Áo Cổ Đa, Đông Phong Như Phá, Động Thiên tam vương, cường giả Chí Cổ như vậy cũng vẫn lạc trong tay hắn. Trong Tử vong thần quốc, liên thủ với Tiểu Diễm thậm chí còn bức lui Di Thần Nguyên Phá Diệt cảnh.
Những chuyện này nhìn như bình thường, nhưng mà trong lúc vô tri vô giác lại thay đổi, làm sự cảnh giác trong lòng Tiêu Thần hạ thấp, buông lỏng. Thậm chí còn sinh ra cảm giác tu sĩ Phá Diệt cảnh cũng chỉ như vậy mà thôi.
Nếu như không có cách nào nhận ra sự táo bạo này trong lòng, cũng không có cách nào hóa giải nó. Ngày sau nó tất trở thành tai kiếp lớn, thậm chí còn làm ảnh hưởng tới việc tăng tiến tu vi, vĩnh viễn không có cơ hội tấn chức.
Cũng may trải qua trận chiến hôm nay, trải qua nguy cơ cửu tử nhất sinh đã triệt để làm cho tâm tình Tiêu Thần tỉnh táo lại, diệt sát phần táo bạo này đi. Làm cho hắn chính thức ý thức được sự cường đại của tu sĩ Phá Diệt cảnh.
Tuy rằng Di Thần Nguyên là Phá Diệt cảnh, nhưng mà hắn thông qua thôn phệ Thi vương Sùng Sơn nhận được lực lượng, không chỉ có suy yếu mà còn không có cách nào nắm giữ được cỗ lực lượng này. Không thể nào bộc phát ra uy năng mạnh mẽ nhất cho nên mới bị Tiêu Thần và Tiểu Điếm làm cho trọng thương đào tẩu.
Nhưng mà hai người Tô Cáp, Tử Nguyên chi chủ này hiển nhiên là cường giả Phá Diệt cảnh chính thức. Bọn hắn mới có thể đại biểu cho lực lượng cấp độ Phá Diệt cảnh chính thức.
Dùng lực lượng của Tiêu Thần hiện tại, cho dù có Tiểu Điếm trong tay cũng chưa chắc đã có thể chính diện chống lại bất kỳ một ai trong đó.
Hiện tại hắn đã tỉnh lại, đương nhiên không dám có bất kỳ chút chủ quan nào. Tâm cảnh trong lúc vô tình lại được đột phá, ma luyện thêm một tầng, càng thêm mượt mà trầm ổn. Khoanh chân ngồi trong Thăng Linh cấp nguyên trận, Tiêu Thần toàn lực khôi phục thương thế trong cơ thể. Trước khi tiến vào Linh giới hắn muốn đạt tới trạng thái đỉnh phong, dùng lực lượng cường đại nhất gia nhập vòng chiến.
Tuy rằng lần này nguy hiểm nhưng vẫn còn sống. Chỉ là trong lòng hắn cũng không vì vậy mà có chút sợ hãi.
Tu vi đã quá yếu vậy thì để cho nó tăng lên trong chém giết, chiến đấu a.
Nhân tộc, Đông Nguyên thành.
Đây là một tòa thành trì không có chút thu hút ở biên cảnh mênh mông trong lĩnh vực của Nhân tộc. Nơi này không có thành trì chắc chắn, không óc cường giả tọa trấn, nhưng mà lại có một lượng lớn Nhân tộc sinh sống.
Có tu sĩ, có phàm nhân.
Khi bóng ma Huyết Ngục tộc bao phủ tới, số lượng người có thể đào thoát là con số cực nhỏ. Tuyệt đại đa số người không có cơ hội này mà đã biến thành nô lệ bị Huyết Ngục tộc nô dịch... Hoặc là trở thành tiêu hao phẩm.
Tu sĩ htn, một thân tu vi thâm hiểm độc ác, đại đa số có liên quan tới huyết dịch. Bọn hắn có thể thông qua thôn phệ, hấp thu lực lượng trong máu sinh linh mà tăng trưởng tu vi bản thân, chữa trị thương thế trong cơ thể.
Cho nên sau khi chiến hỏa lan tràn tới lãnh địa Nhân tộc, Huyết Ngục tộc chiếm lĩnh khu vực nào của Nhân tộc là lập tức biến tộc nhân Nhân tộc nơi đó thành tiêu hao phẩm. Mà máu tươi trong cơ thể bọn họ thì trở thành thứ duy nhất có giá trị trong mắt Huyết Ngục tộc.
Trong vùng chiếm lĩnh không có xảy ra tàn sát quy mô lớn thì đó không phải là nhân từ, mà ngược lại còn đại biểu cho chuyện tàn nhẫn lớn nhất trên thế gian này sắp xảy ra.
