Đạo (Dịch) – Chương 1918

Vị thần sư áo bào xanh thần bí này đánh ra một kích tiện tay là có thể giết chết Vụ Nguyên thần sư. Dưới loại uy năng này bọn hắn căn bản không có bất kỳ lực lượng phản kháng nào. Thậm chí còn không có hy vọng chạy trốn.

Đã như vậy trước tiên tỏ vẻ kính sợ, sợ hãi, sua đó lại xin khoan dung. Đây là lựa chọn tốt nhất hiện tại.

Trước đó vị đại nhân này cũng không muốn hạ sát thủ với bọn hắn, từ đó cho thấy chuyện cũng không phải là không có chỗ vãn hồi. Chỉ là phải xem bọn hắn có nắm chặt dược cơ hội này hay không mà thôi.

- Chúng ta không có ý mạo phạm thần sư đại nhân, xin đại nhân tha thứ.

Tu sĩ ba đại bộ lạc Bạt Phong, Ngự Hỏa, Bôn Lôi đồng thời quỳ xuống, tư thái hèn mọn.

Người Bá Luân bộ lạc thoáng chần chờ một chút, nhưng mà nhìn thấy đệ tử của Vụ Nguyên thần sư đại nhân đã quỳ xuống, bọn hắn thở dài một hơi, liên tục bỏ vũ khí xuống, phủ phục trên mặt đất.

Vẻ mặt Tiêu Thần bình thản, ánh mắt chậm rãi đảo qua hang đá, nhưng mà không có mở miệng. Bầu không khí trong hang đá ngày càng ngưng trọng. Trong hư không sinh ra uy áp như núi, cho dù yên tĩnh, im ắng nhưng mà lại làm cho người ta gần như không thở nổi.

Vũ Thượng Tỉnh, Ba Hách Lý, thần sư áo hồng đổ mồ hôi rậm rạp. Trường bào hoa lệ cũng bị thấm đẫm mồ hôi.

Dùng địa vị, thân phận tôn quý của bọn hắn. Bọn hắn chưa bao giờ nghĩ tới sẽ có một ngày ba người lại phải phủ phục trên mặt đất, cầu xin người khác tha thứ. Nhưng mà Tiêu Thần hời hợt giết chết Vụ Nguyên lại giống như ma chú rót vào trong đầu bọn hắn.

Đối phương đã có thể xóa bỏ đi sự tồn tại của Vụ Nguyên trong thế giới này, như vậy cũng có thể nhẹ nhõm giết chết ba người bọn hắn.

Loại dày vò giữa sống và chết này có thể nói là vô cùng khủng bố.

Tiêu Thần vẫn không nói gì như trước, nhưng mà Tiểu Điếm lại lạnh lùng cười. Thanh âm vang vọng trong hang đá.

- Các ngươi lại dám mạo phạm một vị tồn tại cường đại giống như Thần linh. Chẳng lẽ cho rằng mở miệng là có thể nhận được khoan dung hay sao? Quá nực cười.

- Bảo kiếm các hạ tôn quý, chúng ta nguyện ý tiếp nhận trừng phạt của Thần sư đại nhân để xóa bỏ tội lỗi trên người. Kính xin đại nhân cho chúng ta một cơ hội.

Thần sư mặc áo bào màu hồng mở miệng, ngữ khí của Tiểu Điếm tuy rằng bất thiện, nhưng mà lại lộ ra ý tứ mọi chuyện cũng không phải không thể giải quyết. Chuyện này khiến cho trong lòng Tam đại thần sư cảm thấy vui vẻ.

vì thoát khỏi bóng đen tử vong bao phủ bọn hắn nguyện ý tiếp nhận tất cả trừng phạt.

- Chủ nhân vĩ đại của ta có lực lượng mà các ngươi không có cách nào tưởng tượng ra được. Người sẽ đi con đường Thần linh, có một ngày cuối cùng sẽ bước vào cảnh giới Vĩnh Sinh. Mà hôm nay ta cho các ngươi một cơ hội xá tội, trở thành tôi tớ của chủ nhân. Tín ngưỡng ngài, ủng hộ ngài, coi ngài là Thần linh duy nhất, cống hiến tín ngưỡng của các ngươi. chỉ có như vậy mới có thể xá tội bất kính của các ngươi, nếu không nhất định sẽ phải vẫn lạc.

Thanh âm của Tiểu Điếm nghiêm túc và trang trọng, không ngờ lại lộ ra khí tức uy nghiêm vô thương. So với lúc bình thường mở miệng có thể nói là một trời một vực. Thậm chí còn gọi Tiêu Thần là chủ nhân để ra vẻ trịnh trọng.

