Đạo (Dịch) – Chương 2018

Trong Giới Tử giới của Di gia có một động quật đen kịt, âm lãnh nối thẳng sâu vào trong lòng đất. Trong động quật âm trầm, lờ mờ, lão tổ Di gia trầm giọng mở miện.g

- Thần Nguyên, lão tổ đã dựa theo yêu cầu của ngươi, hội tụ tu sĩ gia tộc tới, tạo điều kiện cho ngươi sử dụng khôi phục thương thế. Nhưng mà hành động như vậy đã triệt để đem Di gia chúng ta phân rõ giới hạn với Nhân tộc. Ngươi cần phải hiểu rõ, nhất định không thể có chuyện ngoài ý muốn nổi lên. Nếu không Di gia chúng ta sẽ rơi vào trong hoàn cảnh vạn kiếp bất phục.

- Lão tổ yên tâm, tuy rằng hiện tại ta có thân thể Thi tộc, nhưng mà xét tới cùng vẫn là người của Di gia, đương nhiên sẽ không làm hại gia tọc. Chờ ta mượn huyết nhục của hai trăm vạn tu sĩ này khôi phục thương thế nguyên thần, ta sẽ lập tức thi triển đại pháp Thi tộc, làm cho người Di gia chúng ta trở thành tộc nhân Thi tộc. Đến lúc đó huyết mạch nguyền rủa tự nhiên sẽ bị phá. Mà tu vi lão tổ cũng có thể tiếp tục tăng lên, không cần lo lắng tới việc bị nguyền rủa cắn trả.

- Về phần thân phận Nhân tộc... Thi tộc nhất mạch chúng ta chính là một tộc đàn cường đại trong Đại Thiên giới. Đẳng cấp huyết mạch so với Nhân tộc không biết bao hơn bao nhiêu lần. Chuyện nơi này ta sẽ khẩn cầu đại năng Thi tộc mở miệng, dẫn dắt Di gia chúng ta phi thăng lên Đại Thiên giới.

Thanh âm trầm thấp mà khàn khàn, lộ ra vẻ suy yếu khó có thể che dấu. Nhưng mà lại có thể làm cho người ta có thẻ đơn giản nhận ra thân phận của người này. Người vừa mới mở miệng không ngờ lại là Thi vương Di Thần Nguyên. Chỉ sợ không ai có thể nghĩ tới, Di Thần Nguyên ngày đó bị Nhân tổ dùng Táng Thần đinh đánh cho trọng thương, không ngờ lại không có chạy đi mà còn độn lại, trốn vào trong Linh giới, càng lớn mật hơn là tiến vào Di gia. Có câu nói địa phương nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất, chắc hẳn không có ai đoán ra được hắn lại lẩn trốn ngay trước mắt Tiêu Thần và Nhân tổ.

Khuôn mặt tái nhợt, người mặc huyết bào bị nghiền nát, trước ngực có miệng vết thương khủng bố, luôn có một cỗ lực lượng hủy diệt ngăn cản vết thương khép lại, khiến cho thi huyết sền sệt không ngừng tuôn ra, khiến cho huyết bào trên người càng đỏ hơn, nhuộm thấm xuống cả bồ đoàn bên dưới người hắn.

- Như thế là tốt rồi.

Trong lòng lão tổ Di gia thầm thở dài một hơi.

- Nếu như vậy lão tổ cũng không quấy rầy ngươi dưỡng thương nữa.

- Lão tổ đi thong thả.

Di Thần Nguyên đưa mắt nhìn lão tro Di gia rời đi, ở chỗ sâu trong mắt có huyết sắc hiện lên.

- Tiêu Thần, bổn vương thừa nhậ ngươi cao tay hơn một bậc. Nhưng mà chung quy ta cũng không có chết. Chờ xem, không lâu nữa ta sẽ trở lại.

Tiếng gầm nhẹ oán độc quanh quẩn trong sơn quật không ngớt.

...

Bên Tổ thành truyền ra thủ dụ của Nhân tổ đại nhân, yêu cầu bằng vào tốc độ nhanh nhất truyền khắp tất cả các đài tiếp dẫn Phi thăng trong các châu quận ở lãnh địa Nhân tộc. Một khi có người quen biết với Tiêu tổ đại nhân phi thăng Linh giới lập tức báo lại.

Đông Thịnh châu, Kiền hoàng thành.

Với tư cách là hạch tâm của một châu, thành trì phồn hoa vô cùng. Tu sĩ hội tụ ở nơi này vô số, chính là một trong những hùng thành tương đối nổi danh trong Nhân tộc.

Hơn nữa chiến hỏa Huyết Ngục tộc chưa có lan tràn tới đây càng giữ gìn được sự phồn hoa của thành này.

