Đạo (Dịch) – Chương 1954

Mà Tiêu Thần thì xảo diệu lợi dụng điểm này, làm cho hai người này ngáng đường nhau, như vậy hắn mới có thể miễn cưỡng chống đỡ được.

Ba đạo thân ảnh chạy trong không gian loạn lưu cuồn cuộn.

- Đáng chết. Dừng tay.

Tử Nguyên chi chủ rít lên một tiếng:

- Chúng ta ngăn cản nhau như vậy, ai cũng không thể giết chết Tiêu Thần. Nếu như thời gian kéo càng dài, một khi xảy ra ngoài ý muốn, bỏ qua cơ hội tốt lần này, chúng ta muốn đắc thủ lần nữa sẽ khó khăn vô cùng.

- Ta và ngươi lập Thiên đạo khế ước, hợp lực giết chết Tiêu Thần. Sau đó lại đi tranh đoạt bảo vật.

Sắc mặt Tô Cáp Hỏa tộc âm trầm như nước, tuy rằng người này đoạt xuất thủ trước, thậm chí còn xuất thủ trước với Tử Nguyên chi chủ, nhưng mà lại không phải là kẻ ngu xuẩn. Hắn cũng nhìn rõ cục diện hiện tại.

Đây chính là biện pháp tốt nhất trước mắt, hắn cũng không muốn tiếp tục kéo dài cục diện này nữa.

- Được.

Tô Cáp, Tử Nguyên chi chủ lập Thiên địa khế ước, xem như hoàn thành ước định. Lúc này mới hừ nhẹ một tiếng, không còn ra tay với nhau mà toàn lực đổi giết.

Tuy nhiên vẻ mặt hai người vẫn âm trầm như trước, một khi chém giết được Tiêu Thần thì chính là thời điểm hai người bọn hắn bộc phát đại chiến sinh tử.

Dưới uy áp khủng bố của Phá Diệt cảnh quấy nhiễu, thậm chí có thể hủy diệt cả Tiểu Thiên thế giới. Không gian loạn lưu cuồn cuộn như là sóng biển, tốc độ phóng về phía trước lập tức bị quấy nhiễu.

Ngay khi Tô Cáp và Tử Nguyên chi chủ lập thiên địa khế ước ngừng ra tay với nhau thì Tiêu Thần cũng đã phát hiện ra, sắc mặt hắn trở nên cực kỳ khó coi.

Hai lão quái này lại liên thủ với nhau.

Điểm ấy hắn đã sớm đoán trước được. Nhưng mà đến quá nhanh, đáng chết. Còn kém một chút nữa, phân thân không gian sắp tới.

Nhưng mà thời gian còn lại cho Tiêu Thần lại không đủ.

Oanh.

Oanh.

Hai đạo khí tức khủng bố lập tức bộc phát, khí cơ một mực tập trung, thân thể Tiêu Thần cứng đờ, sắc mặt bỗng nhiên trắng bệch. Tâm thần phải thừa nhận áp lực rất nặng.

Linh quang trên tay chớp lên, Tiểu Điếm rơi vào trong tay hắn. Tiêu Thần cắn chặt răng, hắn đã chuẩn bị buông tay chiến một trận.

Đã không chạy được vậy thì chiến một trận... Hi vọng có thể kéo dài tới lúc phân thân không gian tới.

Trong lúc Tiêu Thần chạy đi, tốc độ không giảm, đồng thời còn quay người lại, hóa thành xu thế lùi về phía sau, thanh phong trên tay mạnh mẽ chém xuống.

Một chém này tiêu hao một phần ba lực lượng trong cơ thể hắn. Trải qua Tiểu Điếm áp súc, bộc phát, lực sát thương thậm chí còn có thể ngang với tu sĩ Phá Diệt cảnh ra tay.

Kiếm quang xuất hiện, lóe lên rồi biến mất, bỗng nhiên bắn vào chỗ sâu trong không gian loạn lưu.

Tô Cáp của Hỏa tộc nổi giận gầm lên một tiếng, ống tay áo vung lên, biển lửa mênh mông cuồn cuộn bỗng nhiên xuất hiện.

Khóe miệng Tử Nguyên chi chủ cười lạnh, con ngón tay búng ra một cái. Một đạo tử mang bắn ra.

Oanh.

Hai vị cường giả Phá Diệt cảnh ra tay, kiếm quang mà Tiêu Thần kích phát trực tiếp bị đánh tan.

Nhưng mà dù vậy trạng thái tiến về phía trước của hai lão quái cũng bị đánh gãy. Khoảng cách song phương lại được kéo giãn một chút.

Nhanh một bước chạy ra tìm đường sống, còn nhiều thời gian, sau này báo thù cũng không muộn.

