Đạo (Dịch) – Chương 2017

Chuyện gì trên đời cũng có hai mặt đối lập lẫn nhau, một bên vui đương nhiên có một bên mừng.

Ngay khi Nhân tộc Linh giới chúc mừng đại thắng, trong một cung điện lơ lửng ngoài giới bích, bầu không khí nặng nề, mọi người nhìn nhau, cũng không có ai nói một câu nào.

Sau khi ngày đó bị ngăn lại trước giới bích của Linh giới, sắc mặt ba Huyết Thần luôn âm trầm bất định vô cùng, không có một chút biến hóa nào trên mặt. Sát ý đằng đằng quanh thân gần như ngưng tụ thành thực chất. Bọn hắn nghiến răng nghiến lợi muốn đi giết một người, nhưng mà hết lần này tới lần khác lại không tìm được bất kỳ cơ hội nào. Chính vì vậy trong lòng càng thêm bực bội.

Tô Cáp Hỏa tộc, Tử Nguyên chi chủ ngồi ở phía đối diện, vẻ mặt cũng không tốt là bao. Tới lúc này hai người cũng không hiểu rõ, chuyện vốn tốt như vậy tại sao lại diễn biến thành tình trạng như hiện tại chứ? Không những không có chém giết được Tiêu Thần mà còn khiến cho bản thân rơi vào kết cục chật vật như vậy.

- Lão phu đã từng thử khuyên bảo qua Tam Thạch giới, Động Thiên giới ra tay công phạt Nhân tộc, nhưng mà lại không có hiệu quả gì. Xem ra muốn đạt được sự trợ giúp từ bọn hắn, hi vọng không lớn.

Tô Cáp Hỏa tộc khẽ cau mày, trong thanh âm tràn ngập vẻ căm giận.

Đại Huyết Thần Gia Đại Lược chậm rãi ngẩng đầu lên:

- có kết cục của Huyết Ngục giới ta làm gương, ai còn dám ra tay làm khó với Nhân tộc cơ chứ? Tô Cáp tướng quân không nên uổng phí tâm cơ, dù sao bọn hắn cũng không phải Huyết Ngục tộc chúng ta, sốt ruột muốn nhận được sự trợ giúp từ ngươi.

Thanh âm bình tĩnh, nhưng hàn ý trong đó lại vô cùng rõ ràng.

Huyết Ngục tộc nhất mạch rơi vào trong thảm cảnh hiện tại tuy rằng là một tay Tiêu Thần làm ra. Nhưng mà lại không thoát khỏi quan hệ với Tô Cáp Hỏa tộc này. Nếu không phải hắn ra mặt lợi dụ, khuyên bảo thì Huyết Ngục giới há có thể xâm nhập vào lãnh địa Nhân tộc, càng rơi vào trong kết cục bi thảm trước mắt chứ?

Giao dịch vốn là chuyện ngươi tình ta nguyện, vốn không nên xuất hiện loại chuyện oán hận về sau như vậy. Nhưng mà khi một khi một bên thua tới mức chỉ còn hai bàn tay trắng, nhất định trong lòng khó tránh khỏi có oán khí với phương còn lại. Giống như là ba Huyết Thần trước mắt, trong lòng đã sớm có oán khí với Tô Cáp.

Sắc mặt Tô Cáp Hỏa tộc bỗng nhiên trở nên cực kỳ khó coi. Chuyện Tiêu Thần chậm chạp không cách nào giải quyết được, trên người hắn cũng có áp lực rất nặng. Chuyện không có tiến triển đã khiến cho hắn vội vàng, xao động không thôi, giờ phút này lại nghe Gia Đại Lược mở miệng, chẳng khác nào là đổ thêm dầu vào lửa, thành công nhen nhóm lên lửa giận trong lòng hắn.

- Lời này của Gia Đại Lược Huyết Thần là có ý gì? Chẳng lẽ chỉ trích nguyên do là do bổn tướng đẩy Huyết Ngục tộc nhất mạch các ngươi vào kết cục như vậy hay sao? Xin đạo hữu chớ quên, ước định lúc trước bổn tướng cũng không buộc các ngươi đồng ý. Chỉ là một lần giao dịch đôi bên tình nguyện, kết quả trước mắt cũng không phải là kết quả mà bổn tướng muốn thấy. Nhưng mà nếu như quy trách nhiệm này cho ta, thứ cho bổn tướng không thể đồng y s.

