Trong cảm ứng của Tiêu Thần, Thi Ma điện càng giống như một Tụ Linh trận khổng lồ, nhưng mà thứ tụ tập không phải là linh lực mà chính là một ít lực lượng tán loạn trong Tử vong thần quốc.
Khi những lực lượng này tiến vào Thi ma điện sẽ phân giải làm ba bộ phận. Một dung nhập vào trong thạch quan, hai đạo khác thì dung nhập vào trong hai đoàn linh quang một trái một phải.
Hai đoàn linh quang, bên trái là một kiện khải giáp màu đỏ. Từ bên ngoài nhìn lại giống Ma Thần sáo trang như đúc, thậm chí khí tức giữa cả hai còn hoàn toàn giống nhau, hiển nhiên là có cùng nguồn gốc.
Mà giờ phút này Ma Thần sáo trang đang lơ lửng phía trên khải giáp màu đỏ. Một cỗ lực lượng thôn phệ từ bên trong nó phát tán ra, chậm rãi bao phủ khải giáp màu đỏ bên dưới, bắt đầu thôn phệ, hấp thu lực lượng bên trong.
Trong đám linh quang bên phải là một thanh kiếm.
Tiêu Thần nhìn Tiểu Điếm, giữa cả hai hoàn toàn giống nhau, chỉ là thanh kiếm này cũng không phải là thực chất. Mà thuần túy do lực lượng tạo thành. Tuy rằng rất thật, nhưng mà không có cách nào dấu diếm được con mắt của Tiêu Thần.
Tiểu Điếm cười lạnh một tiếng:
- Trận chiến năm đó Thi Vương Sùng Sơn vẫn lạc, thân thể sụp đổ. Hôm nay xem ra lão gia hỏa này tính toán không kém, căn bản không chết. Hơn nữa khẩu vị còn rất tốt, không ngờ lại mưu toan muốn khôi phục Ma Thần sáo trang, còn muốn thu ta vào trong tay.
Tiêu Thần nhíu mày, chờ đợi Tiểu Điếm giải thích với hắn.
Tiểu tử này bất đắc dĩ hừ lạnh một tiếng:
- Hiện tại thi thoảng trong ta lại xuất hiện một chút trí nhớ. Gia hỏa trong thạch quan này là cường giả Thi tộc, gọi là Sùng Sơn. Đây chính là thi thể tự mình ngưng tụ, có thể giúp hắn trùng sinh sau khi thân thể sụp đổ. Mà Sùng Sơn kia có lẽ không ở nơi này. Tuy nhiên, trước khi đi hắn đã bố trí thủ đoạn nào đó, mượn nhờ lực lượng Thi Ma điện mưu toan ngưng tụ lực lượng tán loạn, rơi vãi của Ma Thần sáo trang và của ta năm đó. Tuy nhiên vận khí của hắn không tốt lắm. Lực lượng hạch tâm của ta và Ma Thần sáo trang cũng không ở trong Tử vong thần quốc. Nếu không nói không chừng hắn đã thực hiện được. Nhưng mà một phen vất vả bố trí của hắn quả thực đã tiện nghi cho chúng ta.
- Bản thể ta đánh mất lực lượng, hơn phân nửa số lực lượng đó đều ở bên trong này. Sau khi hấp thu, không chỉ có thương thế khôi phục mà lực lượng trong thời gian ngắn cũng tăng vọt. Về phần Ma Thần sáo trang, tuy rằng nó đã hoàn thành khôi phục, nhưng mà lực lượng xói mòn quá nhiều. Cõ khải giáp màu đỏ này chính là do lực lượng của nó ngưng tụ mà thành. Sau khi thôn phệ nó, Ma Thần sáo trang có thể gần như khôi phục tới đỉnh phong. Về phần thi thể của Sùng Sơn kia lại là một kiện bảo vật khó có được. Đại ca không ngại thì nhỏ một giọt tinh huyết dung nhập vào trong thi thể này, vật này hấp thu tinh huyết của đại ca, sẽ sinh tưởng, tiến hóa, dần dần hóa thành bộ dáng của dại ca. Thậm chí còn có khí tức giống đại ca như đúc. Ngày sau nếu như đối mặt với thần thông đuổi giết không thể nào thừa nhận. Có thể dùng tất cả lực lượng chuyển vào trong cỗ thi thể này, để nó chết thay đại ca. Phải biết rằng cho dù là ở trong Đại Thiên giới, loại thi thể này cũng khó mà đoạt được.
