Đạo (Dịch) – Chương 1929

Điều này cần lực khống chế ý chí tới tình trạng khủng bố mới có thể làm được.

Một ngày nọ, đôi mắt nhắm chặt của hắn đột nhiên mở ra. Mặc dù tu vi không có bất luận chút tăng trưởng nào. Nhưng mà khí tức trong cơ thể lại trở nên nội liễm mượt mà, không có cảm giác như muốn bộc phát như khi vừa mới đột phá nữa. Giống như là bảo kiếm tra vào bao, tạm thời che dấu phong mang của mình.

Chỉ khi nào ra tay thì mới lại bộc phát ra lực lượng vượt qua trước đó mấy thành. Đây chính là sự khác nhau giữa việc hoàn toàn khống chế lực lượng và lực lượng tăng vọt.

Ba mươi năm vất vả cảm ngộ cuối cùng cũng mang tới hồi báo phong phú.

Tiêu Thần vươn người đứng dậy, sắc mặt bình tĩnh như trước. Ba mươi năm hắn không chỉ có cảm ngộ tu vi mà hơn nữa còn tôi luyện tâm tình của mình. Càng ngày càng trầm ổn, như không hề bận tâm. Tất cả mọi thứ trên thế gian này có thể lạnh nhạt ứng đối. Có thể nói, cho dù núi có sụp xuống trước mắt thì mặt hắn cũng không đổi sắc.

Hắn phất tay áo lên, cửa điện mở ra, Lãnh Thập Nhị kính cẩn đứng bên ngoài điện, quỳ một gối xuống.

- Đại nhân, Tiểu Điếm đại nhân đã tỉnh, bảo tiểu nhân tới gọi ngài.

Tiêu Thần khẽ gật đầu, phất tay áo, chân bước ra, mang theo Lãnh Thập Nhị biến mất không thấy gì nữa.

Ở trên Thi thành có một tòa thành trì đơn sơ mới hiện lên, nhưng mà tòa thành trì này lại không đơn giản.

Nó là cấm đạo của Tả Mi đạo tràng, dưới sự phối hợp của trăm vạn chiến sĩ Binh giáp đạo kiến tạo mà thành. Lực phòng ngự vô cùng mạnh mẽ, nếu như phối hợp với trăm vạn chiến sĩ Binh giáp đạo. Cho dù là đại năng Phá Diệt cảnh cũng đừng mơ trong thời gian ngắn đánh xé nó.

Tám tháng cuối cùng, tất cả tề tụ.

Có thể nói rõ một điểm, tu sĩ bốn đại bộ lạc nhìn thấy lãnh thổ mênh mông trong tầng hai đạo tràng, cùng với thế giói tràn ngập sức sống kia đã coi Tiêu Thần đại nhân là Chân thần duy nhất, chủ động xin đi giết giặc. Đi thuyết phục các bộ lạc khác đi theo bốn đại bộ lạc.

Dùng thân phận địa vị của bọn hắn, chắc hẳn làm việc này cũng không có chút khó khăn nào.

Mà đúng lúc này linh quang trong hư không chớp lên, thân ảnh Tiêu Thần trực tiếp xuất hiện. Mặc Tra kính cẩn thi lễ, hai tay dâng bản thể Tả Mi đạo tràng ra.

Thu hồi đạo tràng, ánh mắt Tiêu Thần khẽ quét, cất bước đi thẳng tới Thi Ma điện.

Ven đường, tu sĩ chung quanh liên tục thi lễ, trên mặt tất cả đều hiện lên vẻ kính sợ, kính cẩn vô cùng.

Mượn nhờ lực lượng của Hoàng Tuyền Đại Ma bàn, Tiêu Thần cất bước đi vào đã nhìn thấy đoàn linh quang bên phải thạch quan đã tiêu tán, hiển nhiên lực lượng ngưng tụ hư ảnh đều bị hấp thu hết. Tiểu Điếm lòe loẹt đang khoanh chân ngồi, hai hàng lông mày nhíu lại.

- Đại ca, đại ca tới rồi sao?

Tiêu Thần khẽ gật đầu, hắn ngồi xuống trước mặt Tiểu Điếm.

- Sao rồi? Lực lượng khôi phục vài phần rồi chứ?

- Năm sáu phần a. Nhưng mà đây là do Thi Ma điện tụ tập lực lượng giúp ta. Nếu như tự mình động thủ, ít nhất cũng phải phí mấy trăm năm a.

Tiểu Điếm cười cười, làm lộ ra hàm răng trắng bóc.

- Tuy rằng hiện tại lực lượng đã đủ, tăng thêm đại ca đồng loạt ra tay, phá vỡ Tử vong thần quốc chắc hẳn không thành vấn đề a.

