Đạo (Dịch) – Chương 2020

Trong cung điện lơ lửng ở hư vô ngoài giới ngoại, ba Huyết Thần, Tô Cáp Hỏa tộc, Tử Nguyên chi chủ gần như trong nháy mắt mở mắt ra.

- Tu sĩ Nhân tộc.

Tử Nguyên chi chủ thấp giọng mở miệng, trên mặt hiện lên vẻ khó hiểu.

- Bất quá chỉ là một tiểu gia hỏa Hoang cổ cảnh, không ngờ lại dám lớn gan chạy tới giới ngoại.

Tuy rằng ngày đó bọn hắn tự phá giới bích Linh giới rồi rút đi. Nhưng mà bằng vào tâm trí của hai người Nhân tổ, Tiêu Thần tất có thể đoán được bọn hắn sẽ không dễ dàng dừng tay thối lui. Nhất định sẽ phân phó cường giả trong tộc không nên rời khỏi Linh giới một bước. Cho nên bọn hắn mới có thể cảm thấy ngạc nhiên vì chuyện này.

- Hừ, quản hắn có mục đích rắm gì, đã dám can đảm tới giới ngoại, như vậy bổn tọa sẽ làm cho hắn có đi mà không có về.

Huyết Thần Mật Hiết Lý vươn ngừng đứng dậy, miệng gầm nhẹ một tiếng.

- Để ta ra tay, hút máu tươi toàn thân hắn, lại tra tấn hắn tới chết, như vậy mới có thể tiêu tan chút hận ý trong lòng.

- Chậm đã.

Tô Cáp Hỏa tộc khẽ quát, trên mặt lộ ra vẻ đăm chiêu.

- Tu sĩ Nhân tộc này hiện thân tất có kỳ quặc, có lẽ có ẩn tình mà chúng ta không biết. Trước tiên không nên hạ sát thủ, phải bắt giữ hắn, hỏi kỹmột phen cũng không muộn.

Huyết thần Mật Hiết Lý nhíu mày, cũng không có đồng ý ngay mà nhìn về phía Đại Huyết Thần Gia Đại Lược, lão quái này khẽ gật đầu:

- Lời nói của Tô Cáp tướng quân có lý, ngươi ra tay dẫn hắn vào trong cung điện để cho chúng ta tra hỏi. Nếu như vô dụng thì mặc cho ngươi xử lý.

- Được.

Lúc này Huyết Thần Mật Hiết Lý mới mở miệng đồng ý, hắn bước ra một bước, thân ảnh trực tiếp biến mất không thấy.

Tô Cáp Hỏa tộc nhìn thấy màn này, hắn cúi đầu, trong mắt có lệ mang chợt lóe lên rồi biến mất. Nhưng mà khí tức cũng không có chút biến hóa nào.

...

- Đám người Huyết Thần của Huyết Ngục tộc đáng lý ra không thể rời khỏi nơi này mới đúng. Chẳng lẽ là ta tính toán sai?

Ở địa vực hư không giới ngoại, vẻ mặt Ngọc Cung lão tổ vô cùng khó coi, ánh mắt nhìn qua chung quanh, mơ hồ có vài phần lo lắng.

Nhưng lúc này đột nhiên có một cỗ uy áp mênh mông bỗng nhiên hàng lâm, không gian hư vô ở giới ngoại lập tức bị một mảnh huyết sắc tràn ngập, giống như là mọt biển máu mênh mông bỗng nhiên bao phủ Ngọc Cung lão tổ vào bên trong vậy. Sát khí và máu tươi nồng đậm dung hợp, làm cho người ta sởn hết cả gai ốc.

Nhị Huyết Thần Mật Hiết Lý chân đạp sóng máu mà tới, ánh mắt lạnh lẽo, sát khí đằng đằng.

Tuy nhiên lúc này Ngọc Cung lão tổ không có kinh sợ mà ngược lại còn lấy làm mừng. Hắn sợ tồn tại khủng bố trước mặt này trực tiếp ra tay giết hắn cho nên vội vàng, kính cẩn thi lễ.

- Vãn bối là Ngọc Cung của Nhân tộc, không biết trước mắt là vị đại nhân nào của Huyết Ngục tộc, vãn bối có chuyện quan trọng muốn thương lượng.

Dị sắc trong mắt Nhị Huyết Thần Mật Hiết Lý chợt lóe lên rồi biến mất. Hắn không ngờ chuyện này lại bị Tô Cáp Hỏa tộc kia nói trúng, tu sĩ Nhân tộc này quả nhiên mang tới chút tin tức. Chỉ là vẻ ngoài hắn cũng không có chút biến hóa nào mà thôi.

