Đạo (Dịch) – Chương 1928

Quả thực đây là một kiện bảo vật tốt a.

Leo lên đại dạo, nguy cơ trùng trùng, ai cũng có khả năng vẫn lạc. Có thêm một ít át chủ bài bảo vệ tính mạng đương nhiên là lựa chọn cực kỳ tốt.

Dừng lại ba ngày trong Thi ma điện, Tiêu Thần lại triệu hoán ra Hoàng Tuyền Đại Ma bàn, bao phủ, ngăn cách khí tức bản thân rồi mới cất bước rời đi.

Dùng tình huống trước mắt xem ra, từ giờ tới lúc Tiểu Điếm và Ma Thần sáo trang luyện hóa, hấp thu lực lượng của bản thân tuyệt đối không phải là chuyện một sớm một chiều. Chỉ sợ sẽ làm chậm trễ không ít thời gian. Tuy rằng sốt ruột rời đi, nhưng mà Tiêu Thần cũng không có cách nào.

- Đại nhân.

Khi thân ảnh Tiêu Thần từ trong phế tích Tử thành đi ra, đám người Mặc Tra, Điệp Sơn, Thủy Nguyên, Ma Qua, Luân Tả cùng với Lãnh Thập Nhị thi lễ. Ba ngày này Tiêu Thần không có tin tức thực ra khiến cho bọn hắn có chút lo lắng, hiện tại nhìn thấy đại nhân bình yên hiện thân, bọn hắn mới thở dài một hơi.

- Không cần đa lễ. Mặc Tra, Điệp Sơn, Thuy Nguyên, Ma Qua, Luân Tả, các ngươi dẫn trăm vạn chiến sĩ Binh giáp đạo thu thập phế tích trong Tử thành cho tốt. Nhớ kỹ không nên tới gần cung điện ở giữa. Lấy nó làm trung tâm bố trí một trận thế phòng ngự cho ta.

- Tuân lệnh.

Năm người mở miệng, trăm vạn chiến sĩ Binh giáp đạo cũng động, tất cả mọi thứ trong Tử thành sụp đổ đều được dọn dẹp, sau đó lại nhanh chóng bố trí đại trận phòng ngự.

- Thập Nhị, ngươi phái tu sĩ dưới trướng lấy Thi thành làm trung tâm bố trí cảnh giới chung quanh. Một khi có dị động báo lại cho ta.

- Tuân lệnh.

Lãnh Thập Nhị kính cẩn lui về phía sau. Tu sĩ Sát đạo quanh thân lặng lẽ tụ lại, đi theo phía sau hắn rồi biến mất không còn bóng dáng.

Tiêu Thần đứng nguyên tại chỗ, trên mặt hiện lên vẻ do dự. Lúc này hắn đột nhiên quay người, nhìn về phía mấy người sau lưng, trên mặt nở nụ cười nhàn nhạt.

- Đoạn thời gian này tương đối bận rộn lại quên đi chuyện của các ngươi. Tuy nhiên hiện tại ta có thể cho các ngươi một cuộc sống mới, như vậy ước hẹn ngày đó có lẽ cũng xem như hoàn thành a.

- Tiêu Thần đại nhân tôn kính, Bá Luân bộ lạc nguyện ý coi ngài là Thần linh duy nhất. Kính xin ngài ban cho chúng tiểu nhân cuộc sống mới.

Dạ Nguyệt đại thần sư dịu dàng quỳ xuống, thân thể mềm mại, mỹ lệ, mê người lộ ra. Bờ mông nở nang, ngạo ngễ ở trước mặt Tiêu Thần mê người vô cùng.

Tộc nhân Bá Luân bộ lạc đồng thời quỳ xuống.

- Tiêu Thần đại nhân tôn kính, Bạt Phong bộ lạc nguyện ý coi ngài là Thần linh duy nhất, thỉnh cầu ngài ban cho chúng ta một cuộc sống mới.

- Tiêu Thần đại nhân tôn kính, Ngự Hỏa bộ lạc nguyện ý thờ phụng ngài làm Thần linh duy nhất, thỉnh cầu ngài ban cho chúng ta một cuộc sống mới.

- Tiêu Thần đại nhân tôn kính, Bôn Lôi bộ lạc nguyện ý thờ phụng ngài là Thần linh duy nhất, xin ngài ban thưởng cho chúng ta một cuộc sống mới.

Đại thần sư của ba đại bộ lạc Bạt Phong, Ngự Hỏa, Bôn Lôi thầm mắng nữ oa Dạ Nguyệt ra tay nhanh. Hay cho thủ đoạn cao minh a. Nhưng mà bọn hắn cũng không dám có bất kỳ chần chờ nào, liên tục dẫn theo tộc nhân quỳ xuống, bày tỏ sự thành kính hèn mọn và kính sợ.