Một huyết trì ngàn dặm được kiến tạo mà thành. Ở trong thành có vô số tu sĩ Nhân tộc, thậm chí là tộc nhân phàm tục bị đưa tới chỗ này, cắt vào mạch máu, mặc cho dòng máu đỏ tươi chảy ra, rót vào trong huyết trì.
Tu sĩ Huyết Ngục tộc bị thương, sau khi từ chiến trường tiền tuyến về có thể đi tới huyết trì, tùy ý thôn phệ lực lượng bên trong, khiến cho thương thế trong thời gian ngắn nhất khôi phục, lại một lần nữa tiến vào chiến trường, tiếp tục đồ sát tộc nhân Nhân tộc.
Bọn hắn giống như đang uống máu Nhân tộc để chiến đấu vậy.
Thổ Nguyên là một tu sĩ Nguyên Anh kỳ, tuy rằng tu vi không cao nhưng mà lại là một tộc trưởng của một gia tộc tu chân nhỏ. Thê nhi, tôn tử hắn đều là người sinh trưởng trong Đông Nguyên thành. Đông Nguyên thành là gốc rễ của bọn hắn.
Nhi tử của hắn tư chất không tệ, trải qua cố gắng không lâu trước đó đã đột phá tới cảnh giới Bất Trụy, trở thành một thành viên của Thành vệ quân Đông Nguyên thành. Vì chuyện này mà cả Thổ gia ăn uống linh đình một phen.
Nhưng mà tất cả đợi sau khi tu sĩ Huyết Ngục tộc tới đều bị hung hăng đánh nát.
Thê nhi, tôn tử, hắn trơ mắt nhìn tất cả người nhà hắn chết đi, cuối cùng chỉ còn lại có một mình hắn còn sống.
Hôm nay cũng chính là ngày cuối cùng của hắn.
Thổ Nguyên đứng trong đội ngũ Nhân tộc bị áp giải, từng bước một đi tới Huyết trì. Vì giữ cho lực lượng trong Huyết trì cân đối cho nên Huyết Ngục tộc trộn lẫn tu sĩ và phàm nhân vào một chỗ. Mà trong đội ngũ này chỉ có chục tên tu sĩ như Thổ Nguyên, còn lại là gần ngàn phàm nhân.
Một lượng lớn thương binh Huyết Ngục tộc mỗi ngày đều cần rót vào một lượng máu mới, mà sau khi thôn phệ vô số máu tươi của các tộc nhân Nhân tộc, quanh thân Huyết trì này dần dần bị nhuộm đỏ, âm khí um tùm, oán khí ngập trời.
Từng tiếng rú thảm buồn bực truyền tới, mỗi một tiếng đại biểu cho một tộc nhân Nhân tộc vẫn lạc.
- Ai tới cứu chúng ta đi. Ta không muốn chết a.
Trước người Thổ Nguyên là một tộc nhân phàm tục trong Nhân tộc, trường bào mặc trên người đã bị bùn làm nhiễm bẩn, làm cho không nhìn rõ màu sắc của nó. Nhưng mà vẻ mặt tràn ngập hoảng sợ của hắn lại không thể nào dấu được.
- Cứu mạng. Cứu mạng a.
- Tiên Sư đại nhân ở đâu? Tiên sư Nhân tộc chúng ta ở đâu? Sao có thể nhìn chúng ta bị đồ sát như súc vật như vậy chứ?
- Cầu xin Tiên sư đại nhân ra tay, cứu chúng ta.
Tộc nhân Nhân tộc quanh thân tâm thần sụp đổ, lớn tiếng kêu khóc không dứt.
Sắc mặt Thổ Nguyên nặng nề, hắn đã sớm cửa nát nhà tan, đã nhìn thấu sinh tử. Tuy nhiên lúc này nghe thấy tiếng tộc nhân Nhân tộc kêu khóc, trong lòng hắn vẫn không nhịn được sinh ra cảm giác oán hận, không cam lòng. Hắn thở sâu, trầm giọng mở miệng.
- Chư vị tộc nhân, nếu như tu sĩ trong miệng các ngươi được coi là Tiên sư thì ta cũng coi như là một người a.
Tuy rằng tu vi bị giam cầm, nhưng mà Thổ Nguyên dù sao cũng là tu sĩ Nguyên Anh kỳ, khí đột tuyệt đối hơn Nhân tộc tầm thường. Thanh âm vừa dứt, lập tức hấp dẫn ánh mắt của vô số tộc nhân Nhân tộc chung quanh.
Bình luận