Bốn vị đạo lữ Tử Yên, Thanh Mi, Tiểu Nghệ, Nguyệt Vũ. Lúc ở trong Nhân gian giới gặp nhiều khó khăn trắc trở mới có thể đi tới một chỗ, tình bền như kim.
Giao Long vương, Thanh Hoàng vương, Bắc Cốc Tử, Tây Cốc Tử, Đông Cốc Tử. Năm vị huynh trưởng kết nghĩa, tính tình hợp nhau, còn hơn hẳn quan hệ huyết thống.
Đồ nhi thứ hai Lâm Nguyên, người Mạc La giới, khai sáng ra nhất mạch Tiêu thị, khiêm cung ôn hòa, tôn sư trọng đạo.
Tu sĩ hậu bối Tiêu gia Bắc Hoa châu Triệu quốc, đồng tông đồng nguyên với Tiêu Thần. Cùng một tổ tiên, huyết mạch chí thân.
Trong những người này, mỗi một người đối với Tiêu Thần mà nói đều đủ quan trọng. Dùng tâm tình của Tiêu Thần, nếu như biết bọn họ rơi vào trong tay ba Huyết Thần, Tô Cáp Hỏa tộc, Tử Nguyên chi chủ, trong lòng nhất định sẽ lo quá dẫn tới đại loạn. Đến lúc đó còn không phải để cho bọn hắn tùy ý làm gì thì làm hay sao/
Trong lòng năm tên lão quái này vô cùng kích động. Lần này ra tay vốn bọn hắn ôm suy nghĩ muốn thử trong đầu, nhìn xem tu si Phi thăng có quan trọng với Tiêu Thần hay không. Mà đối phương lại có thể vì an nguy của người thân mà chịu chết hay không. Chỉ là bọn hắn không ngờ lại có thu hoạch tuyệt diệu như vậy, bọn hắn há có thể bỏ qua cơ chứ? Bọn hắn phải mưu đồ một phen, toàn lực ứng phó, chém giết Tiêu Thần kia.
Dưới điện, sắc mặt Tử Yên, Nguyệt Vũ, Tiểu Nghệ, Thanh Mi lập tức trắng bệch. Vẻ sợ hãi trong mắt tiêu tán, thứ còn lại chỉ là lo lắng thật sâu.
Phu quân còn sống trên đời, chuyện này đối với các nàng mà nói không thể nghi ngờ là tin tức tốt nhất trên đời. Nhưng mà giờ phút này các nàng lại rơi vào trong tay địch nhân, sẽ trở thành thứ để đám người này uy hiếp Tiêu Thần.
Tứ nữ cúi đầu, trong mắt hiện lên vẻ đau thương không nỡ. Nhưng mà mấy tức sau bọn họ lại ngẩng đầu nhìn nhau, trong mắt vô cùng bình tĩnh, cũng hiểu suy nghĩ trong đầu đối phương. Bởi vì bọn họ hiểu rõ Tiêu Thần, cho nên bọn họ biết rõ. Một khi Tiêu Thần biết bọn họ rơi vào trong hiểm cảnh nhất định sẽ liều lĩnh đi tới cứu viện. Mà như vậy Tiêu Thần cũng sẽ đặt mình vào hiểm cảnh... Chuejn như vậy các nàng sẽ không cho phép xảy ra. Các nàng chỉ cần phu quân bình an là được, không càu những thứ khác.
Thế nhưng không thể gặp mặt trong lòng các nàng lại có chút không cam lòng. Khuôn mặt Tử Yên, Nguyệt Vũ, Tiểu Nghệ, Thanh Mi đồng thời hiện lên vẻ bất đắc dĩ, đau khổ. Nhưng mà lại bị các nàng lập tức cưỡng ép đè xuống, hóa thành sự quyết liệt. Khí tức trong cơ thể mặc dù không có biến hóa, nhưng mà trong nguyên thần của tứ nữ lại truyền tới khí tức hủy diệt, khuôn mặt đột nhiên trắng bệch, hai mắt nhanh chóng trởn ên ảm đạm. Nhưng mà trong mắt các nàng lại không có chút hối hận nào.
Làm việc này, các nàng không hối hận.
Sắc mặt năm tên lão quái đột nhiên biến đổi, phản ứng của Tử Nguyên chi chủ là nhanh nhất. Hắn tức giận hừ một tiếng, ống tay áo vung lên, lập tức có bốn đạo tử mang bắn ra, bao phủ tứ nữ vào bên trong. Dưới đạo tử mang này, chấn động nguyên thần hủy diệt bị hắn trấn áp làm cho bất động.