Xâm nhập vào sâu trong sơn mạch, trải qua chiến đấu, cho tới hiện tại dễ dàng công chiếm thi thành.

Địa vị của Tiêu Thần trong lòng bọn hắn bay lên vô hạn, đã đạt tới tình trạng có thể so sánh với Thần linh chính thức. Giờ phút này lựa chọn thần phục, bọn hắn can tâm tình nguyện.

Đương nhiên Tiêu Thần phát hiện ra sự thành kính của bọn hắn. Hắn mỉm cười, ống tay áo vung lên, một cánh cửa màu vàng nhạt chậm rãi hiện lên.

- Đây là cuộc sống mới ta ban cho các ngươi. Sau khi tiến vào cánh cửa này, các ngươi sẽ trở thành tôi tớ của ta, không thể phản kháng ý chí của ta. Nếu không chỉ có kết cục hủy diệt. Hiện tại các ngươi có thể tiến vào bên trong. Bên trong sẽ có người chi dẫn cho các ngươi.

- Ca ngợi Thần linh cường đại, không gì không làm được.

Tu sĩ bốn bộ lạc đồng thời mở miệng, vẻ mặt kích động, kính cẩn cúng bái thần linh mới tán đồng. Sau đó dưới sự dẫn dắt của bốn vị Đại thần sư, cả đám bước vào trong cánh cửa màu vàng nhạt. Đây giống như con đường đi thông thần quốc, nghiêm túc, trang trọng và uy nghiêm.

Đợi cho bọn hắn đi vào, Tiêu Thần phất tay thu hồi cánh cửa. Hắn suy nghĩ một chút, sau đó lại quay người bước vào trong Thi thành.

Đại thần sư của bốn bộ lạc dẫn tộc nhân đi vào trong đạo tràng. Khi bọn hắn nhìn thấy thiên địa mênh mông, bao la bát ngát mới. Đợi ngày sau bọn hắn trở về tự nhiên sẽ trở thành thuyết khách tốt nhất của Tiêu Thần. Thục được bốn đại bộ lạc, những bộ lạc khác cũng nghe tiếng gió mà tới.

Tín tộc trong thần quốc của Mặc Hãn Mặc được Tiêu Thần tiếp nhận toàn bộ.

...

Cách thời điểm công chiếm thi thành đã được hơn nửa năm, Tiêu Thần cũng không lựa chọn chờ đợi trong Thi Ma điện mà tiến vào đạo tràng bế quan tu luyện.

Bởi vì có thạch tháp tồn tại cho nên khiến cho Tiêu Thần trong thời gian ngắn tu vi tăng vọt. Tốc độ phát triển của hắn trước chưa từng có, sau này cũng không có ai vượt qua. Thực sự có ít người có thể so sánh. Nhưng mà càng như vậy trong lòng hắn càng cẩn thận. Tâm thần cô đọng, không dám có chút chủ quan nào.

Lực lượng tăng vọt tuy rằng vô cùng tốt, nhưng mà chung quy cũng chỉ là mượn ngoại lực, không so được với bản thân từng bước leo lên, cần phải tốn nhiều thời gian nắm giữ, đánh bóng, khiến cho căn cơ vững chắc.

Đường tu đạo không giống như đất bằng, không cho phép có bất kỳ sơ xảy nào. Căn cơ bất ổn, đợi ngày sau đi tới độ cao nhất định sẽ phát hiện ra con đường phía trước càng ngày càng hẹp. Công sức nhiều năm khổ tu cũng sẽ ầm ầm sụp đổ, bị phá hủy.

Tiêu Thần đã sớm nghĩ tới điểm này cho nên hắn không thể liều lĩnh, không thể kiêu ngạo. Hắn yên tĩnh tu luyện trong đạo tràng, cũng không có sốt ruột tiếp tục tăng lên tu vi. Mà chậm rãi cảm ngộ và xác minh, tương đương với quá trình xem xét năng lượng tăng lên từng chút một.

Quá trình như vậy rất buồn tẻ, không có chút thú vị nào. Thậm chí rất nhiều người đều cảm thấy không cần thiết. Nhưng mà Tiêu Thần vừa cẩn thận lại tỷ mỉ, một mình khoanh chân ngồi trong mật thất, cũng không minh tường, cũng không tu luyện, cứ như vậy cảm ngộ lực lượng trong cơ thể.

Loại tư vị minh tường khô khan này đối với ý niệm của tu sĩ là một loại khảo nghiệm rất lớn. Nếu như đổi lại là người khác có lẽ có thể kiên trì mấy ngày, một tháng, hoặc là nửa năm. Nhưng mà Tiêu Thần lại kiên trì suốt ba mươi năm ở trong đạo tràng.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...