Ngọc Cung lão tổ cũng ở đây.

Sát kiếp năm đó ở TỔ thành, một mình Tiêu Thần ra tay tàn sát thế lực khắp nơi trong Nhân tộc. Số lượng tu sĩ bị chém giết đâu chỉ có trăm vạn. Ngọc Cung nhất tộc cũng bị nhổ cỏ tận gốc trong sát kiếp năm đó, huyết mạch vì thế mà đoạn tuyệt. Ngọc Cung lão tổ bởi vì có tu sĩ áo đen dưới trướng Hắc Đế che chở mới có thể miễn cưỡng chạy thoát khỏi sát kiếp mà tồn tại tới nay. Những năm gần đây Ngọc Cung lão tổ chưa có một giây một phút nào quên đi cừu hận, lúc nào trong đầu cũng có suy nghĩ báo thù. Nhưng mà Huyết Ngục tộc xâm lấn, Tiêu Thần ngang trời xuất thế, đối phương dùng uy năng khủng bố dễ dàng đánh nát tất cả suy nghĩ báo thù trong đầu hắn. Thứ còn lại trong lòng hắn lúc này chỉ là không cam lòng, sợ hãi và oán hận. Nhưng mà những thứ này hắn chỉ có thể chôn sâu trong lòng, không dám biểu lộ nửa điểm.

Hắc Đế đại nhân xưa nay vốn coi trọng hắn nhưng mà sau khi Tiêu Thần trở về cũng không chút do dự bất hòa với hắn. Ngọc cung lão tổ tin chắc rằng, chỉ cần Tiêu Thần lộ ra chút suy nghĩ muốn giết chết hắn thì Hắc Đế sẽ trực tiếp bắt hắn lại rồi dâng hai tay lên. Cũng may dường như Tiêu Thần đã quên đi sự tồn tại của hắn, hoặc là tự kiềm chế thân phận cho nên không có đặt một tu sĩ Hoang Cổ như hắn vào trong mắt. Nhưng mà dù vậy Ngọc Cung lão tổ cũng không dám ở lại trước mí mắt của Tiêu Thần. Nếu không một ngày nào đó bị đối phương cao hứng, tiện tay giết bỏ. Như vậy chắc chắn sẽ không có ai vì hắn mà bất mãn với Tiêu tổ như mặt trời ban trưa này. Tu sĩ Cổ cảnh đối với Nhân tộc mà nói cực kỳ quan trọng, nhưng mà đặt ở trước mặt đại năng Nhân tộc, càng không tính là cái gì.

Chính là bởi vì nghĩ thông những điểm này cho nên Ngọc Cung lão tổ chủ động chờ lệnh rời khỏi Tổ thành, trấn thủ Càn Hoàng thành. Hắc Đế không thấy Tiêu Thần có ý trừng phạt Ngọc cung lão tổ, hắn chần chờ một lát rồi cũng đồng ý việc này. Trải qua được Nhân tộc phê duyệt, Ngọc Cung lão tổ rốt cuộc cũng được thả ra khỏi Tổ thành.

Nhưng mà sau khi đi vào Càn Hoàng thành, cho dù Ngọc Cung lão tổ vì bản thân thoát khỏi hiểm cảnh mà vui vẻ không thôi thì phần vui vẻ này cũng không kéo dài quá lâu, thậm chí có thể nói là lập tức bị đánh tan. Không đề cập tới việc tính mạng của hắn lúc này đều nằm trong tay Tiêu Thần, chỉ cần một suy nghĩ của đối phương là có thể quyết định sinh tử của hắn. Phần thù hận trong lòng kia cũng giống như vạn trùng phệt âm khiến cho hắn nhạ hết tra tấn, thống khổ. Nhưng mà tất cả mọi chuyện hắn chỉ có thể lặng lẽ chịu đựng, bởi vì đối mặt với Tiêu Thần hiện tại hắn không có bất kỳ lực lượng chống lại nào.

Cho tới hôm nay truyền tới chỉ lệnh của Nhân tổ, mới khiến cho hắn nhạy cảm phát hiện ra một điều khác thường trong đó.

Tu sĩ phụ trách tới Càn Hoàng thành truyền lệnh chính là người quen của Ngọc Cung lão tổ, gọi là Vãn Nguyệt đạo quân, đều là tu vi Hoang cổ. Nhưng mà chính bởi vì điểm ấy mới khiến cho trong lòng Ngọc Cung lão tổ sinh ra nghi vấn. Nếu như chỉ là chuyện tầm thường nhất định sẽ không làm kinh động tới tu sĩ Hoang cổ đi làm chân truyền tin. Như vậy chỉ có một giải thích, vấn đề này tuyệt đối không đơn giản như bề ngoài.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...