Đạo (Dịch) – Chương 1930

Duyên pháp trên thế gian vốn kỳ diệu như vậy, không ai hiểu được tất cả.

Thiện ác cuối cùng cũng có báo, không ai lấn thiện.

Hôm nay có lẽ các ngươi cường đại không ai bì nổi, nhưng mà chuyện tương lai ai có thể nói rõ được chứ?

Bóng kiếm phá vỡ thương khung, rít gào mà đi.

...

Trên phía chân trời tràn ngập tro bụi có một đạo linh quang chói mắt xẹt qua, uy áp cường đại trấn thủ hư không, đem cuồng phong cuồn cuộn xua tán đi. Một chút tro bụi cũng không bị nhiễm vào bên trên.

Tới đây, độn quang đột nhiên thu liễm, lộ ra một người một kiếm trong đó.

Sau một khắc kiếm thể biến mất, hóa thành một thiếu niên bộ dáng lòe loẹt, hắn cười, đầy đắc ý.

- Đại ca, uy phong của hai người chúng ta so với năm đó cũng không giảm a.

Trên mặt Tiêu Thần hiện lên nụ cười vui vẻ nhàn nhạt. Hắn khẽ than nhẹ một tiếng. Trước kia yếu đuối gặp nhiều trắc trở, nhưng mà hiện tại nghĩ tới thì đó lại là một lần ma luyện, rèn giũa.

Nếu không phải lúc trước lăn qua lăn lại thì há có tiếu ngạo thiên hạ như hôm nay?

Hôm nay nghĩ lại, tất cả đều chỉ cười nhạt một tiếng. Trong đó có tang thương, có cảm khái,... Nhưng mà đa phần là sự bình tĩnh, lắng đọng qua vô số năm tháng.

Bị khí tức của Tiêu Thần làm ảnh hưởng, vẻ kiêu ngạo trên mặt Tiểu Điếm thu liễm lại, hơi có chút nghiêm túc, trang trọng.

- Được rồi, lúc mới tới ta xuất hiện từ chỗ này. Đánh nát vách tường thế giới của Tử vong thần quốc này là có thể trở về Chiến thần cung. Nếu như thế chúng ta cùng ra tay đi.

Tiêu Thần nhìn về phía hư không, lạnh nhạt mở miệng.

Nhưng mà lần này Tiểu Điếm cũng không lập tức đáp lại. Nó trầm mặc một lát rồi chậm rãi ngẩng đầu.

- Thận của ta, lai lịch của ta. Tất cả mọi chuyện đã xảy ra năm đó. Đại ca, chẳng lẽ đại ca không có gì muốn hỏi ta sao?

Tiêu Thần quay đầu, vẻ mặt bình tĩnh, ôn hòa như ánh mặt trời:

- Ngươi là Tiểu Điếm, là huynh đệ mà ta nhận định, mà ngươi sẽ không hại ta. Như vậy ta cần gì phải mở miệng hỏi ngươi chứ? Nếu ngươi muốn nói thì ta sẽ biết rõ . Trái lại, ta cũng sẽ không làm cho ngươi khó xử.

Vẻ ngưng trọng trên mặt Tiểu Điêm biến mất, dần dần hóa thành mừng rỡ, nó dùng sức gật đầu:

- Đại ca nói đúng, ta chính là Tiểu Điếm, quản nhiều chuyện khác làm gì. Tự mình nghĩ nhiều cho đau đầu a.

- Đến đây, đại ca, chúng ta hợp lực xé rách vách tường thế giới của Tử vong thần quốc này.

Trong khi nói chuyện, linh quang chớp lên, Tiểu Điếm lộ ra bản thể. Tam thước thanh phong rơi vào trong tay Tiêu Thần.

Vẻ mặt Tiêu Thần hơi ngưng trọng, mặt nhìn về phía hư không. Khí tức trong cơ thể điên cuồng bộc phát, Quy Tắc chi nguyên lập tức ngưng tụ, dung nhập vào bản thân khiến cho chiến lực tăng vọt tới cấp độ đỉnh phong. Hắn tiến lên một bước rồi mạnh mẽ chém xuống.

Sưu...

Kiếm quang bắn ra, hư không lắc lư rung động.

Răng rắc.

Một khe nứt đen kịt lớn hơn trăm trượng bỗng nhiên xuất hiện.

Tiêu Thần buông tay, Tiểu Điếm hóa thành hình người. Chân hắn bước ra, lập tức tiến vào trong khe nứt, chỉ có thanh âm nhàn nhạt truyền tới.

- Huynh đệ chúng ta cùng bước lên đại đạo, vi huynh để ngươi chịu thiệt nhiều rồi. Ngày sau ta tất sẽ trả lại ngươi.

