Đạo (Dịch) – Chương 1955

Miệng Tiêu Thần khẽ than, hư ảnh một tòa cung điện bỗng nhiên xuất hiện. Tuy rằng chỉ lớn hơn trượng nhưng lại vô cùng rõ ràng, tản mát ra khí tức tôn quý, từ cổ chí kim, bao phủ cả thân thể hắn vào bên trong.

Biển lửa ào tới.

Tử mang bắn tới.

Oanh.

Oanh.

Lực lượng hủy diệt khủng bố của Phá Diệt cảnh ầm ầm bộc phát. Hai người Tô Cáp, Tử Nguyên chi chủ mặc dù không dùng hết toàn lực, nhưng mà uy năng đánh ra vẫn như trời sập đất lún, làm cho người ta tuyệt vọng. Không gian loạn lưu trong phương viên vạn dặm bị mạnh mẽ xé nát, xa lánh, lại giống như là biển gầm khuếch tán ra bát phương. Bộc phát ra lực lương hủy diệt kinh thiên động địa.

Hư ảnh Tả Mi đạo tràng thủ hộ lắc lư, rung động kịch liệt. Sắc mặt Tiêu Thần lập tức tái nhợt, ngửa đầu phun ra một ngụm máu tươi, thân thể rơi vào trên Tả Mi đạo tràng thủ hộ, chỉ là lại giống như kích phát lực lượng thủ hộ của đạo tràng, khiến cho nó lắc lư, rung động nhưng cũng không có sụp đổ.

Mà mượn lực lượng sinh ra lúc hai đạo thần thông Phá Diệt cảnh đánh tới, Tiêu Thần cố gắng thúc dục một tia pháp lực trong cơ thể, điên cuồng lùi lại phía sau.

Tô Cáp Hỏa tộc, Tử Nguyên Chi chủ hiện lên trong tầm mắt hắn, song phương đuổi theo chém giết đã lâu, hôm nay mới coi như chính thức nhìn thấy rõ hình dáng của nhau.

Nhìn hư ảnh Tả Mi đạo tràng thủ hộ bên người Tiêu Thần, lông mày của hai lão quái này nhíu chặt lại, trong mắt khó dấu nổi vẻ khiếp sợ.

Hư ảnh này hiển nhiên là do loại bảo vật nào đó kích phát ra, có thể ngăn cản thần thông do hai bọn hắn liên thủ thi triển mà không sụp đổ đã đủ chứng minh chỗ cường đại của nó. Loại bảo vật này đối với tu sĩ Phá Diệt cảnh mà nói, cũng trân quý vô cùng.

Xem ra trên người Tiêu Thần này có rất nhiều bí mật che dấu, kiện bảo vật kia có lẽ thực sự ở trong tay hắn.

Trong lòng Tô Cáp, Tử Nguyên lập tức sinh ra cảm giác nóng bỏng, đồng thời cười lạnh một tiếng.

Tuy rằng bảo vật không kém, nhưng mà cũng chỉ miễn cưỡng ngăn cản được một kích của hai người mà thôi. Một khi ra tay lần thứ hai, Tiêu Thần này sẽ lập tức bị lực lượng khủng bố chém giết, hóa thành bột mịn, hình thần câu diệt.

Tuy nhiên, lúc này ánh mắt bọn hắn nhìn vào khuôn mặt của Tiêu Thần, trong lòng hung hăng trầm xuống, thầm nghĩ một tiếng không tốt.

Giờ phút này vẻ mặt Tiêu Thần bình tĩnh, khóe miệng hơi vểnh lên, lộ ra vẻ trào phúng nhàn nhạt.. Hắn thoáng chắp tay với hai người.

- Tình cảm đuổi giết ngày hôm nay, ngày sau Tiêu Thần ta tất sẽ đích thân hoàn trả. Kính xin hai vị đạo hữu kiên nhẫn chờ dợi.

Tô Cáp, Tử Nguyên không nói một lời, đồng thời ra tay, thần thông đánh ra.

Nhưng lúc này có một cỗ lực lượng trấn áp bỗng nhiên hàng lâm, cuốn tới hai người.

Lực lượng không gian loạn lưu bị cưỡng ép dạt sang hai bên giờ phút này như bị người ta sử dụng, hóa thành sóng biển ngập trời, cuốn về phía hai người.

Biến cố đột nhiên xảy ra này tuy rằng không có cách nào đánh chết hai người, nhưng mà cũng đủ để làm cho hai bọn hắn luống cuống tay chân, thần thông bị ngăn cản.

Phân thân không gian thu cục đá màu đen vào trong tay, chân bước về phía trước một bước, khí tức bỗng nhiên dung nhập vào trong không gian loạn lưu rồi biến mất không thấy gì nữa.

