Bạch suất lĩnh tộc nhân kính cẩn thi lễ. Sau đó dẫn Thần sư đại nhân đi tới chỗ mới của bộ lạc. Từ sau khi Tiêu Thần ra tay cứu chiến sĩ của Tạp Minh bộ lạc hắn đã nhận được sự tôn kính từ tận đáy lòng của mọi người.
Tuy rằng bọn hắn yếu đuối nhưng mà năng lực khôi phục cực kỳ kinh người. Trong lúc chạy đi đã khôi phục hơn phân nửa. Tốc độ cũng càng lúc càng nhanh. Cho dù ngẫu nhiên gặp phải một đầu lão thi, không cần Tiêu Thần ra tay đã bị chiến sĩ bộ lạc phối hợp tinh vi giết chết.
Tiến lên hơn nửa ngày, rốt cuộc cũng tới mục tiêu.
Đây là một khe núi tránh gió. Quanh thân có núi cao ngăn cản, cuồng phong đều bị ngăn cách ở bên ngoài.
Hai tu sĩ Tạp Minh bộ lạc tiến lên, đánh theo một quy luật nào đó trên thạch bích. Sau hơn mười tiếng động, thạch bích trước mắt mở ra.
- Bạch đại nhân, rốt cuộc ngài cũng trở lại. Chúng ta còn tưởng rằng ngài vì yểm hộ bộ lạc mà rơi vào trong khốn cảnh. Chúng ta đang chuẩn bị lực lượng tộc đàn đi cứu ngài a.
Một lão giả râu ria xồm xào, người mặc một kiện ma bào thô sơ dẫn đầu đi ra nghênh đón. Sau lưng là chiến sĩ còn lại trong bộ lạc. Thậm chí còn có đứa trẻ mười mấy tuổi.
- Hạc Lập trưởng lão, quả thực chúng ta gặp nguy hiểm, nhưng mà thiên thần chiếu cố để cho chúng ta gặp Thần sư đại nhân hàng lâm, được người giải cứu.
Bạch đứng sau lưng Tiêu Thần, cao giọng mở miệng nói rõ thân phận tôn quý của hắn, tránh cho người khác vô lễ.
- Thần sư đại nhân sẽ tu dưỡng trong bộ lạc chúng ta một đoạn thời gian. Địch Tang thẩm thẩm, xin thẩm thẩm đi sửa sang gian phòng tốt nhất cho đại nhân nghỉ ngơi.
Thần sư đại nhân?
Người Tạp Minh bộ lạc ngây ngốc, trên mặt hiện lên vẻ kính sợ thật sâu, bọn hắn kính cẩn quỳ xuống.
- Đa tạ Thần sư đại nhân cứu chiến sĩ bộ lạc ta, cứu tính mạng Tạp Minh bộ lạc chúng ta.
Nếu như để cho đám người Bạch chết đi, Tạp Minh bộ lạc cũng bị hủy diệt, phần ân tính này quả thực rất nặng.
Tiêu Thần khoát khoát tay, ống tay áo vung lên. Một cỗ lực đạo nhu hòa sinh ra, nâng đám người Tạp Minh bộ lạc dậy. Đồng thời khóe miệng hắn nở nụ cười vui vẻ.
- các ngươi không cần cảm ơn ta, ta ra tay là vì có chút xâu xa với bộ lạc các ngươi. Thần Thánh Cự suất đại nhân của bộ lạc các ngươi là một bằng hữu của ta, chúng ta đã mất đi liên lạc từ lâu.
Tiến vào Tạp Minh bộ lạc, cảm ứng khí tức nơi này hắn đã có thể xác định được.
Tiểu Điếm ở ngay chỗ này.
Tuy nhiên tiểu tử này không biết thông qua thủ đoạn gì mà che dấu khí tức rất tốt. Cho dù phát giác được, nếu không phải là người quen thuộc cũng khó có thể khám phá ra thân phận của nó. Nhưng mà điểm này trước mặt Tiêu Thần tự nhiên không có hiệu quả.
- Thần Thánh cự suất đại nhân?
Sắc mặt đám người Bạch, Hạc Lập trưởng lão ngây ngốc, lập tức hiện lên vẻ cuồng hỉ.
- Ngài là bằng hữu của Thần Thánh cự suất đại nhân hay sao?
Tiêu Thần cười gật đầu.
- Đúng, ta biết hắn ở đây, dẫn ta đi qua.
Bạch liên tục gật đầu, cũng không biết nghĩ tới cái gì mà có chút chần chờ, hắn nói:
- Thần sư đại nhân, không phải là tiểu nhân có ý mạo phạm.
