hết. Nhìn xem các ngươi còn có thể tiếp tục nhảy nhót được nữa hay không. Thiếu chút nữa làm cho ta sợ tới mức vứt nửa cái mạng. May mà hôm nay Tiêu Tổ đại nhân không có mặt, nếu không lão tử khó tránh khỏi bị giận chó đánh mèo...
Trong điện, Nhân tổ không có tốn quá nhiều thời gian để quyết định, hắn khẽ quát một tiếng:
- Nhanh đi mời Tiêu Tổ đại nhân tới đây, nói lão phu có chuyện quan trọng muốn thương nghị.
- Vâng, đại nhân.
Hộ vệ ngoài điện vội vã rời đi. Nhân tổ thì nhíu mày, đang suy nghĩ xem nên an ủi Tiêu Thần như thế nào, lại khuyên bảo Tiêu Thần nên tỉnh táo đối mặt với cục diện trước mắt. Thế nhưng nghĩ cả buổi hắn cũng không nghĩ được lời nào có thể thực hiện được ý nghĩ này của hắn. Chuyện này làm cho trong lòng hắn càng thêm nôn nóng.
Không lâu sau, Tiêu Thần nhanh chóng nhập điện, trên mặt hiện lên vẻ vui mừng:
- Nhân tổ triệu kiến gấp như vậy, chẳng lẽ đã có tin tức từ chỗ Tiếp Dẫn thai?
Nhân tổ nghe vậy im lặng không nói, hắn không biết nên xử lý thế nào.
Tiêu Thần thấy vẻ mặt hắn như vậy, trong lòng hơi trầm xuống. Vẻ vui mừng trên mặt biến mất, một cỗ suy nghĩ bất an hiện lên trong đầu, lại bị hắn mạnh mẽ đè xuống. Hắn hít sâu một hơi rồi nói:
- Nhân tổ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Không nên dấu ta.
- Cho dù lão phu muốn dấu ngươi chuyện này thì cũng chưa chắc đã có thể làm được. Nhưng mà trước khi nói cho ngươi biết, ta hi vọng ngươi có thể tỉnh táo một chút, khi quyết định phải suy nghĩ nhiều lần. Chớ vì xúc động nhất thời mà hối hận sau này.
Nhân tổ trầm giọng mở miệng, vươn tay lấy ra ngọc giảm màu đỏ kia rồi bỏ lên trên bàn.
- Đây là ngọc giản truyền tống khẩn cấp từ Vân Nguyệt thành tới. Sau khi ngươi xem là có thể biết được tất cả.
Tiêu Thần không dám có chút chần chờ nào, lập tức phất tay áo cầm lấy ngọc giản, lại phân thần thức vào bên trong thăm dò. Một lát sau, hắn chậm rãi ngẩng đầu, sắc mặt tái nhợt, trong đôi mắt tràn ngập vẻ kinh hoảng khó có thể che dấu.
Lúc mới vào Linh giới, nguyên thần bị trọng thương. Lại rơi vào lãnh địa dị tộc, đưa mắt nhìn bốn phía mờ mịt không nơi nương tựa. Khi đó hắn vẫn trầm ổn đối phó, không có kinh hoảng.
Chương 2029vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận