Trong lòng Tiêu Thần có một cỗ sát cơ điên cuồng tàn sát bừa bãi. Từ khi hắn tu đạo tới nay gặp vô số tai nạn. Nếu không có Tiểu Điếm trong tay sợ rằng đã sớm vẫn lạc. Hắn vĩnh viễn không quên Mộc gia năm đó. Vì cứu hắn mà Tiểu Điếm không tiếc tự bạo thân thể... Cũng không quên lúc hắn phi thăng Đại thiên giới Tiểu Điếm liều chết chiến một trận với linh của Vạn cổ phong trấn
.
Đáng chết.
Vô luận là ai, dám làm tổn thương tới Tiểu điếm đều phải chết.
Tiêu Thần chậm rãi ngẩng đầu, nói:
- Nói cho ta biết, là kẻ nào đả thương Thần Thánh cự suất đại nhân?
Thân thể Bạch cứng ngắc, sắc mặt trắng bệch không còn một tia huyết sắc. Tâm thần như là con thuyền lá trong sóng to gió lớn, tùy thời có thể bị lật úp. Nếu không phải là cỗ khí tức này cũng không phải nhằm vào hắn thì sợ rằng linh hồn người này đã sớm sụp đổ.
Nhìn thấy bộ dáng của đối phương, Tiêu Thần trầm mặc. Khí tức chấn động trong cơ thể bị hắn đè xuống, nhưng mà hàn ý trong đôi mắt đen kịt lại quá nặng.
Bạch thoát thân trong khí thế bao phủ, giống như là người được cứu khỏi nước. Y phục trên người ướt đẫm, sắc mặt trắng bệch, đầu không tự chủ cúi thấp hơn, trên mặt hiện lên vẻ kính sợ.
Trời ơi.
Thần sư đại nhân rốt cuộc là cường giả cảnh giới gì, chỉ bằng vào khí thế không ngờ lại khiến cho hắn có cảm giác đối mặt với tử vong.
Có lẽ bọn hắn đã xem nhẹ lực lượng của Thần sư đại nhân rồi.
- Thần sư đại nhân, ngài hỏi Thần Thánh sự suất đại nhân bị ai đả thương sao? Điểm này Bạch cũng không biết. Điểm này khi đại nhân tới bộ lạc của chúng ta đã như vậy rồi. Có lẽ ngài phải đợi Thần Thánh cự suất đại nhân tỉnh lại, đợi chính miệng đại nhân nói thì mới biết được.
Hắn không dám trì hoãn, lập tức nói kỹ càng lúc Tiểu Điếm mới đi vào trong Tạp Minh bộ lạc, không có một chút dấu diếm nào.
Sắc mặt Tiêu Thần khó coi vô cùng, một lát sau mới chậm rãi gật đầu.
- Được rồi, việc này ta đã biết, ngươi đi xuống trước đi. Không có ta phân phó, đừng cho bất luận kẻ nào tới đây.
Bạch kính cẩn đồng ý, sau khi lùi về phía sau mấy bước mới quay người rời đi. Hắn không quên đóng cửa đá lại.
Ra khỏi thạch điện, chân hắn mềm nhũn, thiếu chút nữa té trên mặt đất. Hắn vươn tay lau mồ hôi lạnh trên trán, vội vàng phân phó thủ vệ rời đi. Để bọn họ thủ hộ phía xa. Không cho phép bất luận kẻ nào tới thạch điện của Thần thánh cự suất đại nhân.
Sau khi làm xong, hắn lại vội vàng đi tìm Hạc Lập trưởng lão. Đây là người có trí tuệ nhất trong bộ lạc. Mỗi khi gặp chuyện không thể giải quyết được thì Bạch sẽ đi tới thỉnh giáo ý kiến đối phương.
Tiêu Thần khẽ gật đầu. Bạch này cũng có chút nhanh trí. Nhưng mà hắn chần chờ một chút, vẫn phất tay bố trí cấm chế rồi nhanh chóng đi tới bên người Tiểu Điếm. Cẩn thận phân ra một tia thần thức, kiểm tra thương thế trên người của Tiểu Điếm.
Càng kiểm tra hắn càng kinh ngạc, sát cơ trong lòng cũng tăng vọt lên theo.
Chỉ thiếu một chút.
Nếu như người ra tay kia mạnh mẽ thêm một ít, hoặc là phản ứng của Tiểu Điếm chậm một chút thì chỉ sợ lúc này đã bị phá hủy.