Tiêu Thần nhíu mày:

Tiểu Điếm nghe vậy giận dữ nói:

- Con mẹ nó, nam nhân sao có thể nói không được chứ? Không đi cũng phải đi, không được cũng phải được.

Tiêu Thần cười mắng, tiểu tử này chung quy có thể bẻ cong lời nói của hắn a.

Tiểu Điếm cười hắc hắc không ngừng.

- Ngươi đã cảm thấy có thể ra tay thì cứ như vậy đi. Ngươi có theo ta cùng rời đi hay không?

- Nơi này còn có lực lượng xói mòn ủa ta, ta muốn ở lại nơi này tiếp tục hấp thu. Hơn nữa Ma Thần sáo trang còn chưa khôi phục nguyên vẹn. Thi thể trong Thạch quan cũng đang phát triển, ta ở đây cũng có thể thuận tiện chiếu cố chúng.

- Cũng tốt, ta sẽ đem trăm vạn tu sĩ Binh giáp đạo, cấm đạo, sát đạo lưu lại. Có bọn hắn, cho dù có xảy ra chuyện ngoài ý muốn cũng có thể chống đỡ chờ ta tới.

- Ha ha, vốn ta cũng muốn nói như vậy. Tên tôn tử Sùng Sơn Thi Vương này còn chưa chết, nếu như hắn tự mình tới ta không phải là đối thủ. Như vậy xem ra cũng có thể yên tâm rồi.

...

Tiêu Thần bất đắc dĩ lắc đầu, quay người bước ra ngoài.

- Đi thôi, chúng ta phải rời đi, chém vỡ không gian, thuận đường trở về chỗ cũ.

Trên mặt Tiểu Điếm hiện lên vẻ chần chờ, hơi do dự, cuối cùng cũng không có mở miệng.

Bước ra khỏi Thi ma điện, Tiêu Thần truyền lệnh dụ, Năm thống lĩnh Binh giáp đạo cùng với hơn ngàn tu sĩ Cấm đạo đóng ở nơi này, nghe theo chỉ lệnh của Tiểu Điếm.

Đám người Mặc Tra, Điệp Sơn, Thủy Nguyên, Ma Thương, Luân Tả và Lãnh Thập Nhị, Diệu Nhân tiên tử đều kính cẩn đồng ý.

Tiêu Thần khẽ gật đầu.

- ha ha, đại ca còn nhớ năm đó khi chúng ta còn ở Mộc gia, ta từng hóa thân thành trường kiếm. Chúng ta xuyên qua Mộc vực, không ai dám ngăn cản một chút nào. Hôm nay chúng ta lại một lần nữa liên thủ, để xem có thể tìm được cảm giác năm đó hay không a.

Tiểu Điếm cười ha hả, hăng hái vô cùng.

Trên mặt Tiêu Thần hiện lên vẻ hồi ức, hắn nhớ lúc thiếu niên, mới bước vào đường tu đạo năm đó. Trên mặt không khỏi hiện lên nụ cười vui vẻ nhàn nhạt.

- Nếu như vậy chúng ta đi thôi.

Tiểu Điếm cười hắc hắc, thả người nhảy lên, huyễn hóa ra bản thể, hóa thành một thanh cự kiếm trăm trượng. Khí tức mênh mông cuồn cuộn lan tràn trong hư không.

Chân Tiêu Thần bước ra, đạp lên trên thân kiếm.

Sưu..

Tiếng xé gió chói tai bỗng nhiên vang lên, chỉ thấy linh quang chớp lên, một người một kiếm đã xẹt qua không trung, rít gào mà đi.

Trên chín tầng mây điên cuồng cuồn cuộn, có cự kiếm phá không mà lên. Có một tu sĩ mặc áo bào xanh đứng trên thân kiếm, hai tay chắp sau lưng, áo bào màu xanh tung bay, mái tóc đen tán loạn.

Một người một kiếm, giống như năm dó.

Lúc trước hắn có xuất thân là đệ tử ký danh Lạc Vân cốc, là một thiếu niên giãy dụa muốn sống trong khu vực Triệu Quốc nho nhỏ. Hiện tại đã trưởng thành tới cự Phách Linh giới, bễ nghễ bát phương. Tất cả người dưới Phá Diệt cảnh hắn đều có thể chiến một trận.

Mà thanh kiếm vốn do Thanh Ngọc điện biến hóa mà thành hôm nay cũng đã khôi phục lại hình thái như ban đầu. Chỉ có điều hiện tại Tiểu Điếm không còn là pháp bảo đạo giai nữa. Mũi kiếm chỉ tới đâu là có thể phá thương khung, có thể khiến cho mặt đất vỡ vụn, có thể làm được chuyện khiến cho hàng ức vạn sinh linh, vạn vật đều bị hủy diệt.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...