Nhưng trước khi Thần Thánh cự suất đại nhân ngủ say từng có nói, tuyệt đối không thể tiết lộ hành tung của đại nhân... Ngài phải nói cho ta biết trên mặt Thần thánh cự suất đại nhân có mấy nốt ruồi.
Tiêu Thần nghĩ bộ dáng sau khi biến hóa lòe loẹt của Tiểu Điếm, vẻ vui vẻ trên mặt lại càng nồng đậm:
- Hắn có mấy nốt ruồi sao? Ngươi không nên dò xét. Nếu ta là địch nhân thì đã sớm ra tay, há phải nhiều lời như vậy chứ?
Bạch xấu hổ cười cười, kính cẩn dẫn đường.
Trên mặt Hạc Lập trưởng lão hiện lên vẻ suy tư, lập tức gật gật đầu. Vội vàng nói nhỏ với mấy phụ nhân vài câu rồi mang theo các nàng đi theo một hàng lang khác ra ngoài.
Chỗ ở mới của Tạp Minh bộ lạc là đào hành lang trong lòng núi đi thông xuống dưới mặt đất. Cả không gian chiếm diện tích rất lớn, cón còn tộc nhân đang không ngừng mở rộng.
Trên tường có bài trí một ít đá hình trăng lưỡi liềm, mỗi một khỏa đều tản mát ra huỳnh quang nhàn nhạt. Tuy rằng không sáng chói mắt nhưng lại đủ để chiếu sáng không gian dưới đất.
- Thần thánh cự suất đại nhân chính là chân thần duy nhất của Tạp Minh bộ lạc chúng ta. Bởi vì có đại nhân cho nên mới mấy lần cứu vãn tính mạng chúng ta. Hôm nay nếu không phải đại nhân rơi vào ngủ say, khôi phục lực lượng thì chúng ta cũng sẽ không chật vật như vậy.
Bạch dẫn đường, một mặt thấp giọng mở miệng, giọng điệu vô cùng kính cẩn.
- Đến rồi. Nơi này chính là cung điện chúng ta chuẩn bị cho Thần Thánh cự suất đại nhân, mời Thần sư đại nhân đi theo ta.
Bạch vươn tay đẩy cửa đá rồi xoay người thi lễ. Tiêu Thần cất bước đi vào bên trong.
Đây là một phiến thạch thất rộng lớn, mỗi một góc cạnh đều được đánh bóng loáng. Có chỗ lưu thông không khí, quét dọn sạch sẽ tới mức không có một hạt bụi nào.
Ở chính giữa bệ đá có điêu khắc một thanh trường kiếm. Mũi kiếm chỉ lên trời. Tuy rằng thủ đoạn chế tạo có chút thô ráp, nhưng mà lại thể hiện, phát huy khí thế cương dương bá đạo, không coi ai ra gì vô cùng rõ ràng.
Phía sau là một đám ghế đá tạo hình tinh tế, chừng hơn chục trượng, bị dùng loại tài liệu nào đó phủ lên thành màu vàng lợt. Trầm ổn lại không nội liễm, lan tỏa khí thế cuồng dã.
Nhìn bố trí quả thực đúng là tính tình của Tiểu Điếm.
Tiêu Thần cười lắc đầu, ánh mắt nhìn vào ghế đá. Nhìn Tiểu Điếm yên tĩnh giống như ngủ say, nụ cười trên mặt thu liễm sạch sẽ, mà chuyên thành âm trầm như mây trước cơn mưa giông. Một cỗ uy áp chậm rãi từ trong cơ thể hắn phóng thích ra. Bởi vì lo lắng quấy rầy Tiểu Điếm chữa thương mà hắn thu liễm nó ở trong phạm vi hơn trượng.
Không sai, đúng là chữa thương.
vốn Tiêu Thần vô cùng hiếu kỳ, dùng tính tính yêu thích làm náo động như Tiểu Điếm làm sao có thể xuất hiện chuyện dấu mình trong bộc lạc nho nhỏ như vậy. Hôm nay rốt cuộc hăn cũng hiểu ra Tiểu Điếm bị thương, hơn nữa thương thế bản thân rất nặng.
Dùng tầm mắt Tiêu Thần hiện tại, bản thể thân kiếm của Tiểu Diếm tuy rằng vô sự, nhưng mà bên trên lại có vết rạn. Từ đó có thể biết được ngày đó nó phải chịu trọng kích thế nào. Nếu không phải bản thể rắn chắc vô cùng, chỉ sợ đã bị người ta đập nát. Linh thần tiêu tán mà vong.
Không ngờ lại có người... gần như giết chết Tiểu Điếm.
Bình luận