Chậm một bước thì thân tử đạo tiêu, khổ tu bao nhiêu năm sẽ thành công cốc.

Đây là lựa chọn đúng đắn trên bờ vực sinh tử.

Trong không gian loạn lưu phía sau, Tô Cáp, Tử Nguyên chi chủ phát ra tiếng gào thét phẫn nộ, sát cơ trong lòng càng thịnh. Tiêu Thần này bất quá chỉ có cảnh giới Chí Cổ, không ngờ lại có thể kích phát ra lực lượng Phá Diệt cảnh. Tư chất nghịch thiên như vậy, đương nhiên phải loại bỏ càng sớm càng tốt, tránh cho đêm dài lắm mộng.

Không quá mấy tức hai người lại lần nữa tới gần, Tiêu Thần lại quay người đánh ra một kiếm, sắc mặt hắn lại càng tái nhợt, trong cơ thể truyền ra vẻ suy yếu. Nhưng mà động tác của hắn lại không chậm trễ chút nào, tốc độ vẫn duy trì ở trạng thái đỉnh phong như trước.

Bức lui hai người Tô Cáp, Tử Nguyên chi chủ một chút, pháp lực trong cơ thể Tiêu Thần chỉ còn lại lực đúng một kiếm.

MỘt khi ra tay tốc độ độn quang của hắn sẽ nhanh chóng giảm sút, chỉ sợ sẽ lập tức bị người ta vây giết.

- Nhanh một chút. Nhanh một chút.

Trong lòng Tiêu Thần điên cuồng rít gào, sắc mặt tái nhợt, dần dần có chút dữ tợn.

- Tu vi Chí Cổ mà lại kích phát ra công kích cấp độ Phá Diệt cảnh. Để Bản tướng nhìn xem ngươi có thể chống đỡ được mấy lần?

Tô Cáp Hỏa tộc lạnh lùng mở miệng nói.

- Hôm nay ngươi chạy trời không khỏi nắng.

Tử Nguyên chi chủ dù chưa mở miệng nhưng hàn ý bên ngoài cơ thể nồng đậm. Hai gã tu vi Phá Diệt cảnh cảnh liên thủ đuổi giết, bị Tiêu Thần này lợi dụng một phen không nói, không ngờ lại chậm chạp không có cách nào chém giết đối phương. Đây mới thực sự là sỉ nhục.

Hai lão quái nghiến răng nghiến lợi đuổi theo, lập tức sắp đi vào phạm vi công kích. Nhưng mà lúc này Tiêu Thần lại lần quay đầu lại, chém ra kiếm thứ ba.

- Đáng giận.

- Đáng chết.

Hai lão quái lại một lần nữa bị bức bách, miệng rít gào, sắc mặt âm trầm như muốn chảy ra nước vậy.

Tuy nhiên, trong nháy mắt sau đó trong mắt hai người Tô Cáp, Tử Nguyên chi chủ hiện lên vẻ cuồng hỉ. Trong cảm ứng của bọn hắn, tốc độ chạy thục mạng của Tiêu Thần đang nhanh chóng giảm sút.

Pháp lực hao hết.

Ha ha ha. Tiêu Thần, lần này để xem ngươi trốn thế nào.

Tô Cáp, Tử Nguyên chi chủ gầm nhẹ một tiếng, tốc độ bỗng nhiên tăng lên ba phần. Khoảng cách song phương bỗng nhiên rút ngắn, trong mấy tức đã đi tới phạm vi có thể thi triển thần thông.

- Hỏa hải, Phần Thên.

- Tử nguyên, Diệu Thế.

Hai lão quái này không chần chờ chút nào, càng không cho Tiêu Thần có cơ hội mở miệng. Thần thông trực tiếp ra tay, lực lượng Phá Diệt cảnh bộc phát, đủ để lập tức chém giết Tiêu Thần. Bọn hắn muốn giết chết Tiêu Thần, bằng vào lực lượng này đã đủ rồi.

Sắc mặt Tiêu Thần trắng bệch, đôi mắt đen kịt có chút ảm đạm. Bỗng nhiên hắn dừng lại, trong lúc thở dốc, ánh mắt nhìn về phía không gian loạn lưu sau lưng. Lúc này thần thông đã tới gần, một cỗ nguy cơ tử vong mãnh liệt bao phủ cơ thể hắn, khiến cho hắn không chút do dự mà tin tưởng. Ngay sau đó hắn sẽ trực tiếp bị hai đạo thần thông này giết chết.

Nhưng lúc này trên mặt hắn lại không có chút gì là sợ hãi, hoảng sợ.

- Tả Mi, thủ hộ.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...