Đạo (Dịch) – Chương 1919

Chính theo như lời Tiểu Điếm, chủ nhân Thần quốc đã tử vong thì Thần quốc cũng chết. Tình cảnh càng ngày sẽ càng xấu hơn. Nếu như tiếp tục ở lại đây. Tất cả tài nguyên có thể lợi dụng trong thần quốc sẽ tiêu hao không còn. Thứ đợi bọn hắn chỉ là tử vong mà thôi.

Lúc này bọn hắn không thể nghĩ cho mình một ít.

Cho nên thằn sư mặc áo bào màu hồng này muốn nhận được một lời cam đoan.

Tiêu Thần khẽ nhíu mày, chậm rãi mở miệng.

- Hiện tại ta không thể cam đoan nhiều với các ngươi. Nhưng mà ta sẽ cố gắng, cũng đang nghiệm chứng... Ta có thể ban cho các ngươi một cơ hội, đi theo ta cùng nghiệm chứng. Nếu như tới lúc ta có thể làm cho các ngươi nhận lời thì các ngươi lại trở thành nô bộc của ta. Mà ta cũng ban cho các ngươi một cuộc sống mới.

Trong mắt thần sư mặc áo bào màu hồng hiện lên vẻ thất vọng, nhưng mà trên mặt lại càng hiện lên vẻ cảm kích.

- Tiêu Thần đại nhân cường đại, cảm tạ ngài không có lừa gạt chúng ta mà nói ra tình huống rõ ràng. Tuy nhiên, bằng vào điểm này cũng chứng minh phẩm cách cao thượng của ngài.

- Ta là đại thần sư của Ngự Hỏa bộ lạc, nguyện ý đi theo bước chân của ngài để xác minh. Nếu như ngài có thể hoàn thành hứa hẹn thì bộ lạc chúng ta nguyện ý thờ phụng ngài là thần linh mới. Trừ phi ngài vẫn lạc hoặc bị trục xuất, chúng ta vĩnh viễn không vi phạm ý chí của ngài.

Sua lưng hắn, tộc nhân Ngự Hỏa bộ lạc đồng thời cúng bái.

Là Đại thần sư của Ngự Hỏa bộ lạc, Hồng Bào này là người phát ngôn của thần linh, có địa vị và quyền lực vô cùng tôn quý. Hắn hoàn toàn có thể đại biểu cho Ngự Hỏa bộ lạc lựa chọn. Thậm chí ngay cả tộc trưởng cũng không có cách nào vi phạm ý chí của Đại Thần sư như hắn.

- Bạt Phong bộ lạc nguyện ý lựa chọn giống vậy.

- Bôn Lôi bộ lạc nguyện ý lựa chọn giống Ngự Hỏa bộ lạc.

Vũ Thượng Tỉnh, Ba Hách Lý trước sau đưa ra lựa chọn, tộc nhân phía sau kính cẩn hành lễ.

Về phần tộc nhân Bá Luân bộ lạc thì rơi vào trong ngượng ngùng.

Vụ Nguyên Đại thần sư bị giết, bọn hắn không biết nên lựa chọn cừu hận hay là phục tùng. Nhưng mà chung quy tất cả cũng phải có một người dẫn đầu. Cho nên đệ tử duy nhất của thần sư, hoặc cũng có thể coi là tình phụ nên đứng ra. Nàng là Dạ Nguyệt thần sư.

- Vụ Nguyên đại thần sư bất kính với Thần linh bị thần phạt mà vẫn lạc. Mà ta là đệ tử duy nhất của Vụ Nguyên thần sư, cũng là Thánh nữ của bộ lạc, sẽ tự động kế thừa địa vị Đại thần sư. Bá Luân bộ lạc nguyện ý thần phục Tiêu Thần đại nhân, cũng cam nguyện tiếp nhận ước định giữa ngài và Ngự Hỏa bộ lạc.

Dạ Nguyệt Đại thần sư vừa mới tấn chức phủ phục hành lễ. Trường bào tinh xảo rộng thùng thình cũng không có cách nào che dấu đường cong mê người của nàng.

Tộc nhân Bá Luân bộ lạc cũng hành lễ theo đại thần sư.

Ánh mắt Tiêu Thần cũng không dừng lại quá lâu trên người Dạ Nguyệt đại thần sư. Hắn khẽ gật đầu, nói:

- Được rồi, đây là ước định của chúng ta. Nếu như ta không thể hoàn thành điểm ấy thì ta cũng sẽ không ép các ngươi thờ phụng ta làm thần linh.

Nếu không có biện pháp rời khỏi thần quốc tử vong chết tiệt này. Như vậy có thành lập Tín ngưỡng quốc độ của mình hay không cũng không có ý nghĩa.

