Đạo (Dịch) – Chương 2037

Tiêu Thần lăng không mà đứng, trường bào mà xanh trên người tung bay, mái tóc đen sau đầu phần phật, sát cơ lạnh lẽo phá thể mà ra, điên cuồng tàn sát bừa bãi, giống như Thần ma.

Đồng tử của Ngọc Cung lão tổ kịch liệt co rút lại, trên mặt hiện lên vẻ hoảng sợ, tuyệt vọng không có cách nào che dấu được. Nguy cơ tử vong mãnh liệt bỗng nhiên bao phủ hắn, khiến cho hắn không chút nghi ngờ nào, giờ phút này Tiêu Thần có thể xé nát hắn trong nháy mắt thần hình câu diệt.

- Chư vị đại nhân, cứu ta.

Trong tiếng hét thê lương, linh quang bên ngoài cơ thể lão quái này bùng lên, thân thể điên cuồng bỏ chạy về phía sau.

Nhưng mà giờ phút này đã muộn.

Tiêu Thần ngẩng đầu, ánh mắt bỗng nhiên nhìn vào trên người Ngọc Cung lão tổ, khuôn mặt lạnh lẽo, sát cơ như thủy triều. Chuyện hôm nay tất cả đều là do tên Ngọc Cung lão tổ này ban tặng, hắn há có thể thả đối phương rời đi. Bàn tay trong ống tay áo run lên, đột nhiên nắm chặt về phía Ngọc Cung lão tổ.

Cả phiến không gian bỗng nhiên cương cứng, một cỗ lực lượng mênh mông cuồn cuộn bỗng nhiên bộc phát, hóa thành lực lượng khuếch tán, lan tràn ra, bao phủ Ngọc Cung lão tổ vào bên trong rồi hung hăng xoắn một cái.

Tiếng gào thét thê thảm trước khi chết vang vọng rồi lập tức im bặt. Máu tươi bắn ra, dưới một xoắn này, thân thể Ngọc Cung lão tổ sụp đổ, nguyên thần bị nghiền nát, hóa thành bột mịn, bị xóa đi tất cả dấu vết tồn tại trên thế gian, không vào luân hồi, vĩnh viễn bị đọa đày ở dưới thâm uyên tử vong.

Mà từ đầu tới cuối ba Huyết Thần, Tô Cáp Hỏa tộc, Tử Nguyên chi chủ không có ý định xuất thủ cứu giúp. Ngọc Cung lão tổ bất quá chỉ là con cờ có thể lợi dụng trong tay bọn họ, hôm nay đã không còn giá trị lợi dụng, như vậy cần gì phải xen vào nữa? Huống hồ lực lượng mà Tiêu Thần thể hiện ra lúc này cũng khiến cho trong lòng năm người kiêng kỵ, không dám có chút dị động nào.

Cỗ lực lượng này quá mạnh mẽ, thậm chí còn cường đại tới mức làm cho trong lòng bọn hắn kinh sợ. Không dám chính diện ngạnh kháng. Tuy rằng không biết Tiêu Thần thông qua loại thủ đoạn nào có thể đạt được lực lượng như vậy. Nhưng mà chắc hẳn phải trả một cái giá rất lớn, lại không có cách nào giữ được lâu dài. Chỉ cần kiên trì được, nhất định đối phương sẽ lại để mặc cho bọn hắn muốn làm gì thì làm.

Sắc mặt Tô Cáp Hỏa tộc, Tử Nguyên chi chủ âm trầm, bọn hắn không ngờ chuyện đã nắm chắc trong lòng bàn tay lại xảy ra biến cố như vậy, trong lòng không khỏi có chút bất mãn với đề nghị của ba Huyết Thần trước đó. Nhưng mà chuyện trước mắt đã thành như vậy, chỉ có thể nghĩ biện pháp cố gắng bù đắp mà thôi.

- Chư vị đạo hữu, chúng ta liên thủ trấn áp Tiêu Thần. Hắn mượn lực lượng này không được lâu đâu. Chúng ta hợp lực nhất định có thể chém giết hắn.

Trong mắt đại Huyết Thần Gia Đại Lược có huyết quang lóe lên, miệng phát ra tiếng gào thét oán độc.

Tiêu Thần cười lạnh, không có sợ hãi, sát ý lại không giảm.

- Hôm nay Tiêu mỗ thi triển bí thuật, bộc phát lực lượng chí cường, vốn không mong muốn còn sống rời khỏi đây. Nhưng nếu ta không để ý tới tính mạng mà ra tay, chỉ sợ trong năm vị đạo hữu sẽ có một người chôn cùng với ta.

ba Huyết Thần, Tô Cáp Hỏa tộc, Tử Nguyên chi chủ nghe vậy sắc mặt lập tức cứng ngắc, trong mắt hiện lên vẻ kiêng kỵ.