Tiểu Điếm cúi đầu, thì thào nhẹ giọng nói:

- Đại ca, đại ca không nợ ta... Tiểu Điếm ta tuyệt đối sẽ không hại đại ca. Hi vọng sau này đại ca có thể tin ta...

Mặt biển màu đen có tật phong điên cuồng thổi tạo ra sóng lớn mãnh liệt.

Ngoài tiếng sóng biển ầm ầm kia, cả phiến thiên địa hoàn toàn yên tĩnh.

Nhưng mà lúc này, trên hư không mặt biển đột nhiên có một vết nứt không gian vô thanh vô tức xuất hiện. Linh quang lóng lánh, một đạo thân ảnh mặc áo bào xanh bước ra. Vẻ mặt bình tĩnh, trong đôi mắt hiện lên vẻ vui mừng.

Rốt cuộc cũng trở lại.

Tu sĩ này đương nhiên là Tiêu Thần.

Từ lúc tiến vào hoang ngoại, tính ra hắn đã rời Chiến Thần cung mấy năm, không biết tình hình hiện tại thế nào?

Mới vào hoang ngoại hắn chỉ là một tu sĩ Cổ cực ngũ khúc. Cho dù vận dụng tất cả át chủ bài cũng chỉ có thể cẩn thận từng ly từng tý trước mặt đám người Áo Cổ Đa, Đông Phong Như Phá, Động Thiên tam vương. Phải chuẩn bị tùy thời liều chết chiến một trận hoặc là quay đầu chạy thục mạng.

Nhưng mà hôm nay, khi lần nữa trở về, hắn đã chính thức bước vào cảnh giới Cổ cực thất khúc, lực lượng mạnh mẽ có thể giết chết đại năng Chí cổ. Cường giả Huyết Ngục giới, Tam Thạch giới, Động Thiên giới chết hầu như không còn.

Loại kết quả này chắc hẳn trước đó không ai có thể dự liệu được.

Tiêu Thần ngẩng đầu, khóe miệng nở nụ cười vui vẻ nhàn nhạt. Một cỗ tự tin sinh ra trong ngực hắn.

Lần này trở về Chiến Thần cung, nhìn tu sĩ Ngũ giới xem có ai còn dám có chút bất kính với hắn nữa?

Bước ra một bước, độn quang lóe lên, thân ảnh hóa thành một đạo lưu quang phá không rời đi.

...

Trên mặt đất, dưới thương khung có một đoàn huyết vụ cuồn cuộn, tàn sát bừa bãi, khí tức khủng bố từ bên trong phát tán ra. Âm lãnh, bá đạo, oán hận, thị sát và khát máu.

cách đó không xa có hơn tiểu đội hơn chục tu sĩ Nhân tộc, sắc mặt tái nhợt. Trong mắt hiện lên vẻ hoảng sợ khó có thẻ che dấu.

- Bất luận một tu sĩ Nhân tộc nào dám can đảm đặt chân ra ngoài Hoang ngoại đều sẽ trở thành huyết thực. Bị tộc nhân Huyết Ngục tộc ta thôn phệ. Chết đi.

Đoàn huyết vụ này chừng mấy trăm trượng, màu đỏ tươi, sền sệt. Khí tức phát ra càng khủng bố vô cùng, có một đạo thanh âm không giống người thường từ bên trong đó truyền ra. Đoàn huyết vụ này trực tiếp trấn áp, bao phủ trọn phiến hư không này. Sắc mặt hơn mười tu sĩ Nhân tộc bỗng nhiên tái nhợt, không còn một chút máu nào.

Sau một khắc, huyết quang lóe lên. Ở giữa đám huyết vụ này lõm xuống, hai bên nhô lên, giống như là cái miệng của ác ma, nuốt thẳng tới chỗ tu sĩ Nhân tộc.

Ah...

Tiếng thét chói tai, tràn ngập tuyệt vọng phát ra từ miệng tu sĩ Nhân tộc.

Dùng lực lượng của bọn hắn căn bản không có cách nào ngăn cản nửa điểm.

Tuy nhiên, lúc này bỗng nhiên có một tiếng hừ lạnh vang lên. Khí tức mênh mông phóng lên trời, khí cơ cường đại lập tức tập trung vào đoàn huyết vụ kia.

Mà cùng lúc đó, vừa mới cảm ứng được cỗ khí tức này, động tác của đoàn huyết vụ kia đột nhiên dừng lại, lập tức truyền ra một tiếng rít gào kinh sợ và oán độc.

- Tiêu Thần.

Cả đoàn huyết vụ cuồn cuộn, một gương mặt dữ tợn, vô cùng đáng sợ chậm rãi hiển hiện. Ánh mắt gắt gao nhìn về phía Tiêu Thần, dữ tợn mà thê lương.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...