- Tiểu Điếm, ngươi yên tâm. Một khi ta đã đến thì tuyệt đối không cho phép kẻ nào có thể làm tổn thương ngươi nửa điểm. Tất cả mọi chuyện ngươi phải thừa nhận trước đó ta sẽ đòi lại gấp đôi cho ngươi.
Tiêu Thần than nhẹ, trong mắt có hàn ý cuồn cuộn.
Một ngày sau, Tiêu Thần chậm rãi mở hai mắt ra, vươn người đứng dậy. Ống tay áo vung lên, cánh cửa cung điện mở ra.
Bạch đang chần chờ không quyết định được ở bên ngoài cửa điện. Giờ phút này nhìn thấy cửa điện đột nhên mở ra, hắn vội vàng cúi gập người thi lễ:
- Thần sư đại nhân thứ tội, ta đã quấy rầy ngài nghỉ ngơi rồi.
- không sao, ngươi tới nơi này có chuyện gì?
- Tộc nhân bộ lạc nghe nói đại nhân tới Tạp Minh bộ lạc làm khách cho nên đã chuẩn bị bữa trưa phong phú. Hi vọng đại nhân ngài có thể cùng dùng cơm với bọn họ. Để cho bọn họ tự mình cảm tạ đại nhân. Đây cũng là vinh quang vô thượng mà bọn hắn muốn.
bạch đã suy đoán ra thân phận của Thần sư đại nhân, đây là nhân vật cao không thể chạm tới. Nhưng chính như lời Hạc Lập trưởng lão nói, đây là cơ hội duy nhất của Tạp Minh bộ lạc, cũng là cơ hội duy nhất hắn có thể hoàn thành tâm nguyện của phụ thân.
Cho nên hắn mới kiên trì tới.
Tiêu Thần khẽ cau mày, đang muốn cự tuyệt, lại nhìn thấy vẻ khát vọng trên mặt người nọ. Nghĩ tới việc bọn hắn thu nhận Tiểu Điếm trong lúc nguy nan, mới khiến cho nó có thể kiên trì tới hôm nay. Trong lòng hắn bình tĩnh lại, nói:
- Được rồi, vừa vặn ta cũng muốn nhấm nháp mỹ thực của Tạp Minh bộ lạc các ngươi một phen.
Bạch lập tức thi lễ, trên mặt hiện lên vẻ cuồng hỉ.
- Mời Thần sư đại nhân, các tộc nhân chờ đại nhân đã lâu.
Tiêu Thần đứng dậy, dưới sự kính cẩn dẫn đường của Bạch rời đi. Không quên phất tay chữa trị cấm chế, đề phòng có người quấy rầy Tiểu Điếm chữa thương.
Người của Tạp Minh bộ lạc không thể giống như tu sĩ, có thể tích cốc, không cần ăn ngũ cốc hoa màu mà tự hấp thu linh lực thiên địa chuyển hóa thành lực lượng bản thân. Trên mặt đất thì có lão thi hoành hành cùng cuồng phong quanh năm không ngớt. Muốn trồng trọt đủ lương thực có thể nuôi sống tộc nhân thì chỉ có thể tiến hành trồng dưới mặt đất mà thôi. Dựa vào mạch nước khan hiếm dưới mặt đất mà trồng trọt. Rất khó tưởng tượgn ra bọn hắn lại kiên trì, giãy dụa sống sót trong hoàn cảnh như vậy. Giống như là một đám cỏ dại trên vách núi đá vậy, tản mát ra sinh mệnh lực khiến cho người ta khiếp sợ.
Thâm nhập vào sâu mấy trăm trượng dưới mặt đất. Chỗ này có vô số đồng ruộng, bên trên có trồng những loại hoa màu nào đó có cành lá rất nhỏ, nhưng lại có thể kết xuất ra trái cây cực lớn. Hương vị cũng không tốt, nhưng mà có thể no bụng, cung cấp đủ năng lượng. Trên thân cành khô héo có thể bóc ra vỏ để dệt thành ma bào. Bên ngoài trái cây có dầu trơn, sau khi thiêu đốt có thể chắt lọc, dùng để ăn.
Tiếng nước chảy ào ào từ bên trong bờ ruộng truyền ra. Đây là mạch nước mà lão nhân có kinh nghiệm nhất trong bộ lạc mang theo chiến sĩ Tạp Minh bộ lạc tìm ra. Đồng thời còn kéo dài từng chút một.
Bên trên mạch nước có lỗ để lấy nước. Từ những lúc cần dùng hàng ngày ra, bình thường không thể lãng phí chút nào.
Bình luận