Đối phương cho rằng mình là ai mà dám mở miệng như vậy chứ?
Người này chết chắc.
Pháp bảo này nhất định cũng sẽ chết.
Nghe Tiêu Thần và Tiểu Điếm đối thoại, lại nhìn sắc mặt tái xanh của Vụ Nguyên thần sư. Sắc mặt đám người Đại thần sư Vũ Thượng Tỉnh của Bạt Phong bộ lạc, đại thần sư mặc áo hồng của Ngự Hỏa bộ lạc, Ba Hách Lý đại thần sư của Bôn Lôi bộ lạc và những tùy tùng quanh thân khẽ biến, có chút cổ quái.
- Vụ Nguyên thần sư, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra? Có lẽ ngươi nên cho chúng ta một lời giải thích ta.
Đại thần sư mặc áo hồng chậm rãi mở miệng, tuy rằng tính tình hắn cương liệt nhưng cũng không ngu xuẩn. Ngược lại còn có trí tuệ viễn siêu thường nhân.
Chuyện trước mắt này nhìn thế nào cũng thấy có chút quỷ dị.
Người mặc áo bào xanh này mang theo một thanh kiếm có được linh trí tới tìm Vụ Nguyên, bọn hắn là cừu nhân của Vụ Nguyên thần sư. Mà Vụ Nguyên thần sư lại vừa mới gọi bọn hắn tới khai thác linh mạch.
Trong mắt Vũ Thượng Tỉnh và Ba Hách Lý cũng hiện lên vài phần bất mãn.
Vụ Nguyên thần sư hít sâu một hơi, vẻ mặt khôi phục lại bình tixh.
- Ra tay giúp ta giết chết người này, bảo vật của hắn là của ta. Đầu linh mạch này Bá Luân bộ lạc ta chỉ lấy hai thành. Còn lại các ngươi tự do phân phối.
Sắc mặt Vũ Thượng Tỉnh hơi đổi, hai mắt lập lòe một hồi rồi mới cười nói:
- Nếu như muốn ba người chúng ta ra tay đương nhiên phải trả giá phù hợp. Linh mạch Bá Luân bộ lạc ngươi lấy một thành, chín thành còn lại ba bộ lạc chúng ta chia đều.
Thần sư mặc áo hồng và Ba Hách Lý đồng thời gật đầu.
Bọn hắn có thể cảm ứng được sát ý cuồng bạo trong lòng Vụ Nguyên thần sư, loại cơ hội hạ một đao này đương nhiên bọn hắn sẽ không bỏ qua.
Về phần người tới có lực lượng phản kháng hay không, điểm này bọn hắn chưa từng suy nghĩ qua... Thử hỏi dưới sự liên thủ của tứ đại thần sư từ bốn bộ lạc đỉnh cấp như bọn hắn, ai có thể ngăn cản chứ?
Đây không phải là vấn đề cần phải suy nghĩ.
- Được.
Sắc mặt Vụ Nguyên thần sư âm tình bất định, sau mấy tức mới hung hăng cắn răng gật đầu.
Lần này hắn quyết đoán đồng ý khiến cho sắc mặt ba lão gia hỏa Vũ Thượng Tỉnh, Ba Hách Lý, thần sư áo hồng khẽ biến. Bọn hắn nhìn nhau, trong mắt hiện lên vẻ kinh nghi. Hiển nhiên bọn hắn không biết song phương có thù hận gì mà lại khiến cho Vụ Nguyên thần sư không tiếc trả giá lón như vậy.
Hay là... Vụ Nguyên thần sư này có chỗ cần trên người thần sư mặc áo bào xanh này?
Nhưng nếu như đã quyết định mọi chuyện, trước khi còn chưa xuất hiện lợi ích có thể làm bọn hắn thay đổi thì bọn hắn vẫn tạm thời im lặng theo dõi kỳ biến.
Trong lúc bốn người mở miệng nói chuyện với nhau, sắc mặt hắn vẫn vô cùng bình tĩnh. Lúc này nhìn thấy bọn hắn hoàn thành giao dịch mới lạnh nhạt mở miệng:
- các ngươi thương nghị xong chưa? Nếu như đã xong thì có thể ra tay.
Nói xong chân hắn tiến lên một bước, tiện tay giơ về phía trước rồi hung hăng kéo một cái sau đó buông tay. Mười ba đạo đường cong quy tắc tạo thành một đạo phong mang ngập trời đỏ thẫm bỗng nhiên xuất hiện, giống như là lưỡi đao màu đỏ tươi mang theo khí tức khủng bố bỗng nhiên hàng lâm.