Mà vào lúc này Tiêu Thần bỗng nhiên gầm nhẹ:

Thanh âm của hắn vừa mới vang lên thì từ cửa cung điện có linh quang chớp lên, phân thân không gian mặc áo bào màu bạc ra tay. Hắn không có dừng lại, ống tay áo vung lên, lập tức bao phủ chúng tu sĩ Nhân tộc rồi rời đi.

- Phân thân thứ ba?

Trong miệng đại Huyết Thần Gia Đại Lược vang lên tiếng rít gào kinh sợ.

- Đã tới thì cùng ở lại cho bổn tọa đi.

Cửa cung điện lại đóng lại, linh quang cấm chế vốn đã tiêu tán lại lần nữa sáng lên, quang mang càng thêm chói mắt.

Ngọc Cung lão tổ ra tay, Tiêu Thần thi triển Toái Nguyên phản kháng. Mặc kệ nguyên do vì sao là vì hắn dẫn đầu vi phạm khế ước thiên đạo. Cho nên lần này Gia Đại Lược ra tay cũng không sợ lực lượng khế ước cắn trả.

Trong mắt Tiêu Thần có lệ mang lóe lên, gầm nhẹ một tiếng rồi đánh về phía cánh cửa đã đóng lại kia.

- Bổn tọa liều mạng ẫn lại, các ngươi há có thể ngăn ta cứu người chứ? Nát cho ta.

Một quyền được đánh ra, dường như không khí trong cả phiến không gian bị áp súc lại, hóa thành lực lượng vạn quân ầm ầm đập xuống. Linh quang cấm chế trong cung điện bùng lên, rồi sau đó dùng tốc độ kinh người ảm đạm, sụp đổ. Trong tiếng nổ vang âm ầm, cánh cửa khép kín bị mạnh mẽ đánh nát, hóa thành đá vụn đầy trời.

Phân thân không gian và bản thể Nhân tộc tâm ý tương thông, Tiêu Thần vừa mới ra tay thì thân ảnh phân thân không gian đã theo đuôi phía sau. Ngay khi cửa cung điện bị đánh vỡ nát, thân ảnh hắn đã cưỡng ép lao ra. Đá vụn còn chưa tới gần thì đã bị một cỗ lực lượng không gian cưỡng ép đánh nát. Chạy ra khỏi điện, phân thân không gian không có bất kỳ trì hoãn nào mà mang theo đám người Tử Yên, Nguyệt Vũ, Tiểu Nghệ, Thanh Mi hóa thành một đoàn linh quang, dùng tốc độ nhanh nhất điên cuồng bắn tới Linh giới.

Tiêu Thần thi triển Toái Nguyên, tam thể cùng một bổn nguyên, không có một phân thân nào có thể may mắn thoát khỏi. Một khi bản thể vẫn lạc, phân thân không gian cũng sẽ chết đi. Mà hắn phải bảo đảm trước khi tất cả mọi chuyện xảy ra, phải đưa người bên cạnh tới nơi an toàn.

Đây là nhiệm vụ duy nhất mà Tiêu Thần giao cho hắn.

Trong cung điện lơ lửng, tất cả đều xảy ra trong tốc độ ánh sáng. Đợi cho phân thân không gian rời đi, một tia trói buộc cuối cùng trong lòng Tiêu Thần cũng bị đứt. Khí tức trên người ngày càng bạo ngược, điên cuồng, càng ngày càng nghiêm trọng. Sát khí đằng đằng. đôi mắt đen kịt sáng chói như sao trời, lóng lánh, có thần, sắc bén như đao.

- Ba Huyết Thần, Tô Cáp Hỏa tộc, Tử Nguyên chi chủ. Năm người các ngươi đã muốn dồn Tiêu mỗ vào chỗ chết như vậy, hôm nay ta sẽ co các ngươi cơ hội này.

Tiêu Thần lạnh nhạt mở miệng, sát cơ điên cuồng quanh quẩn. Hắn vung tay lên, lập tức có một cỗ lực lượng giam cầm cường đại bỗng nhiên xuất hiện, bao phủ trọn cung điện vào bên trong.

Hôm nay cũng không phải là bọn chúng muốn giết chết Tiêu Thần... Mà là Tiêu Thần không muốn buông tha cho bọn hắn.

Từ khi tu đạo tới nay hơn bảy ngàn năm, vượt qua núi thây biển máu, hiểm trở vô cùng mới có ngày hôm nay. Hiện tại không thể không vẫn lạc, tuy nhiên trong lòng hắn lại không can tâm, vô cùng oán hận. Nếu như tử vong là chuyện không thể tránh né, như vậy cũng nên phát tiết một phen, chiến một trận oanh oanh liệt liệt. Nếu như có thể chém được địch nhân thì cũng coi như là một loại an ủi.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...