Tử Yên, Nguyệt Vũ, Tiểu Nghệ, Thanh Mi đột nhiên tự hủy nguyên thần đã vượt quá dự đoán của ba Huyết Thần, Tô Cáp Hỏa tộc, Tử Nguyên chi chủ. Nếu không phải bọn hắn là đại năng Phá Diệt cảnh, phản ứng cực nhanh thì lúc này sợ rằng đã để cho các nàng thực hiện được mư đồ. Đến lúc đó tính toán kia có thể thực hiện được hay không cũng không rõ. Một cơ hội tuyệt diệu để chém giết Tiêu Thần thiếu chút nữa trôi qua, điểm này khiến cho trong lòng năm tên lão quái kinh sợ vô cùng. Bọn hắn nhìn tứ nữ khuôn mặt trắng bệch, vừa được cứu trở về, sắc mặt trở nên cực kỳ âm trầm.
- Hừ. Muốn chết tự nhiên bổn tọa sẽ thành toàn cho các ngươi. Nhưng mà ít nhất còn không phải lúc này.
Tô Cáp Hỏa tộc hừ lạnh một tiếng, ống tay áo vung lên, lập tức có lực lượng cực nóng xuất hiện, chui vào trong cơ thể tu sĩ Nhân tộc, phong trấn tu vi mọi người. Thân thể, nguyên thần đều không thể nhúc nhích được.
- Được rồi, việc này cũng cho chúng ta một nhắc nhở, chuyện này vẫn nên nhanh chóng làm cho thỏa đáng thì hơn, tránh cho xảy ra ngoài ý muốn, như vậy sẽ không tốt.
Đại Huyết Thần Gia Đại Lược trầm giọng mở miệng, khóe miệng tràn ngập hàn ý lạnh lẽo.
- Chúng ta vẫn nên sớm truyền tin cho Tiêu Thần đi, chắc hẳn hắn cũng đang rất sốt ruột nha.
- Lần này chúng ta nhất định phải đồng tâm hiệp lực, tất cả mọi chuyện đều gác lại sau khi chém giết Tiêu Thần rồi nói.
- Chính nên như thế.
...
Vân Nguyệt thành.
Chu Giáp trở lại chốn vũ, mà bởi vì hắn tích lũy chiến công lớn lao trên chiến trường, tu vi tấn chức Độ Kiếp cảnh, hôm nay được phong là Đô Tống của Thành vệ quân. Dưới trướng cũng có ba ngàn tu sĩ nghe lệnh, phụ trách tuần tra giới bích, đề phòng kẻ thù bên ngoài xâm lấn.
Cho dù Huyết Ngục tộc đã tan tác, nhưng mà Chu Giáp là người từng chịu chiến hỏa, lại chịu đựng nỗi thống khổ mất đi người thân, đương nhiên tuân thủ nghiêm ngặt tuần tra giới bích, chưa bao giờ có chút sơ suất nào. Lúc trực nhất định sẽ tự mình dẫn tu sĩ dưới trướng cẩn thận tuần tra khu vực mà mình phụ trách.
Hôm nay lại tới phiên Chu Giáp trực, tướng sĩ trong Thành Vệ quân tương đối kính nể với vị Đô Thống đại nhân vừa mới được bổ nhiệm này. Lúc hắn trực quân kỷ nghiêm minh, không có bất kỳ chủ quan nào, cẩn thận đi xuôi giới bích.
Tuy nhiên, lúc này giới bích phía trước vô thanh vô tức bị nghiền nát, Chu Giáp biến sắc, miệng gầm nhẹ một tiếng.
- Phòng ngự.
Tướng sĩ sau lưng tuy rằng kinh ngạc, nhưng mà động tác cũng không có chút chậm trễ nào, lập tức co cụm lại, lập tức bố trí đại trận phòng ngự.
Nhưng mà địch nhân xâm lấn cũng không có hiện thân như trong dự liệu mà là một khỏa ngọc giản tỏa ra huyết sắc nhàn nhạt từ ngoài bay vào trong. Mà khe nứt trên giới bích cũng lập tức được tu bổ như cũ.
Chu Giáp không có bất kỳ chủ quan nào, sau khi chờ đợi một lát, xác định không có bất kỳ chỗ khác thường nào. Hắn thoáng chần chờ, lúc này mới vẫy tay, ngọc giản huyết sắc kia lập tức hóa thành một đạo lưu quang rơi vào trong tay hắn. Nguyên thần cảm ứng cũng không có gì là không ổn. Lúc này hắn mới phân ra một tia thần thức, rót vào bên trong ngọc giản.
Sau một khắc, sắc mặt hắn bỗng nhiên đại biến, trong hai mắt tràn ngập vẻ kinh sợ.
Bình luận