Mật Hiết Lý Huyết Thần cũng cười lạnh một tiếng, sắc mặt lạnh lẽo:

- Không thể quy trách nhiệm về phía ngươi sao? Huyết Ngục tộc ta đạt thành giao dịch, xâm nhập lãnh địa Nhân tộc thay cho Tô Cáp tướng quân, ép Tiêu Thần kia rời khỏi Chiến thần cung cho ngươi. Việc này tu sĩ giới ta đã làm được. Ở không gian loạn lưu là lần thứ nhất, phân thân của bốn người chúng ta vẫn lạc là lần thứ hai. Hai lần cơ hội như vậy mà lại bị ngươi bỏ qua. Giao dịch vốn là chuyện công bằng công chính, Huyết Ngục tộc ta đã làm được. Nếu như Tô Cáp tướng quân có thể thành công đánh chết Tiêu Thần thì sao có thể khiến cho huyết mạch Huyết Ngục tộc ta bị hắn ta tận diệt cơ chứ?

- Việc này Tô Cáp tướng quân vốn nên gánh chịu đại bộ phận trách nhiệm, chẳng lẽ ngay cả lời phàn nàn cũng không cho chúng ta nói hay sao?

Mật Hiết Lý Huyết Thần lạnh lùng mở miệng, bầu không khí giữa song phương trở nên giằng co, rất có ý dương cung bạt kiếm.

Tô Cáp Hỏa tộc nổi giận, nhưng mà cũng không thể nào phản bác được chuyện này. Chỉ là hắn cũng không muốn vì vậy mà lùi về phía sau nửa bước.

Trên mặt Tử Nguyên chi chủ cũng hiện lên vẻ ngượng ngùng. Ước định ngày đó tuy rằng lấy Tô Cáp Hỏa tộc làm chủ, nhưng mà hắn cũng không thoát khỏi liên quan. Huống chi hai lần chém giết Tiêu Thần thát bại, trong đó cũng có bóng dáng của hắn.

- Bốn vị đạo hữu bình tĩnh một chút, giờ phút này thế cục nguy cấp như vậy, chúng ta càng phải chân thành hợp tác, tạm thời bỏ qua tất cả bất mãn, oán hận. Nếu không dưới khốn cảnh trước mắt chẳng những không có cách giải quyết mà ngược lại còn khiến cho chúng ta tự loạn trận cước.

- Giết chết Tiêu Thần, diệt trừ Nhân tộc, đây là mục tiêu chung của chúng ta. Thứ hiện tại chúng ta nên làm nhất chíhn là yên tĩnh ngủ đông, ở ẩn. Đợi cho tới khi địch nhân thư giãn, tự nhiên sẽ có lúc để cho chúng ta lợi dụng. Đến lúc đó lại ra tay, hốt gọn bọn chúng luôn.

Tử Nguyên chi chủ mở miệng, cũng cho mình và song phương một bậc thang xuống đài. Đối với thế cục trước mắt, ba Huyết Thần, Tô Cáp Hỏa tộc cũng nhìn thấy rõ. Một khi nội chiến ai cũng không chiếm được chỗ tốt. Đương nhiên bọn họ đều thừa cơ xuống đài, mỗi người đề hừ nhẹ một tiếng, không nói thêm lời nào nữa.

Chỉ là trong lòng mấy người đều hiểu rõ. Hiện tại bọn hắn muốn giết chết Tiêu Thần khó khăn tới đâu. Không đề cập tới bản thân tiểu tử này có chiến lực so với Phá Diệt cảnh. Chỉ cần Tiêu Thần kia ở trong Linh giới, như vậy bọn hắn cũng không thể làm được gì.

Hôm nay cũng chỉ có thể nghe theo lời Tử Nguyên chi chủ nói, kiên nhẫn chờ đợi mà thôi.

Nhưng mà... Rốt cuộc phải chờ tới khi nào...

.....

Tổ thành, di gia.

Làm thế lực môn phiệt lâu năm trong Nhân tộc, nội tình của Di gia cho dù bị chiến hỏa ảnh hưởng nhưng vẫn hùng hậu vô cùng. Sau thời gian chiến hỏa bộc phát một đoạn thời gian ngắn thì Di gia đã khôi phục lại phong phạm, khí độ sâm nghiêm trước đó.

Ngày trước gia chủ Di gia truyền lệnh, triệu hồi tất cả tu sĩ của gia tộc, tiến vào trong không gian giới chỉ tiếp nhận ban thưởng, có được cơ hội tăng tiến tu vi. Trong khoảng thời gian ngắn lập tức có hơn hai trăm vạn tu sĩ Di gia đi tới, chỉ là không có một ai có thể một lần nữa đi ra ngoài.

Mà cùng lúc đó Di gia tạm thời tuyên bố phong bế Môn đình, chỉnh đốn lực lượng gia tộc bị tiêu hao.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...