Ngày đó Tiêu Thần mượn nhờ lực lượn Quy Tắc chi nguyên kéo mười ba đường cong quy tắc đã có thể chiến với Phất Lạc Tư Cổ cực bát khúc đỉnh phong mà không rơi vào thế hạ phong. Dùng tu vi của hắn hiện tại, khi ra tay đương nhiên càng thêm cường đại hơn.
Vụ Nguyên thần sư của Bá Luân bộ lạc này trong cảm ứng của Tiêu Thần có lẽ là Cổ cực bát khúc. Một kích này đủ để ứng phó với đối phương. Về phần vì sao Tiêu Thần lựa chọn ra tay độc ác là bởi vì hắn không muốn lãng phí quá nhiều thời gian trên người đối puhowng. Ngoài ra cũng có ý chấn nhiếp ba đại thần sư của ba đại bộ lạc Bạt Phong, Ngự Hỏa, Bôn Lôi.
Dù sao theo như lời Tiểu Điếm, thu phục Tín tộc nhất mạch quả thực là một lựa chọn không tệ. Nếu không dùng tính tính của Tiêu Thần, sợ rằng sẽ bộc phát ra uy năng chí cường trong giây lát, giết chết tộc nhân bốn bộ lạc này.
Tiêu Thần không hề báo hiệu đột nhiên ra tay khiến cho trong lòng bốn vị thần sư chửi bới không thôi. Miệng đang muốn giận dữ quát một câu không biết sống chết thì đột nhiên cảm ứng được khí tức của phong mang ngập trời. Sắc mặt ba người Vũ Thượng Tỉnh, Ba Hách Lý, thần sư mặc áo hồng hung hăng nhảy dựng lên, trên mặt hiện lên vẻ sợ hãi không có cách nào che dấu. Thân thể đột nhiên cứng ngắc rồi sau đó hốt hoảng thối lui. cảm ứng khí tức thần thông này dường như cũng không tập trung vào mình, lúc này bọn hắn mới thầm thở dài một hơi. Nhưng mà ánh mắt nhìn về phía Tiêu Thần không còn một tia khinh thị nào đó. Thay vào đó là kinh hãi và sợ hãi vô tận.
Về phần Vụ Nguyên thần sư, giờ phút này miệng hắn phát ra tiếng kêu hoảng sợ, linh quang liên tiếp hiện lên trong tay. Hắn lấy ra mười đạo bảo vật, liên tiếp ném ra.
bản thân là Đại thần sư của Bá Luân bộ lạc, đương nhiên trong tay hắn vẫn còn có một ít thứ tốt. chỉ là tất cả ở trong phong mang liệt thiên lại không có lực lượng ngăn cản gì. Tất cả đột nhiên chấn động, lập tức bị xé nát ra.
Lão quái này muốn tránh cũng không thể, trong mắt tràn ngập vẻ tuyệt vọng.
Oanh.
Cả sơn quật run rẩy, chấn động kịch liệt. Nhưng mà lúc này không có ai dám đi ngăn cản. Tu sĩ còn sống của bốn bộ lạc sắc mặt tái nhợt, sợ Tiêu Thần thay đổi mục tiêu, khai đao với bọn hắn.
Đợi cho bụi bặm chậm rãi tán đi, Vụ Nguyên thần sư đã sớm thần hình câu diệt, ngay cả cặn bã cũng không còn. Sơn quật sau lưng bị Tiêu Thần mạnh mẽ đánh xuyên qua, cuồng phong điên cuồng thổi qua tạo thành tiếng gió rít thê lương, làm cho trong lòng người ta không nhịn được sinh ra cảm giác lạnh lẽo, toàn thân rét run.
- Đại ca, sao đại ca lại nặng tay như vậy chứ? Ta còn muốn để lại tính mạng hắn, còn muốn tra tấn một phe để giảm oán hận nha.
- Ách, ta hơi quá tay, nếu như ngươi muốn hả giận thì nơi này còn một ít ngươi.
- Được... vậy ta phải nhìn thật kỹ xem rốt cuộc nên chọn ai.
- Tùy ngươi.
Nghe một người một kiếm bình thản đối đáp như trước, tu sĩ bốn đại bộ lạc đột nhiên cam thấy rất muốn khóc.
- Đại nhân tôn kính, chúng ta không có ý mạo phạm ngài. Chuyện hôm nay tất cả đều là do một mình Vụ Nguyên thần sư tạo ra. Chúng ta chỉ bị hắn kéo tới, cũng không phải có ý như vậy. Kính xin đại nhân khoan dung thứ tội.
Vũ Thượng Tỉnh thần sư kính cẩn mở miệng, trên mặt bảo trì đủ kính cẩn và sợ hãi.
Bình luận