Cần phải cường giả Thi tộc đạt tới Thi vương, thậm chí là cao hơn, sau khi bản thể sụp đổ mới có thể chậm rãi sinh trưởng mà thành trong vô số năm tháng. Mà nó lại có tác dụng vô cùng quan trọng với cường giả Thi tộc bị thương. Một khi dung nhập nó vào trong thi thể, lực lượng đánh mất có thể nhanh chóng khôi phục. Bất quá cơ duyên tốt này lại trở thành của đại ca a.
- Ha ha, ngày sau Sùng Sơn kia trở về, phát hiện ra một loạt bố trí vất vả của nó năm đó đã bị chia cắt không còn, chắc hẳn sắc mặt của hắn sẽ rất đặc sắc nha.
Tiêu Thần gật đầu, thông qua Tiểu Điếm hắn đã biết được một chuyện. Hiển nhiên năm đó trong thần quốc này bộc phát một trận kịch chiến. Một bên chiến đấu có lẽ là Thi Vương Sùng Sơn, một bên là Mặc Hãn Mặc và Tiểu Điếm... còn có những người khác, nhưng mà hắn không biết được chuyện này.
Trận chiến năm đó Mặc Hãn Mặc vẫn lạc, bản thể Tiểu Điếm sụp đổ. Mà Thi Vương Sùng Sơn cũng chịu thương thế rất nặng... Nhưng mà nơi này đã có lực lượng xói mòn của Ma Thần sáo trang cũng đã cho thấy năm đó chiến đấu khủng bố thế nào.
- Ma Thần sáo trang là vật của Thi Vương Sùng Sơn hay sao?
Chỉ có như vậy mới có thể giải thích được mọi chuyện rõ ràng.
- Đại ca nói không sai. Nếu không có Ma Thần sáo trang do Thi Tổ ban thưởng. Chỉ dựa vào lực lượng của Sùng Sơn này, năm đó há có thể giết chết Mặc Hãn Mặc, hơn nữa còn đánh nát bản thể ta nữa? chỉ là Ma Thần sáo trang sụp đổ thì phải gây dựng lại, tất cả khí tức đã trở về bản nguyên lúc đầu. Hiện tại đại ca mới là chủ nhân duy nhất của nó.
Tiểu Điếm thoáng dừng lại, dường như muốn nói cái gì đó, chung quy cũng không có mở miệng.
- Đại ca, ta sắp sửa luyện hóa, dung hợp lực lượng bản thân, có lẽ không quá lâu nữa có thể có được lực lượng xé rách Thần quốc của Mặc Hãn Mặc. Đại ca cứ kiên nhẫn chờ một đoạn thời gian đi.
- Được rồi, ngươi yên tâm luyện hóa là được. Ta sẽ dẫn trăm vạn chiến sĩ Binh Giáp đạo hộ pháp cho ngươi.
Tiểu Điếm lóe lên, thân kiếm trực tiếp đâm vào trong đám linh quang kia. Dần dần dung hợp với kiếm thể hư ảo, khí tức bắt đầu dùng một loại tốc độ ổn định tăng lên.
Tiêu Thần thoáng chần chờ rồi cũng cất bước đi tới trước thạch quan. Trong đó có một tu sĩ trẻ tuổi lặng lẽ nằm yên, bộ dáng anh tuấn, sắc mặt tái nhợt. Khí tức quanh thân bình thản, nếu không phải có Tiểu Điếm nhắc nhở thì cho dù là ai cũng không thể liên hệ nó với một vị Thi Vương khủng bố.
Khẽ bấm tay, một giọt tinh huyết từ trên đầu ngón tay nhỏ xuống mi tâm của tu sĩ trẻ tuổi này, trực tiếp dung nhập vào bên trong rồi biến mất không thấy gì nữa.
Một cỗ cảm giác huyết mạch tương liên xuất hiện trong lòng. Dường như thi thể trong thạch quan này chính là một bộ phận thân thể của hắn vậy. Tuy rằng loại cảm giác này cực nhạt, nhưng mà nương theo thi thể này không ngừng sinh trưởng, tiến hóa sẽ không ngừng mô phỏng khí tức của Tiêu Thần. Cả hai thậm chí có tể còn đạt tới tình trạng giống nhau như đúc.
Tiêu Thần thưởng thức một lát, hắn đã hiểu rõ ý tứ thế thân của Tiểu Điếm.
Thi thể trong thạch quan đối với hắn mà nói càng giống như khôi lỗi thế thân cao cấp nào đó. Có thể đem công kích mà chủ thể phải thừa nhận dời sang người vật này. Khiến cho nó thừa nhận tất cả, làm cho bản thân có thể bảo toàn trong nguy cấp.
Bình luận