Vũ Thượng Tỉnh, Ba Hách Lý, thần sư mặc áo bào màu hồng biến sắc, trong mắt hiện lên vẻ kinh hoảng, sợ hãi. Bọn hắn ngẩng đầu, dường như không ngờ tới lại là điều kiện này.

- Sao nào? Các ngươi không muốn tiếp nhận đại nhân chỉ dẫn hay sao? Trở thành nô bộ dưới trướng chủ nhân, đây là cơ hội duy nhất của các ngươi. Nếu như bỏ qua, hi vọng các ngươi sẽ không hối hận.

Thanh âm của Tiểu Điếm có chút lạnh lẽo, dường như sau một khắc sẽ lập tức ra tay.

- Bảo kiếm các hạ tôn quý, xin các hạ không nên tức giận. Cũng không phải là chúng ta không muốn được đại nhân dẫn đường. Mà chúng ta đã có thần linh thờ phụng rồi. Đó chính là Mặc Hãn Mặc Thần vĩ đại. Nếu như quay đầu thần phục đại nhân. Đây chính là phản bội tính ngưỡng. Mặc Hãn Mặc Thần đại nhân sẽ giận dữ, hủy diệt bộ lạc chúng ta.

Ba Hách Lý có chút lo sợ không yên mở miệng nói.

Tiểu Điếm trầm mặc, dường như hắn đang suy nghĩ một ít chuyện. Một lát sau nó mới sâu kín mở miệng.

- Trước kia quả thực các ngươi là tín đồ của Mặc Hãn Mặc, nhưng mà hiện tại hắn đã vẫn lạc. Thần quốc đã héo rũ, tử vong. Chẳng lẽ các ngươi còn không phát hiện ra điểm ấy hay sao? Hay là tự lừa mình dối người? Thần quốc tử vong này đã không còn là thiên đường của các ngươi nữa rồi. Mà chính là phần mộ sẽ chôn vùi các ngươi. Mặc Hãn Mặc đã vẫn lạc, hắn không có lực lượng che chở các ngươi nữa. Mà chủ nhân nhà ta, Tiêu Thần đại nhân vĩ đại đang đứng trước mắt các ngươi đây. Đây là cơ hội duy nhất của các ngươi, thậm chí còn có thể có được một cuộc sống mới, rời khỏi Thần quốc sắp tử vong này.

Thế giới này, hoặc có thể nói là một Thần quốc, là thần quốc mà một tu sĩ cường đại gọi là Mặc Hãn Mặc cô đọng. Mà những tộc nhân bộ lạc lưu lại trong này chính là tín đồ trong thần quốc của hắn.

Tiểu Điếm có thể biết rõ những chuyện này là bởi vì có lẽ đột nhiên sinh ra trí nhớ.

Ánh mắt Tiêu Thần chớp lên, từ trong lời Tiểu Điếm có không ít bí mật có thể nhận ra. Nó nhận ra chủ nhân của Thần quốc tử vong này, mà trong này còn có lực lương tán loạn của nó. Hiển nhiên trong chuyện này có rất nhiều che dấu.

Nhưng mà hôm nay nó còn chưa mở miệng nói, nếu như Tiểu Điếm nguyện ý tự nhiên sẽ nói cho hắn biết tất cả. Nếu không hắn cũng sẽ không miễn cưỡng.

Trên mặt tu sĩ bốn đại bộ lạc hiện lên vẻ khó có thể tin tưởng. Vũ Thượng Tỉnh, Ba Hách Lý, thần sư mặc áo bào màu hồng càng kinh hoảng, trong mắt hiện lên vẻ sợ hãi khó có thể áp chế.

Với tư cách là Đại thần sư của bộ lạc đỉnh cấp, quả thực bọn hắn nắm giữ rất nhiều chuyện mà tộc nhân bình thường không biết. Hạo kiếp năm đó cùng với thần quốc dần dần héo rũ, tử vong đã từng khiến cho bọn hắn sinh ra phỏng đoán như vậy.

Nhưng mà chưa có ai nói toạc ra điểm ấy, thần tượng của Mặc Hãn Mặc vẫn ở trong bộ lạc, tiếp nhận tộc nhân cúng bái và tín ngưỡng. Nhưng mà hôm nay tất cả đều bị nói toạc ra, mà bọn hắn cũng triệt để tin tưởng. Tin tưởng Mạc Hãn Mạc thần vẫn lạc.

Sắc mặt thần sư mặc áo bào hồng chần chờ khó quyết. Một lát sau hắn mới cắn môi, kính cẩn mở miejng:

- Tiêu Thần đại nhân vĩ đại, nếu như bộ lạc chúng ta nguyện ý thờ phụng đại nhân làm Thần linh mới, không biết ngài có thể mang cho chúng ta một cuộc sống mới, giải cứu chúng ta rời khỏi nơi này hay không?

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...