Đạo (Dịch) – Chương 2019

Ngọc Cung lão tổ ra vẻ bình tĩnh. Vãn Nguyệt đạo quân tuy rằng bởi vì Tiêu Thần mà không còn thân cận với Ngọc Cung lão tổ như trước, nhưng mà dù sao hai người cũng coi như kết giao nhiều năm. Hơn nữa hiện tại rời xa Tổ thành, cho nên hắn thoáng chần chờ một chút, vẫn đồng ý tạp thời dừng lại nơi này nghỉ ngơi rồi mới đi tới những châu thành khác để thông báo.

- Vãn Nguyệt đạo hữu, chúng ta đã lâu chưa gặp mặt, hôm nay nên đối ẩm một phen cho thống khoái a.

Ngọc Cung lão tổ không nói tới những chuyện có liên quan tới chỉ lệnh, liên tiếp mời rượu. Vãn Nguyệt đạo quân này vốn có thái độ rụt rè cũng trở nên mềm xuống, bầu không khí cũng coi như hòa hợp.

Rượu qua ba tuần, Ngọc Cung lão tổ khoát tay, những tỳ nữ hắn nuôi dưỡng ở trong điện thi lễ rồi rút đi. Lão quái vật này phất tay bố trí cấm chế quanh điện, bao phủ trọn cung điện vào bên trong.

- Vãn Nguyệt đạo hữu, chúng ta cũng coi như là bằng hữu, trước đó còn có một ít giao tình. Bởi vì chuyện Tiêu tổ mà quan hệ giữa chúng ta bất hòa,. Những chuyện này đều là lẽ thường tình trong nhân sinh, lão phu chưa từng có chút bất mãn nào với đạo hữu. Nhưng hôm nay kính xin đạo hữu chỉ điểm một hai, trong chỉ lệnh của Nhân tổ có ẩn tình gì. Như vậy cũng tiện cho lão phu hóa giải thù cũ với Tiêu tổ.

Vãn Nguyệt đạo quân nghe vậy trong lòng có chút xấu hổ, bởi vì Tiêu tổ mà lạnh nhạt với Ngọc Cung lão tổ, tuy rằng là làm đúng, nhưng mà chung quy cũng không có tình có lý. Chính vì vậy lúc này hắn thoáng chần chờ một lát, cũng không có sốt ruột đáp lại, trên mặt hiện lên vẻ suy nghĩ.

Trong lòng Ngọc Cung lão tổ vui vẻ, vội vàng mở miệng nói:

- Nếu như đạo hữu có thể giúp ta một lần, ân tình lần này Ngọc Cung ta ghi nhớ. Tất sẽ cho đạo hữu một phần hậu lễ làm hồi báo.

- Năm đó Tiêu tổ xóa bỏ huyết mạch của Ngọc Cung nhất tộc, chẳng lẽ Ngọc Cung đạo hữu có thể buông tha cho tất cả thù hận hay sao?

- Mối thù huyết mạch của gia tộc há có thể quên một cách đơn giản chứ? Nhưng mà bằng vào thân phận, địa vị của Tiêu tổ hiện tại, cho dù lão phu không cam lòng thì có thể thế nào đây? Nếu như không thức thời chữa trị quan hệ, sợ rằng thứ chờ đợi lão phu cũng là vẫn lạc.

Vãn Nguyệt đạo quân quan sát kỹ vẻ mặt của Ngọc Cung lão tổ, thấy hắn cười khổ không thôi, trong lòng không khỏi có chút đồng tình với người này. Tu sĩ Hoang cổ đủ để được coi là đỉnh phong trong tộc đàn, địa vị tôn sùng. Nhưng mà ai ngờ được Ngọc cung nhất tộc lại trêu vào Tiêu tổ đại nhân cho nên mới rơi vào tình cảnh như ngày hôm nay. Ngọc Cung lão tổ tốt xấu gì cũng là tu sĩ đồng cấp với hắn, bộ dáng lại lo sợ không yên như vậy cũng coi như đáng thương. Cho nên người này thoáng chần chờ một lát rồi thấp giọng mở miệng.

- Ài. Ta và Ngọc Cung ngươi cũng là bằng hữu nhiều năm, hôm nay không đành lòng để ngươi ở trong hoàn cảnh xấu hổ như vậy. Ngươi đã có ý nịnh nọt Tiêu tổ, hóa giải ân oán. Chắc hẳn dùng thân phận hiện tại của Tiêu tổ đại nhân sẽ không làm ngươi khó xử. Chuyện có quan hệ tới chỉ lệnh lần này quả thực lão phu đã nghe thấy một ít tin tức, chưa hẳn đã chuẩn. Nhưng mà cứ coi như là ta nói bừa đi, ngươi cứ nghe rồi bỏ qua là được.