Nói xong sóng máu quanh thân hắn lăn tăn, lan tràn, sát khí như mây đập vào trong mắt.

Sắc mặt Ngọc Cung lão tổ trắng bệch, thủ vững bản tâm.

- Vãn bối tới đây là chuyện Tiêu Thần kia, tất sẽ không để cho Huyết Thần đại nhân Mật Hiết Lý thất vọng.

- Tiêu Thần.

Sát cơ trong mắt Mật Hiết Lý lóe lên, hắn không cho Ngọc Cung lão tổ có cơ hội nói tiếp, ống tay áo vung lên, trực tiếp cuốn người này đi. Khi hai người lần nữa xuất hiện thì đã ở trong một cung điện.

Mà lời đối thoại trước đó của hai người đã bị bốn lão quái trong điện nghe rõ. Trên mặt bọn hắn hiện lên vẻ kinh nghi. Chỉ là một tu sĩ Hoang cổ, dù có lòng thế nào thì lực lượng cũng quá yếu, sao có thể được việc chứ? Nhưng mà những lão bất tử này tâm tư thâm trầm, đương nhiên không phải là người dễ bị xúc động. Bọn hắn có thể miễn cưỡng kiềm chế, chờ đợi đối phương mở miệng giải thích.

Trong lòng Ngọc Cung lão tổ hơi chấn động, ánh mắt của năm vị đại năng Phá Diệt cảnh sao có thể thản nhiên ứng phó được chứ? Hắn kính cẩn, xoay người thi lễ:

- Ngọc Cung Nhân tộc bái kiến năm vị đại nhân.

Thần quang trong mắt đại Huyết Thần Gia Đại Lược chớp lên, lạnh nhạt mở miệng.

- Ta nghĩ trước khi ngươi tới đây cũng đã biết được huyết hải thâm cừu giữa Huyết Ngục tộc ta và Nhân tộc các ngươi. Ngươi tốt nhất nên cam đoan tin tức mình sắp nói ra có tác dụng... Nói đi, ngươi rốt cuộc muốn nói gì?

Ngọc Cung lão tổ hít sâu một hơi rồi trầm giọng mở miệng:

- Lần này Ngọc Cung tới chính là muốn làm giao dịch với năm vị đại nhân, hợp lực chém chết Tiêu Thần.

Tuy rằng mọi người đã suy đoán ra mục đích của đối phương khi tới đây. Nhưng mà giờ phút này nghe nói, bọn hắn vẫn cảm thấy có chút nực cười.

Tô Cáp Hỏa tộc cười lạnh một tiếng, nói:

- Giao dịch? Bằng vào tu vi của ngươi, ngươi cho rằng có tư cách giao dịch với ta hay sao?

Nếu như đã tới thì không còn đường lui. Ngọc Cung lão tổ dứt khoát buông tay, tâm thần cũng trở nên bình tĩnh.

- Chắc hẳn vị này chính là Tô Cáp đại nhân Hỏa tộc đúng không? Dùng tu vi của vãn bối quả thực không có tư cách hợp tác với chư vị đại nhân. Nhưng mà Ngọc Cung có thể cho các vị đại nhân một cơ hội chém giết Tiêu Thần. Đây cũng là lần ta đánh cuộc với mạng mình. Chư vị đại nhân cần cam đoan, cho dù việc này thành hay không cũng phải che chở cho vãn bối bình an... Hơn nữa Ngọc Cung hi vọng có được tư cách phi thăng lên Đại Thiên giới....

Nói xong trong điện đột nhiên yên tĩnh, nhưng mà ánh mắt ba Huyết Thần, Tô Cáp Hỏa tộc, Tử Nguyên chi chủ trong nháy mắt này lại trở nên cực nóng, sáng quắc bức người.

- Lời này của ngươi là thật chứ?

Tử Nguyên chi chủ trầm giọng mở miệng.

Ngọc Cung lão tổ chắp tay nói:

- vãn bối và Tiêu Thần có huyết hải thâm cừu, chắc hẳn chư vị đại nhân cũng nghe thấy. Ngọc cung nhất mạch của ta đều bị hủy trong tay hắn. Trên chuyện chém giết hắn, vãn bối đứng chung một trận tuyến với chư vị đại nhân. Còn nữa, nếu vãn bối không nắm chắc thì không dám đặt chân ra ngoài giới ngoại, kính xin chư vị tiền bói yên tâm.

- Tốt, điều kiện của ngươi bổn tọa đáp ứng hết.

Tô Cáp Hỏa tộc trầm giọng mở miệng.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...