Sau mấy tức, không gian loạn lưu đang bạo động bị dẹp loạn, thủy triều cuồn cuộn bị xé nát, làm lộ ra thân ảnh hai người Tô Cáp, Tử Nguyên. Nhìn chỗ sâu trong không gian loạn lưu không có lấy một bóng người. Sắc mặt hai lão quái đột nhiên trở nên cực kỳ khó coi, giống như nuốt phải con ruồi vậy.

Hôm nay đuổi giết Tiêu Thần, nếu như bọn hắn hợp tác thì Tiêu Thần đã sớm thần hình câu diệt. Chính vì hai người bọn hắn đối lập với nhau, ngăn cản lẫn nhau làm trì hoãn quá nhiều thời gian cho nên mới xuất hiện loại kết quả này. Lại cho Tiêu Thần này được người ta tiếp ứng mà đào tẩu.

Hai lão quái chưa từ bỏ ý định, thần thức ầm ầm phá thể mà ra, điên cuồng quét ngang trong không gian loạn lưu, muốn tìm bằng được khí tức của Tiêu Thần. Nhưng mà mặc cho bọn hắn xuất ra hết thủ đoạn vẫn tốn công vô ích. Lúc này trong miệng cả hai mới phát ra tiếng rít gào không cam lòng.

Bỏ qua cơ hội tốt nhất để giết chết Tiêu Thần, bọn hắn đã đánh rắn động cỏ, ngày sau muốn gặp được cơ hội như vậy, khả năng cực bé.

Nhưng việc đã tới nước này, ai cũng không thể trách cứ đối phương, hai lão quái liếc nhìn nhau, chỉ có thể bất đắc dĩ rời đi.

...

Trong không gian loạn lưu, phân thân không gian rít gào rời đi. Sau khi thôn phệ một sinh linh Không gian chi tâm vừa mới ra đời, uy năng vốn có của hắn lập tức tăng vọt.

Tuy rằng uy năng chính thức so ra kém bản thể Nhân tộc, nhưng ở trong không gian loạn lưu hắn hoàn toàn được coi là Vương giả chính thức. Lực lượng có khả năng bộc phát ra thậm chí có thể tạo thành uy hiếp không nhỏ với đại năng Phá Diệt cảnh.

Giờ phút này tay cầm bản thể đạo tràng, phân thân không gian đi thẳng tới Linh giới. Dùng tốc độ của hắn chạy đi, lộ trình vốn cần mấy năm, chỉ sợ chỉ cần một tháng ngắn ngủi, thậm chí còn ít hơn là có thể đi tới.

Tiêu Thần ở trong đạo tràng, toàn lực khôi phục tiêu hao trong cơ thể. Lúc trước tuy rằng Tả Mi đạo tràng vì thủ hộ hắn, chống đỡ thần thông của Tô Cáp và Tử Nguyên chi chủ, nhưng Tiêu Thần lại phải chịu ý chí của Phá Diệt cảnh. Nếu không phải tu vi hắn đã đột phá tới Chí Cổ, cường độ cứng cỏi của nguyên thần cực lớn, lại có Bồ Đề Cổ thụ và Ô Quỷ thủ hộ, chỉ dựa vào cỗ ý chí kia sợ rằng cũng đã có thể chém giết hắn tại chỗ.

Sát cục hôm nay quả thực giống như là rơi vào tuyệt cảnh. Nếu như phân thân không gian tới chậm nửa bước, hậu quả khó mà tưởng tượng nổi.

Mà điểm ấy cũng chứng minh một điểm, mặc kệ tu vi thế nào đều phải cẩn thậ.

Đường lên đại đạo gian nan hiểm trở, trắc trở trùng trùng điệp điệp. Cho dù dùng tu vi Chí Cổ của Tiêu Thần hiện tại. Nếu như có chút sơ sót nhất định cũng sẽ bị chém giết tại chỗ. Nhiều năm khổ tu sẽ bị hủy hoại trong chốc lát, phải nhận kết cục bi thảm.

Sát kiếp trong không gian loạn lưu là do Tiêu Thần hắn sơ xuất trong lúc cấp bách, nhưng mà cũng phản ánh sự táo bạo trong lòng.

Sau khi tiến vào Chiến thần cung, Tiêu Thần dựa vào Thạch tháp làm cho tu vi tăng vọt. Từ Thái Cố liên tiếp đột phá tới Chí cổ cảnh hiện tại. Tuy rằng là hơn hai ngàn năm, nhưng mà một đường xuôi chèo mát mái, tuy rằng có khó khăn trắc trở nhưng lại bị hắn nghiền nát toàn bộ.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...