Nói tới đây, thanh âm của Vãn Nguyệt đạo quân đột nhiên thấp đi rất nhiều:

- Tiêu tổ chính là tu sĩ Phù Du giới phi thăng lên đây. Nghe nói sắp tới sẽ có người rất quan trọng với người tiến vào Linh giới, cho nên Tiêu tổ đại nhân không có trở về Chiến Thần cung khổ tu là bởi vì đợi những tu sĩ phi thăng này. Mà Nhân tổ đại nhân cũng vì vậy cho nên mới trịnh trọng hành động như vậy. Những tin tức này chưa hẳn đã chính xác, nhưng mà không có lửa thì làm sao có khói. Tiếp dẫn thai của Nhân tộc ta trải rộng khắp các châu thành, chưa hẳn không có khả năng được tiếp dẫn tới Càn hoàng thành. Nếu như Ngọc Cung đạo hữu quả thực có cơ hội tiếp dẫn người này, nếu như nắm chắc cơ hội, chưa hẳn đã không thể đề bù tâm nguyện, hóa giải hận thù với Tiêu tổ.

Trong lòng Ngọc Cung lão tổ khẽ động, trên mặt lại không có lộ ra chút dị sắc nào. Miệng liên tục nói lời cảm tạ với Vãn Nguyệt đạo quân. Hai người ngừng một chút rồi đổi chủ đề, tiếp tục đối ẩm. Đợi cho tới lúc yến hội chấm dứt, Ngọc Cung lão tổ tự tay dâng lên một phần lễ hậu, tự mình đưa Vãn Nguyệt đạo quân rời khỏi Càn Hoàng thành.

Trở về chỗ ở trong thành, Ngọc Cung lão tổ đuổi tất cả kẻ hầu người hạ ra ngoài, lại bố trí cấm chế xuống. Hắn ngồi một mình trong cung điện, hai hàng lông mày nhíu lại, vẻ mặt âm tình bất định. Lời nói của Vãn Nguyệt đạo quân theo hắn thấy mười phần là thật. Nếu như thế, hắn có thể mượn cơ hội này làm ra vẻ một chút hay không? Trong đầu lão quái này nhanh chóng suy nghĩ, một lúc sau, Ngọc Cung lão tổ hung hăng cắn răng, vẻ mặt dữ tợn vô cùng.

Trừ phi hắn triệt để bỏ qua cừu hận huyết mạch của gia tộc bị cắt đứt, vẫy đuôi mừng chủ như chó trước mặt Tiêu Thần, có lẽ còn có một đường sinh cơ. Thế nhưng cho dù vậy, có lẽ một ngày nào đó trong tương lai hắn cũng sẽ bị gạt bỏ một cách vô tình.... Nếu như vậy còn không bằng làm liều một phen.

Cầu phú quý trong nguy hiểm, một khi thành công, có lẽ có thể báo được huyết cừu của gia tộc. Mà hắn cũng có thể thoát khỏi thời gian chờ đợi trong lo lắng. Thậm chí còn làm cho con đường phía trước mình càng thêm rộng mở. Dưới tình huống như vậy, hắn không có đạo lý nào bỏ qua cơ hội lần này.

Suốt một ngày, Ngọc Cung lão tổ không bước ra khỏi cung điện nửa bước, hắn suy nghĩ tất cả mọi việc trước sau, rốt cuộc cũng quyết định ra tay. Mà cùng lúc đó, Ngọc Cung lão tổ tuyên bố bản thân có lxinh ngộ, cho nên sẽ tiến hành bế quan trong đoạn thời gian ngắn, nếu như không có chuyện gì không nên quấy rầy hắn. Ngoài Càn Hoàng thành, Ngọc Cung lão tổ đã thay hình đổi dạng, thu liễm khí tức. Hắn nhìn về phía hùng thành nguy nga sau lưng, miệng hừ nhẹ một tiếng, sau đó không chút do dự phất tay xé rách không gian, chân bước vào bên trong rồi lập tức biến mất.

Ngọc Cung lão tổ một đường chạy vội đi, cẩn thận tránh đi tất cả mọi thứ có khả năng tiết lộ thân phận hắn. Hắn phí mất mấy ngày mới xuyên qua hơn phân nửa lãnh địa Nhân tộc. Cuối cùng dưới tình huống không làm kinh động bất kỳ kẻ nào mà đi ra khỏi giới bích, tiến vào giới ngoại. Đến địa vực mênh mông ở giới ngoại, trong lòng lão quái này khẽ thở dài một hơi. Nhưng mà hắn cũng không dám dừng lại một chút nào, tiếp tục tiến sâu vào trong hư không rồi phóng thích khí tức của bản thân ra.

....

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...