Mà tất cả đều quyết định bởi việc Tiểu Điếm có khôi phục lại trạng thái đỉnh phong hay không. Sau khi khôi phục, mượn nhờ lực lượng của nó có thể đánh nát vách tường thế giới hay không.

- Chúng ta đi thôi. Tiếp tục xâm nhập bên trong, mục tiêu của chúng ta không ở đây.

Tiêu Thần nói xong rồi bước ra ngoài.

Căn cứ vào cảm ứng của Tiểu Điếm, trong dãy núi này có tồn tại hấp dẫn nó. Trong đó có lực lượng cường đại, nếu như nó có thể có được, có lẽ thương thế có thể nhanh chóng khôi phục lại.

Tộc nhân bốn bộ lạc dưới sự dẫn dắt của Đại thần sư kính cẩn theo sau. Hiện tại tuy rằng chưa hoàn thành ước định, trở thành tội tớ của Tiêu Thần. Nhưng mà hành động, cử chỉ của bọn hắn lại mang theo đủ kính sợ, không dám có chút quá phận nào.

Cuồng phong rít gào cuốn lên bụi mù ngập trời che lấp mặt đất, ngăn cản tầm mắt.

Trong dãy núi giống như lưng của cự thú đã tử vong, đội ngũ hơn ngàn người đi về phía trước. Mục tiêu của bọn hắn chính là chỗ sâu trong phiến sơn mạch này.

Sau khi liên tục tiến lên hơn mười ngày, bọn hắn đi tới một sơn cốc. Có thể miễn cưỡng ngăn cản cuồng phong ngày càng mạnh, có thể nghỉ ngơi một chút ở đây.

Các chiến sĩ phân phối thực vật, khôi phục thể lực. Thần sư thì dựa vào linh thạch bổ sung tiêu hao pháp lực trong cơ thể.

Tiêu Thần chắp tay mà đứng, bên ngoài có thể có linh quang nhàn nhạt bao phủ, đủ để ngăn cách tất cả bão cát. ánh mắt hắn nhìn vào chỗ sâu trong sơn mạch, không biết trong lòng đang suy nghĩ cái gì.

- Tiêu Thần đại nhân. Sơn cốc này được gọi là Hoang ngoại thung lũng, là chỗ sâu nhất là tứ đại bộ lạc chúng ta liên thủ thăm dò. Nếu như tiến vào sâu hơn sẽ có vô số quái vật tử thi cường đại thủ hộ. Chúng ta còn tiêp tục tiến lên nữa hay không?

Hồng Bào thần sư nói ra vấn đề mà tất cả mọi người chú ý. Ánh mắt tộc nhân tứ đại bộ lạc hội tụ tới.

Tiêu Thần cũng không quay người mà chỉ một ngón tay vào chỗ vô số ngọn núi hoang vu, lại nói:

- Mục tiêu của chúng ta ở chỗ kia.

Hồng Bào đại thần sư trầm mặc mấy tức rồi mới kính cẩn thi lễ:

- Nếu như vậy chúng ta thuận theo phân phó của ngài.

Gần nửa ngày sau, sau khi giết chết mấy đầu Lão thi tới đây mạo phạm, đội ngũ lại lần nữa rời đi.

Tiêu Thần vẫn đi đằng trước như cũ. Hắn nhíu mày, bàn tay trong ống tay áo vươn ra, điểm về phía trước.

Phanh.

Hoàng Tuyền Đại Ma bàn bỗng nhiên xuất hiện, hóa thành một đạo lưu quang đánh vào trong cuồng phong. Lão thi rít lên một tiếng rồi tử vong, đội ngũ lại tiếp tục đi về phía trước.

Thân thể ba người Vũ Thượng Tỉnh, Hồng Bào, Ba Hách Lý khẽ run rẩy. Bọn hắn thậm chí còn không nhìn thấy Tiêu Thần đại nhân ra tay thế nào thì đã có một đạo lưu quang bắn ra, ngay sau đó là tiếng trầm đục cùng với thanh âm gào thét trước khi tử vong của quái vật lão thi.

Lực lượng đột nhiên ra tay này khiến cho bọn hắn kinh hãi lạnh mình, nếu như để cho bọn hắn đối mặt với cỗ lực lượng này, chỉ sợ sẽ trực tiếp bị đuổi giết.

Tu vi của Tiêu Thần đại nhân quả thực khủng bố.

Hoàng Tuyền Đại Ma bàn đi phía trước mở đường, Tiêu Thần chắp tay đi về phía trước. Tộc nhân bốn bộ lạc cẩn thận đề phòng, chăm chú đi theo đại nhân, không dám rớt lại phía sau.

Chương 1920vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...